Sau Khi Bị Bệnh Kiều Âm U Theo Dõi - Chương 30.1
Cập nhật lúc: 2026-03-31 10:27:02
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Muốn hạnh phúc, tự do.
Đơn giản sáu chữ, bao hàm những cảm xúc phức tạp.
Tô Ngôn chút tức giận, cũng , ít nhất để cho nhiều lời hơn chứ. Viết sáu chữ rốt cuộc là biểu đạt cái gì, nghĩ thì thật chút châm chọc.
Hiện tại kỹ, tủ lạnh, TV, tủ quần áo… tất cả đồ đạc đều dán tờ giấy nhỏ.
Mật mã cửa căn hộ vẫn luôn là sinh nhật của Tô Ngôn. Lục Lâm thể bất cứ lúc nào tới ở một thời gian.
Giống như bọn họ vốn từng chia xa, Lục Lâm cũng chỉ là ngoài vài ngày mà thôi. hiện thực thì trái ngược, Tô Ngôn ngã đất, tựa lưng sô pha, cả nản lòng.
Sau đó nghĩ đến việc nhắn tin, nhưng ngờ dứt khoát đến , trực tiếp xóa tài khoản.
Tô Ngôn chút khó chịu, hít thở thông, mắt dần mờ, đầu ngón tay run run gửi tin cho Tề Tri Dao.
【sy: Cậu Lục Lâm 】
Đối diện trả lời nhanh.
【77: Không , , chuyện gì 】
Ở cạnh Tô Ngôn lâu như thế, dễ dàng nhận cảm xúc của Tô Ngôn. Tin nhắn thông báo vang lên vài , nhưng để khác lo lắng, Tô Ngôn vẫn trả lời .
【sy: Không gì.】
Cậu tắt điện thoại, sàn lạnh lẽo, nước mắt theo kẽ ngón tay tràn .
Lục Lâm luôn như , chuyện gì cũng thích tự gánh vác, hết tới khác trêu chọc , nhanh chóng rời , đem tất cả buồn bực chôn chặt trong lòng.
cuộc sống vẫn tiếp tục. Cậu nhốt trong phòng thật lâu, đến trời đất mờ mịt, đến cạn khô nước mắt cả đời .
Cậu cũng ở căn hộ của Lục Lâm, nơi đó tất cả đều liên quan đến , chỉ mang duy nhất một bộ quần áo của Lục Lâm.
Kỳ nghỉ hè, về nhà, mà trở căn hộ nhỏ thuộc về chính .
Sau khi rửa mặt xong, nước nhỏ từ tóc mái xuống nền nhà. Cậu vốn thích sấy tóc, thấy phiền.
Tô Ngôn phòng khách, cúi khẽ về phía góc nào đó. Cậu sớm Lục Lâm lắp vài chiếc camera mini trong nhà .
Không bây giờ Lục Lâm đang xem , nghĩ, hẳn là đang xem .
Vì thế mấy ngày nay, bất kể ở phòng khách trong phòng ngủ, đều ôm theo con thú bông mà Lục Lâm tặng, thường xuyên còn chuyện cùng nó vài câu.
Ăn cơm cũng mang theo, còn giảng giải cho nó hương vị , đến nỗi chính cũng bật chua chát.
Tài khoản đều xóa , lúc chỉ để sáu chữ , liệu thật sự sẽ mấy lời vô nghĩa ?
Con thú bông vốn dĩ cũng là do Lục Lâm tặng, bên trong còn gắn camera mini.
Trong lúc đang ăn uống qua loa, Trần Húc Bạch gửi tin nhắn đến.
【Trần Trần: Nghỉ hè rảnh , du lịch . Gần đây chuyện của , câu ngạn ngữ rằng con thể mãi dừng chân tại chỗ.】
Câu ngạn ngữ thật chẳng giống ngạn ngữ chút nào.
Ban đầu định từ chối, nhưng nghĩ nghĩ , cuối cùng vẫn đồng ý, coi như để giải sầu.
