Sau Khi Bị Bệnh Kiều Âm U Theo Dõi - Chương 28
Cập nhật lúc: 2026-03-31 10:25:51
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
“Tôi nhớ , vui vẻ ?” Tô Ngôn cong mắt, về phía sườn mặt , chờ một đáp án.
Lục Lâm chỉ trầm mặc. Không bao lâu , mở cửa sổ, gió ùa trong xe, hất tung tóc mái hai . Rồi là vô tận trầm mặc.
Hắn trả lời thế nào. trong lòng, thật sự hận chính , hận sự ích kỷ cùng bất lực. Biết Tô Ngôn tìm ký ức, thoáng chốc vui vẻ, nhưng chỉ trong chớp mắt. Rất nhanh, mất mát và bất lực vây lấy .
“Tôi , ngượng ngùng . Thật đúng là giống hệt khi còn nhỏ, khác chút nào.” Tô Ngôn ngoài cửa sổ, nụ tan gió.
“Lục Lâm, thật năm đó, cũng lời với .” Tô Ngôn nheo mắt, chậm rãi ghép ký ức tìm về. “Tôi cũng thích .”
Lục Lâm ngẩn , ngón tay siết chặt vô lăng đến đau nhói. Trong đồng t.ử phóng đại rõ vẻ tin nổi.
Ngay từ đầu, luôn tự tìm cho cái cớ mỹ để chấp nhận sự xa cách của Tô Ngôn, rằng vượt rào, quản quá nhiều, chiếm hữu d.ụ.c quá mạnh, rằng Tô Ngôn vốn thích nam sinh.
“Tôi nghĩ, hôm sẽ với . Chúng lên đại học liền thể ở bên .” Tô Ngôn lời giấu kín suốt mấy năm.
“Em… thích ?” Giọng Lục Lâm run rẩy, như thể tin nổi vận may trời giáng rơi xuống đầu .
“……”
Tô Ngôn khổ: “…… Mấy ngày nay, ?”
“Không do ép buộc em ?” Lục Lâm thẳng phía . “Hoa Sơn năm đó, cái khóa … là đập.”
“Tôi cho rằng, giữ cách, em sẽ tức giận nữa.” Giọng bình thản, nhưng từng chữ rơi xuống khiến Tô Ngôn kinh hãi đến ngây .
“Hoa Sơn? Khóa gì?” Tô Ngôn cau mày , “Vì ?”
Chiếc xe dần dần chạy khỏi nội thành, hướng về phía ngoại ô, phong cảnh yên tĩnh đẽ trải dài.
Lục Lâm nhịn nổi nữa, đem tất cả chuyện giấu suốt bao năm : “Rất lâu , khi phát hiện thích em, treo khóa đồng tâm.”
Nói càng nhiều, càng mất tự tin, vành tai nóng bừng.
“Sau đó, chính tay đập nó.” Hắn cúi đầu. “Tổng cộng treo 1314 ngày, tính chính xác từng ngày, đập.”
Nhớ rõ từng ngày rõ ràng như …
Khi , Tô Ngôn cự tuyệt, chỉ thấy lòng đau, nhưng cũng chẳng thể làm gì khác. Không ngờ, Tô Ngôn chỉ cự tuyệt, mà còn dần xa cách .
Đến ngày thứ 20 xa lánh, gần như tê liệt cả . Trong sinh mệnh , Tô Ngôn vốn luôn chiếm vị trí quan trọng nhất, bất kể ở giai đoạn nào.
Hắn từng nghĩ, chính và Tô Ngôn sẽ tới bước .
Đêm đó, bay thẳng tới Hoa Sơn, mặc mỏng manh, gió rét thổi đến run lẩy bẩy. Hắn mất nhiều giờ mới tìm cái khóa , tự tay đập nát.