Rất nhanh đến ngày khi du lịch, Tô Ngôn cầm giấy bút thêm một tờ ghi chú.
【Đi du lịch, đừng lo lắng.】
Đặt tờ giấy n.g.ự.c con thú bông.
Mấy hẹn hôm cùng mua ít đồ ăn vặt, thẻ bài linh tinh, sáng sớm hôm sẽ ga tàu cao tốc.
Hẹn gặp ở cửa trung tâm thương mại, định sẵn điểm tập hợp.
Tô Ngôn Trần Húc Bạch mặt, lúc mới nhớ vấn đề quan trọng hỏi: “Có những ai ?”
Trần Húc Bạch gãi đầu, chút ngượng ngùng, ấp úng mấy chữ, “Bạn gái tớ... cũng ...”
Tô Ngôn lập tức hiểu, gật gật đầu, “Chúc mừng, cuối cùng cũng ở bên .”
“Vậy còn ai nữa?” Tô Ngôn nghịch điện thoại, nhàn nhạt liếc một cái.
“Còn tớ, nha.” Giọng Tề Tri Dao từ phía vang đến. Anh mặc bộ quần yếm màu nhạt, trông tươi sáng rạng rỡ.
“Các quen ?” Tô Ngôn chút kinh ngạc, chỉ hai .
“Trời ạ, quên là chúng cùng lớp .”
“Tớ đây chuyện nên kết bạn với , đó thấy vòng bạn bè, cũng , nên đến bồi giải sầu nè.” Tề Tri Dao hai tay chống má, làm vẻ mặt khoa trương.
Tô Ngôn đẩy khuôn mặt to mắt , định giữa đường cái cùng em cãi vã, chỉ miễn cưỡng nở nụ , Tề Tri Dao ngăn cản.
“Thôi , c.h.ế.t .”
“Đừng khổ.”
Tô Ngôn: “......”
Thấy đến đủ, Trần Húc Bạch liền dẫn hai trong trung tâm thương mại.
Tề Tri Dao là ham ăn vặt một, lập tức tách đoàn, đẩy xe thẳng tới khu đồ ăn vặt.
Tô Ngôn nhíu mày, hỏi, “Chỉ bốn chúng ?”
Trần Húc Bạch cầm túi khoai tây trong tay, khó hiểu , “ , ?”
Tô Ngôn chỉ xe hàng, mà như , “Bốn , một, hai, ba... hai mươi, lấy tận hai mươi gói khoai tây lớn.”
Đây là câu khẳng định.
“Ai nha, bạn gái tớ thích ăn, lấy nhiều cũng .” Mỗi nhắc đến bạn gái, Trần Húc Bạch như bật công tắc, mặt đỏ đến tận cổ, ngượng ngùng sờ mũi.
Tô Ngôn: “Được .”
Cuối cùng, mua n bao đồ ăn vặt cùng ít đồ dùng vệ sinh dùng một .
“Chúng chia đều mỗi một ít.” Trần Húc Bạch chia đồ trong túi .
“Ừ.” Tô Ngôn ý kiến.
Đây là đầu tiên Tề Tri Dao du lịch khi sang đại lục. Bình thường hiếm khi khỏi Hải Thị, chỉ quanh quẩn trường học. Dù trong thẻ một khoản tiền, cũng dám tiêu bừa.
Lục Lâm cho tiền, chỉ năm đó sinh bệnh bất đắc dĩ mới dùng đến.
Anh luôn cảm thấy tiền tới quá dễ dàng, bản cũng gì xứng đáng để nhận.
Anh hưng phấn đến mức bước chân đều trở nên phù phiếm, như thể uống nhầm rượu giả, “Vân Nam chơi vui , Đại Lý vui , đây vẫn là đầu tiên du lịch đấy!”
“Trước cũng vài , chỉ là bận quá thôi...”
“Con mà, chơi, tận hưởng, mới động lực tồn tại chứ.” Tề Tri Dao lập tức thao thao bất tuyệt, còn ôm lấy bả vai Tô Ngôn.
Tô Ngôn thất thần, rốt cuộc cũng chia tay , dù cũng chậm rãi mà tiếp nhận thôi.
Cậu cụp mắt xuống, mũi chân đá hòn đá nhỏ vô tội bên đường, Tề Tri Dao thì chỉ gật đầu cho .
“Cao Ngất, cũng loại sẽ tự buông thả bản .” Tề Tri Dao xong câu liền mỉm với , đó chặn một chiếc taxi để về nhà.
Những lời cứ lắc lư mãi trong đầu , khiến trong lòng nổi lên một trận gợn sóng.
Mấy tàu cao tốc, hưng phấn nhất vẫn là Tề Tri Dao, như một đứa trẻ đầu trải nghiệm, bên trái bên , album điện thoại thêm từng tấm ảnh chụp nối tiếp .
Hải Thị cách Vân Nam vẫn còn một đoạn, chẳng bao lâu ngay cả Tề Tri Dao cũng bắt đầu mệt mỏi.
Chờ đến khi nhận phòng homestay, thì là buổi tối.
Homestay do bạn gái của Trần Húc Bạch đặt, đặc biệt chọn căn phòng sát Nhĩ Hải, ba phòng một sảnh, chỉ một phòng cửa sổ sát đất, thẳng Nhĩ Hải.
Tô Ngôn còn tưởng sẽ vì chuyện mà tranh cãi một hồi, nhưng thì thật để ý, ở cũng .
“Cao Ngất, ở phòng .”
“Tô Ngôn, ở chỗ .”
Thì bọn họ bàn bạc từ , thấy Tô Ngôn chia tay, tâm trạng , nên cố tình để ở phòng nhất.
“A, cảm ơn, nhưng mà các cần làm .” Tô Ngôn quả thật chút cảm động, ngẩng đầu mấy .
Cậu tỏ ý nhường cho Vưu Lị, nhưng mấy coi như thấy, chỉ lo thu dọn đồ đạc của .
Khiến Tô Ngôn cảm động đến rối bời.
Ngồi xe cả ngày, ai nấy m.ô.n.g đều ê ẩm, chứ đừng hôm nay còn ngoài chơi.
Đi du lịch mà, quan trọng là thoải mái.
Thế là dứt khoát ở homestay gọi chút đồ nướng, cơm chiên, còn mua thêm mấy vại bia ở lầu.
Uống say , mới thể tạm thời làm dịu mệt mỏi.
Thời tiết Vân Nam thật sự , ngẩng đầu , gần như lúc nào cũng là bầu trời xanh ngắt như ngọc, tâm tình cũng thoải mái hơn nhiều.
“Tớ một câu công bằng, Lục Lâm thật sự đúng.” Trần Húc Bạch lưỡi líu , vỗ mạnh cái bàn.
Sao lúc gọi là cha.
“Hắn quá ích kỷ!” Tô Ngôn nghẹn suốt mấy ngày, giờ phút khó chịu vô cùng, rốt cuộc cũng suy nghĩ trong lòng.
“Động tí là bỏ mặc ! Người thật là, cái tật gì ! Để tớ giới thiệu cho một .” Sau khi uống say, Trần Húc Bạch gì cũng buột miệng .
Tô Ngôn: ...... Còn tới mức động tí là bỏ .
Trần Húc Bạch còn kịp gọi điện lôi đến, di động vang lên, cầm le3n, nheo mắt —— lạ.
Không hề do dự mà ấn nhận, “Alo, là ai ?”
Đối diện vẫn im lặng, đợi một lúc lâu, mới chậm rãi truyền đến một tiếng lạnh.
“Trần Húc Bạch ......”
Trần Húc Bạch khó khăn nuốt nước miếng, nào ngờ lỡ miệng.