Sau khi về, trong cơn xúc động, gần như phát điên. Hắn mua đủ loại đạo cụ giam giữ, cả máy định vị lẫn mini camera. Chính thời điểm , tính cách vốn lệch lạc của càng thêm cực đoan.
vẫn nhẫn nhịn, vẫn nỡ. Trong lòng , Tô Ngôn quá mức , chỉ nên thuộc về một . Song mâu thuẫn giằng xé hy vọng Tô Ngôn vĩnh viễn tồn tại rực rỡ, tỏa sáng.
Cho đến khi Tề Tri Dao : Tô Ngôn yêu đương khi đại học.
“Lục Lâm, thật sự… bao giờ đổi.” Tô Ngôn đóng cửa sổ, nghiêng đầu gần. “Cậu đưa cho cái vòng cổ .”
“Đồ của , nên trả .”
Tô Ngôn lấy từ túi chiếc vòng cổ luôn mang bên , thể bảo bình an.
Lục Lâm khẽ mím môi, chột .
Tô Ngôn khẽ giọng nhắc: “Đây là thứ bảy tuổi tặng cho . Tôi tích góp tiền tiêu vặt thật lâu mới mua .”
Dù thủ công thô sơ, nhưng khi đó là thứ nhất thể dành cho Lục Lâm.
Khi xe dần đến gần điểm đến, Lục Lâm vốn định mở miệng, nhưng giọng Tô Ngôn nghẹn ngào: “Hóa … bọn họ thật sự là cha . Cậu cũng thật sự là trúc mã của …”
Tô Ngôn nháy mắt, vành mắt cay xè, đem vòng cổ nhét trở túi áo hoodie của Lục Lâm.
Thời cấp ba, luôn cảm thấy bản quá mức may mắn, thứ như thể là cướp đoạt từ đó.
“Bảo bối, đừng .” Lục Lâm lái xe, thể phân tâm, cũng thể đưa tay ôm lấy .
“Anh ơi.” Nước mắt Tô Ngôn rơi lăn vài giọt, vô thức gọi khẽ một tiếng.
Trái tim Lục Lâm hẫng một nhịp. Đã lâu lắm xưng hô . Tô Ngôn nhỏ hơn nửa năm, hồi bé cứ luôn lon ton theo, gọi “ trai”.
Lục Lâm tăng tốc, vẫn ngừng trấn an .
Rất nhanh, bọn họ đến nơi.
Ánh mắt là một nghĩa trang rộng lớn, kéo dài đến tận cuối chân trời.
Mở cửa xe, gió lạnh thổi tới, Tô Ngôn co ro xoa tay. Lục Lâm liếc , khẽ , nắm tay kéo .
“Tôi dẫn em gặp một .” Toàn bộ hành trình, Tô Ngôn hỏi một câu “ ”.
Lục Lâm nhướng mày, ánh mắt thoáng hiện khinh miệt, nhưng vẫn nắm tay lười biếng phía .
Cuối cùng dừng một bia mộ. Trên đó là ảnh một thiếu niên mặt lạnh, kèm theo dòng thông tin cơ bản và vài câu văn bia sáo rỗng.
Lục Lâm căm hận đến mức kéo kẻ mộ sống , để c.h.ế.t thêm nữa.
“Hắn chính là Thẩm Dực Thần.”
“Không đúng… hẳn là ‘Thẩm Dực Thần’ chỉ là cái xác, còn bên trong là linh hồn khác.” Giọng Lục Lâm thản nhiên.
“Thân thể Thẩm Dực Thần vốn yếu, suốt hơn mười năm hầu như khỏi cửa. Cho đến một ngày, đều tính tình đổi, thể cũng khỏe lên. Tới khi chính mắt thấy, mới xác định , quả nhiên từng , cơ hội chỉ một .”
Nói một xong, xổm xuống, tấm ảnh lạnh lẽo . Toàn toát khí âm trầm. C.h.ế.t mà xuống địa phủ, đầu thai, chiếm xác kẻ khác —— loại trái đạo lý , khinh thường cực độ.
Chỉ cần đừng xuất hiện mặt Tô Ngôn, thì với Lục Ngang mà , đó là kết cục nhất.