Điện thoại cúp, lập tức gượng sang chuyện khác, cũng tỉnh táo ít, “Tớ vẫn thấy khoai tây lát vị dưa leo ăn là ngon nhất.”
Tô Ngôn: “...”
Đến khi ăn xong thì bốn giờ sáng, Tô Ngôn lười biếng xoài thảm, dang tay dang chân thành hình chữ đại (大), “Chúng xem mặt trời mọc .”
Tưởng rằng sẽ từ chối, ai ngờ mấy mắt sáng rực, “Được, nhiều thanh xuân quá !”
Bạn gái của Trần Húc Bạch - Vưu Lị, khi uống rượu thì như biến thành khác, ấn tượng ban đầu còn mềm mại ngọt ngào, bây giờ thì…
Vưu Lị cầm ly rượu làm micro đặt miệng, còn hung hăng đạp lên ghế, “Nói cho các , nơi ai mới là lão đại!”
Loại trò chơi quốc vương , Tô Ngôn hứng tham gia, chỉ một sofa, ôm đầu gối ngoài.
Trong phòng khách, Tề Tri Dao cùng Trần Húc Bạch phối hợp giơ tay ôm quyền, “Là cô! Nữ vương đại nhân!”
Tô Ngôn: “......”
Trong lòng thì buồn bã, nhưng miệng , làm đây.
Cuối cùng, cả đám say mèm, ngã vật phòng khách ngủ luôn.
Tô Ngôn lấy từ vali một chiếc áo khoác đen, kéo khóa thật chặt để ngăn gió lạnh luồn .
Cậu trong nhà, “phanh” một tiếng đóng cửa, xoa tay, tự bờ Nhĩ Hải ngắm mặt trời mọc.
Dự báo thời tiết hôm nay trời nắng, nhưng mặt hồ Nhĩ Hải ít tầng mây đen chồng chất.
Tô Ngôn vốn quá kiên nhẫn, nhưng hôm nay nhất định chờ mặt trời mọc, nếu bỏ lỡ sẽ thấy trống trải trong lòng.
Giờ quá sớm, con đường ven hồ vẫn ai, chỉ một lát nữa thôi sẽ đầy đạp xe.
Tô Ngôn tùy ý tìm chỗ xuống, lẳng lặng mặt hồ, chờ mãi vẫn thấy mặt trời.
Bên cạnh vài bạn trẻ đến, đùa giỡn ầm ĩ, chắc cũng là khách du lịch.
Trong đó một nam sinh cầm hộp sandwich gần, “Ăn một cái ?”
Tô Ngôn lúc mới ý thức là hỏi , khẽ mỉm , tuy quá đói nhưng vẫn nhận lấy một chiếc vị dâu tây.
“Sao một thế ?”
“Thất tình nên đến đây giải sầu ?”
Câu hỏi nào cũng chạm đến nỗi yếu mềm trong lòng , chẳng lẽ tâm?
Nam sinh nhận bản hỏi lễ phép, đợi trả lời phất tay chào về với nhóm bạn.
“Đẹp quá.” Giọng cảm thán vang lên khiến Tô Ngôn cũng ngẩng đầu.
Mặt trời ló rạng, ánh sáng nhuộm mặt hồ thành màu cam rực rỡ, khiến kìm mà trầm trồ.
Tô Ngôn đem cảnh sắc thu trong mắt, dựa tảng đá lớn, tay giấu tay áo, lòng bình tĩnh gợn sóng, thỉnh thoảng xen lẫn tiếng đùa từ nhóm bạn bên cạnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-bi-benh-kieu-am-u-theo-doi/chuong-30-1.html.]
Xem xong, liền về, thậm chí lưu một bức ảnh nào.
Mấy ngày kế tiếp đều mấy khi ngoài, chỉ ngẩn cửa sổ sát đất. Mấy khó chịu, cũng khuyên.
“Các đều thành da đen hết ?” Vài ngày Tô Ngôn thật sự nhịn hỏi vấn đề .
Cảnh tượng nguyên:
Vưu Lị: “Các đây bôi chút kem chống nắng .”
Tề Tri Dao: “Được!”
Trần Húc Bạch: “A, nam nhân còn sợ chút ánh mặt trời.”
(Vưu Lị chỉ bôi kem chống nắng, còn đeo cả mặt nạ chống nắng bảo hộ.)
“Cho nên liền phơi đến đỏ rát đen?” Tô Ngôn hỏi.
“Không tính là phơi đen , tớ vẫn cảm thấy da đen man.” Trần Húc Bạch kiếm cái cớ mỹ nhất, kết quả phát hiện mấy cũng chẳng phản ứng, đều hướng bàn ăn .
Trần Húc Bạch: Nam nhân sợ ánh mặt trời, sợ bạo lực lạnh QWQ.
“Tớ nước ngoài một chuyến.” Đây là câu Tô Ngôn để cho Trần Húc Bạch.
Lục Lâm cho rằng chỉ mới ngấm ngầm giở trò? Cậu lạnh định vị hiện điện thoại, “Thì là ở Mỹ.”
Trần Húc Bạch tiễn ở sân bay, khuyên nhủ mấy : “Cậu thật sự một ?”
“Ừ.”
“Thừa dịp thị thực quá hạn.” Tô Ngôn cố gượng nở nụ , vỗ vai , còn chỉ xem thôi, nhanh sẽ về, hơn nữa chính cũng là trưởng thành.
“Đi , nhớ tự chăm sóc cho .” Trần Húc Bạch vẫy tay.
Tô Ngôn khỏi cảm thán, quan hệ của cùng Trần Húc Bạch thật sự tiến thêm một bước nhanh quá.
Phi cơ hạ cánh, ở sân bay là Kỳ Niên tới đón .
Kỳ Niên đó gãy xương, vẫn cha phát hiện, thế là kéo về Mỹ tiếp tục học tập.
Cậu ngẩng đầu bầu trời, rốt cuộc cũng là cùng một mảnh mà Lục Lâm đang . Thật , đến tìm Lục Lâm, là một năm .
Ban đầu đủ dũng khí, để mặc nỗi nhớ nhung từng chút một như lưỡi d.a.o đ.â.m sâu nơi đau đớn nhất trong lòng, rốt cuộc cũng hạ quyết tâm: gặp .
Cậu ở lâu, chỉ một vòng, nhưng vẫn khí thế thuê hẳn một tháng phòng, ngay đối diện nhà Lục Lâm.
Kỳ Niên đưa ở sân bay còn cùng về phòng thuê, nhưng học tập công việc trói buộc, đành từ bỏ ý nghĩ .
Tô Ngôn an ủi : “Tớ tự tìm .”
“Cậu coi tớ là cái gì chứ.” Tô Ngôn cố gắng đáp.
Muốn gặp Lục Lâm, tim lúc đập loạn ngừng.
Chủ nhà là một bà cụ Anh, gương mặt hiền từ, giọng mang chuẩn khẩu âm Luân Đôn, bà thích vị khách thuê Tô Ngôn .
Chỉ vì lớn lên .
Bà cũng quản gì nhiều, khá tùy ý. Đến khi thật sự xuống giường, mới cảm giác chân thật: thực sự tới để tìm Lục Lâm.
Cậu tự bếp học làm đồ ngọt, đầu mũi dính đầy bột mì, khóe miệng ngăn mà cong lên.
Chờ làm xong mấy món ngọt đơn giản, bắt chước nét chữ khác, một dòng: “Tôi là hàng xóm mới đến, mong chiếu cố nhiều hơn ^-^”
Viết xong, đặt cùng bánh ngọt cửa nhà đối diện. Lưng tựa cửa nhà , cả nửa ngày.
Mãi mới tiếng bước chân chậm rãi truyền đến, dán mắt mắt mèo, nhân cơ hội nhiều một chút.