Bằng , cũng sẽ chẳng hạ cầu xin.
Lục Lâm ngẩng đầu, chạm ánh mắt Tô Ngôn, nhàn nhạt : “Không , thứ qua.”
Tô Ngôn ngờ bản là nguyên chủ pháo hôi, ký ức bóp méo, thể chiếm cứ một năm.
Lục Lâm , nên hề : ngày đầu tiên chiếm thể, gặp t.a.i n.ạ.n xe, hôn mê suốt một năm, thể chất sa sút nghiêm trọng.
Cũng bởi , Lục Lâm mới để Tề Tri Dao ở bên cạnh .
“Chính là cái thằng ngu ?” Tô Ngôn chìa ngón tay về phía bia mộ, giọng đầy châm chọc.
Đồng t.ử Lục Lâm co rút, sống đến giờ, đây là đầu tiên Tô Ngôn buông lời thô tục.
Hắn vội đưa tay che miệng : “Suỵt.”
Tô Ngôn ú ớ: “Ưm… Làm gì ?”
“Làm nhiều chuyện như , vốn dĩ chính là đồ ngốc.” Tô Ngôn hất tay Lục Lâm , chút tức giận, cho rằng đang bao che cho .
“Có bao nhiêu ngu ngốc?” lưng vang lên một giọng trong trẻo lạnh lẽo.
Hai lập tức đầu, thấy Thẩm Dực Thần mắt ôm một bó hoa nhỏ, cả lộ vẻ tiều tụy bất kham.
Lục Lâm nắm tay Tô Ngôn, kéo lưng , như thể mặt là thứ dơ bẩn nào đó.
“Tôi một thì làm gì động hai ngươi?” Thẩm Dực Thần Lục Lâm che chở bộ dạng mà bật giận dữ. Hắn xổm xuống, đặt hoa mộ bia “chính ”.
An tĩnh ngắm tấm ảnh chụp , vẫn là Tô Ngôn mở miệng: “Cậu gì ?”
Gió thổi tung chiếc sơ mi mỏng Thẩm Dực Thần, ánh hoàng hôn chiếu xuống khuôn mặt biểu cảm.
“Tô Ngôn, cho rằng đây là cái gì, phim truyền hình ?”
“Vai ác cuối cùng còn tẩy trắng?”
Hắn mấp máy môi: “Tôi , tất cả những gì làm đều vì chính .”
“Ngay cả thương tổn cũng .”
Thẩm Dực Thần cho dù ngu ngốc thế nào cũng kết cục của , nhưng từng tẩy trắng.
Mộ bia là một thiếu niên, 17 tuổi qua đời, thể ốm yếu, từ nhỏ bệnh tật liên miên. Cậu gia thế của Thẩm Dực Thần, nâng niu trong lòng bàn tay, sợ vỡ, sợ hư.
Cha Thẩm Dực Thần là hễ mở miệng thì chuyện gì cũng thuận theo. Chính điểm yếu thể khiến và trong mộ chút tương tự.
Hắn thật sự thích cặp cha hiện tại . Đáng tiếc hệ thống với rằng chỉ tiếp cận khí vận chi t.ử của thế giới là Lục Lâm - công lược , bản mới thể tiếp tục tồn tại.
Hệ thống bay lơ lửng giữa trung, chuyện công lược đơn giản như chơi, coi chỉ thông minh của như quăng xuống đất chà đạp. Đến mức , thật sự tin.
Cứ thế từng bước làm theo phương án hệ thống đưa , kết quả thể đoán là mất hết mặt mũi. Sau cùng hệ thống đem bộ trách nhiệm đẩy lên đầu , còn trực tiếp bỏ rơi.
Nghe đến đây, khóe môi Lục Lâm co rút, bật một tiếng lạnh: “Ngu ngốc.”
Lần đến lượt Tô Ngôn đưa tay che miệng : “Cậu ooc .”