Cậu Lục Lâm chịu gặp , nhất định là nỗi khổ, cho nên suốt thời gian ở đối diện, từng lộ diện.
Lục Lâm vác balo vai, nhíu mày hộp bánh cửa, ghét bỏ đến cực điểm, …
Ném .
Tô Ngôn: “......” Không tố chất như , sẽ đ.á.n.h ?
Ngày nào cũng làm, ngày nào Lục Lâm cũng ném.
Cho đến một hôm, chuông cửa nhà vang lên. Hôm nay tựa hồ Lục Lâm học.
Cậu thấy Lục Lâm ngoài cửa, mặt mày ôn nhu, : “Xin chào, bánh ngọt ngài làm, thấy ngon.”
“ đáng tiếc thích đồ ngọt lắm. Để tránh lãng phí, phiền ngài đừng tặng nữa.” càng đến càng thiếu tố chất.
Tô Ngôn bên trong lẳng lặng , còn gì mà ăn ngon, nếu chính mỗi ngày đều mắt mèo, thì tin thật .
Không Lục Lâm bằng cách nào ở trong phòng và thấy, khi xong, liền rời .
Ngày hôm , Tô Ngôn cũng về nước.
Mùa nghiệp tới, trong trường tràn ngập tiếng vui.
Tô Ngôn thu dọn xong đồ đạc, chụp ảnh nghiệp, một đến quán bar.
Mấy năm nay, dùng đủ loại cách chọc giận để kéo Lục Lâm ngoài, ví dụ như:
1, Thêm vô liên hệ mới.
2, “vô tình” chạm tay mấy nam sinh.
3, thường xuyên ngoài chơi.
đều gì.
Quán bar xa hoa trụy lạc, sàn nhảy đầy dáng múa cuồng loạn, cùng mùi khói nồng nặc sộc mũi, khiến Tô Ngôn bực bội.
Cậu uống hết ly đến ly khác, lớp ngụy trang bao năm nay vỡ tung.
Tô Ngôn vốn xinh , mang dáng vẻ “ cần an ủi”, sớm lọt mắt Lâm Cảnh Hành - bartender của quán.
Anh tiến lên, ôn nhu: “Tôi thể một chút phiền não của ?”
Tô Ngôn đuôi mắt ửng đỏ, ngẩng đầu Lâm Cảnh Hành, say nên cũng mặc kệ mắt quen của Lục Lâm .
“Lục Lâm phiền c.h.ế.t !” Tô Ngôn gục bàn, nhớ những uất ức gần đây, nước mắt nhịn rơi xuống.
“Hắn chính là biến thái, cuồng khống chế.” Men rượu khiến lời lộn xộn.
“Hắn cho ngoài chơi, cho mặc quần ngắn, thậm chí còn gắn camera mini trong nhà . Tôi ngay cả chia tay cũng dám , nhất định sẽ trói .”
“... chúng vẫn là chia tay .”
Lâm Cảnh Hành đáp, chỉ ngả , nửa mái tóc xõa xuống, khuyên tai ánh đèn lóe sáng bảy màu, ngón tay thon dài nghịch ly rượu, nụ mang vài phần mê hoặc.
“Tô tiểu thiếu gia, uống nhiều rượu quá cho thể.”
Âm thanh ồn ào trong quán bar, rõ, thẳng dậy, mặt đột nhiên sát gần, hương sữa tắm từ cổ tỏa .
“Anh gì?”
Lâm Cảnh Hành áp sát, hô hấp gấp gáp, lúng túng.
Tô Ngôn đôi mắt sáng quắc chờ câu trả lời, nhưng tư thế như hôn .
Khoảng cách hai kéo gần, đầu óc Tô Ngôn mơ hồ vì men say, kịp phản ứng.
“Vậy kế tiếp làm gì?” Một giọng lười nhác mang theo phẫn nộ vang lên.
Lục Lâm mặc hoodie xám, hai ngón tay kẹp điếu t.h.u.ố.c hút hết, lười biếng dựa tường, lạnh lùng liếc Lâm Cảnh Hành.
Lâm Cảnh Hành cả kinh, vội lùi mấy bước. Không là ai, nhưng đám bảo an ngoài cửa thì chắc chắn dễ chọc.
Lục Lâm từng bước tới gần, dập tàn t.h.u.ố.c gạt tàn, lạnh giọng: “Sao ? Kế tiếp làm gì?”
Không khí đông cứng. Lâm Cảnh Hành trán rịn mồ hôi, run rẩy dám hé răng, khí thế quá mạnh.
Lục Lâm mất kiên nhẫn, nụ biến mất, nhưng kịp làm gì Tô Ngôn ôm chặt lấy eo.
“Đây là đầu bảng ? Thật sự soái nha.” Tô Ngôn như sợ sẽ rời , dùng hết sức ôm chặt lấy .
Lục Lâm thấy lời thì sắc mặt càng lạnh, nhưng Tô Ngôn vẫn còn lải nhải, “Cả đêm bao nhiêu tiền, mua.”
Lâm Cảnh Hành trong lòng cuồng lo lắng cầu xin Tô Ngôn: Tiểu thiếu gia, đừng nữa, mất mạng .
Lục Lâm khẽ , nụ thật giả, khom lưng, cúi đầu ghé tai Tô Ngôn : “Không cần tiền.”
“……”
Nước mắt Tô Ngôn thiếu chút nữa khô. Cả đêm gần như ngủ, lăn qua lộn …
Cầu xin Lục Lâm nửa ngày, đổi chỉ một câu: “Đầu bảng tinh lực đều dư thừa.”
Tô Ngôn: “……”
Cậu kỳ thật nhận là Lục Lâm, chỉ là quá giận, mấy năm nay cách một đoạn thời gian liền sẽ mắng Lục Lâm một .
Thật sự thấy Lục Lâm trở về, như thế nào cũng nổi những lời cay nghiệt.
Cậu , những gì Lục Lâm từng chịu chắc chắn còn khổ hơn gấp nhiều . Thứ hận chỉ là Lục Lâm che chở quá mức, cái gì cũng lo lắng.
Ngày hôm , cả mệt mỏi bủn rủn, xương cốt tê dại, ngửi mùi cơm sáng bên ngoài, vẫn như cũ nhắm chặt hai mắt, dậy.
Trên còn mặc bộ đồ ngủ rộng rãi thoải mái. Nghĩ đến tối qua ngất là Lục Lâm ôm bồn tắm rửa sạch, vành tai lập tức nóng lên.
Lục Lâm mặc tạp dề, tay cầm muôi, chuẩn gọi Tô Ngôn dậy. Hắn giường hơn nửa ngày, cúi đầu nhẹ nhàng hôn vài cái, mà vẫn tỉnh.
Lông mi Tô Ngôn khẽ run, còn một tiếng khẽ: “Còn tiếp tục giả vờ làm mỹ nhân ngủ trong rừng ?”
Câu trêu chọc trực tiếp làm Tô Ngôn bật dậy, chút bất mãn, còn mang theo tức giận: “Vậy còn ? Chúng đều chia tay , dựa cái gì mà ngủ cùng ?”
Ý ngoài lời: giải thích vì xóa tài khoản, xóa hết tất cả dấu vết.
Lục Lâm gì, chỉ cửa. Tô Ngôn còn tưởng bỏ , ngờ chỉ cởi tạp dề, đặt cả muôi ở ngoài.
Hắn xuống mép giường, hai tay ôm lấy vòng eo Tô Ngôn, trực tiếp kéo lên đùi .
Tô Ngôn tuy còn chút giận, nhưng nhiều hơn vẫn là niềm vui tìm , bởi từng mơ thấy ác mộng: Lục Lâm sẽ trở về nữa.
Lục Lâm ôm chặt Tô Ngôn, như đang chìm trong hồi ức, khẽ : “Em , Lục Ngang kỳ thật ung thư. Đợi ông , thể cầm quyền. Sau khi ông c.h.ế.t, thế nào liên hệ em liền thế đó.”
Lời nhẹ, còn nheo mắt, vén mái tóc trán Tô Ngôn: “Em ở trong nước, nếu để ông phát hiện hai chúng vẫn ở bên … thì kịp thời tới giúp em. Ý là, thủ đoạn của ông nhiều và độc lắm.”
Tô Ngôn đầu , thẳng mắt Lục Lâm. Kỳ thật chính cũng phép khích tướng của tác dụng lớn.
Lúc Lục Lâm cô độc ở nước ngoài, Tô Ngôn chính là chỗ dựa tinh thần duy nhất, khiến ham chiếm hữu của càng ngày càng mạnh mẽ.
“Em cái đầu bảng là…” Nhắc tới đây, nụ của Lục Lâm lập tức biến mất, nhéo má Tô Ngôn, buộc chỉ thể .
“Em cố ý chọc giận .” Tô Ngôn nhéo mặt, lời mơ hồ, nhưng giấu giếm.
“Bảo bảo, nguyện ý với ?” Lục Lâm nhớ tới lời tối qua, : “Tôi thể theo đuổi em thêm một nữa.”
“Không chia tay.” Tô Ngôn trải qua màn theo đuổi , chỉ chớp mắt trả lời.
Câu trả lời làm lòng Lục Lâm ấm áp, chút luống cuống.
“Nếu vui thì cứ , đừng giận dỗi.” Tô Ngôn vòng tay ôm cổ , vùi mặt vai .
“Được.” Lục Lâm đây là sự nhượng bộ của Tô Ngôn, khẽ .
Quá khứ chua xót làm cho giây phút ngọt ngào càng gấp bội. Hai bắt đầu một đoạn đời như :
Tốt nghiệp xong, mỗi đều quỹ đạo riêng, chỉ còn Tô Ngôn lười biếng ở nhà, quy hoạch, hậu quả chính là như thế.
Cha hy vọng tiếp quản công ty, nhưng bản chuẩn , cũng chắc gánh nổi trách nhiệm lớn như .
“Cao Ngất, còn suy nghĩ chuyện gì ?” Lục Lâm tắt điện thoại, lúc bên Bắc Kinh là nửa đêm.
Hắn cũng dậy, xoa gương mặt Tô Ngôn, “Sao vui ?”
Tô Ngôn lập tức chui xuống chăn, “Em cảm thấy em thật vô dụng.”
Lục Lâm kéo lên, để Tô Ngôn khóa đùi , đối diện, ôm chặt: “Không như về bản .”
Tô Ngôn chôn mặt vai , thở nóng hổi phả gáy, ngưa ngứa, c.ắ.n một cái cổ Lục Lâm.
“Cha còn sớm ?” Lục Lâm nhéo nhẹ cổ .
“Gọi trai, thế thì sẽ giải quyết phiền não cho em.” Lục Lâm ngả , hai tay chống giường, như lưu manh.
“Anh ơi.” Nhiều chuyện thẹn , thêm một tiếng cũng chẳng .
“Ừm, ngoan.”
Chuyện giải quyết thế nào thì hỏi Tô Ngôn.
Tô Ngôn: “Anh trai tặng một tiệm bánh ngọt, để thả lỏng một thời gian.”
Tô Ngôn: “Thật sự hữu dụng, ít nhất còn trốn tránh nữa.”
Tô Ngôn: “Tiệm bánh bận, dẫn đến trai lúc nào cũng dính lấy , hỏi vì ở cùng nhiều. Các lẽ ngờ , khi bên , tính cách đổi lớn như .”
Lục Lâm: “Mỗi ngày đều chui trong tiệm, ở cùng . Chẳng lẽ mấy cái bánh kem đủ ở cùng em nửa đời ?”
Tô Ngôn: “Thấy , vô cớ gây sự.”