Thẩm Dực Thần hai châm chọc mỉa mai, mặt vẫn biểu cảm, nhưng chóp mũi cay, hốc mắt nóng lên.
Hai còn tưởng kiên cường lắm, nhưng nghĩ cũng hợp lý thôi. Sau đại chiến diễn đàn, bọn họ chỉ lạnh lùng cúi mắt Thẩm Dực Thần xổm.
“Kiên cường?” chẳng bao lâu, Thẩm Dực Thần bật , nức nở với mộ bia về nỗi khổ của : “Tôi nó dễ dàng ? Còn công lược cái tên mặt lạnh băng sơn trong lòng bệnh thần kinh cố chấp, còn bạn trai cố chấp cuồng của .”
“……”
“Tôi sắp tức c.h.ế.t !”
“Không chỉ chẳng gì, còn cha Thẩm đuổi đến cái huyện thành xa xôi hẻo lánh, rốt cuộc sống thế nào đây!”
Hắn đến thật sự thê lương, hốc mắt đỏ bừng, gương mặt cũng vì quá kích động mà đỏ lựng, vai run lên ngừng. Nhìn thật sự đáng thương, nếu bỏ qua tiền đề làm những gì.
“Không tự làm tự chịu ?” trong tiếng nức nở, Lục Lâm lạnh lùng buông một câu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-bi-benh-kieu-am-u-theo-doi/chuong-28.html.]
Hắn nhướng mày, vỗ vỗ chỗ tay vô tình chạm góc áo Thẩm Dực Thần, ánh mắt đầy khinh miệt: “Ít nhiều cũng tiêu hao sạch sành sanh ân ái của Thẩm gia .”
Bằng , cũng dễ dàng như để Lục Ngang tống .
Nói xong, Lục Lâm liền kéo Tô Ngôn rời .
Thẩm Dực Thần thôi , quỳ mộ bia của chính , sững sờ, đầu ngón tay cuộn tròn, cuối cùng cũng hiểu rõ tất cả.
Khoảng thời gian tới kỳ thi cuối, Lục Lâm càng thêm bận rộn, chạy qua giữa trường học và nhà. Tô Ngôn vẫn bộ dạng cũ, ở ký túc xá điên cuồng ôn tập điểm kiến thức.
Chỉ là mở quyển sách, chỗ nào cũng trọng điểm, mấy thầy cô hận thể bắt học sinh chép thuộc cả quyển từ đầu đến cuối.
“Thần linh ơi, phù hộ con thi cuối rớt môn.” Tô Ngôn giường, úp sách lên mặt, tay vô lực buông xuống mép giường, sống bằng c.h.ế.t.
Nghe Trần Húc Bạch ở đầu giường lảm nhảm, cũng chẳng động dung: “Thần linh ơi! Con là tín đồ trung thành nhất của ngài, chỉ cần ngài đảm bảo con rớt môn, con nguyện vì ngài kéo thêm càng nhiều tín đồ……”
Đột nhiên giọng Trần Húc Bạch vang to, dọa Tô Ngôn giật run cả , trong miệng vẫn nhỏ giọng nhẩm mấy kiến thức ôn.
“Thần linh ơi! Xin ngài cứu con!”
Tô Ngôn nhịn nổi mà thở dài, bỗng bật dậy, xốc mạnh màn giường: “Trần Húc Bạch! Cậu bái suốt một giờ đấy!”
“Cậu nếu chịu khó học thuộc, thì giờ nhớ bao nhiêu điểm kiến thức ?”
Tô Ngôn quẳng sách sang một bên, xỏ dép lê xuống giường, miệng lầm bầm: “Có bái đến Jesus thì cũng vô dụng thôi, ?”
Hôm nay cả ngày tiết, Lục Lâm về nhà xử lý công việc, Tô Ngôn gần như cả ngày rời giường, chỉ Trần Húc Bạch từ trưa đến giờ vẫn lải nhải.
Ban đầu còn nhịn , giữa chừng cũng nhịn, nhưng đến câu “tà giáo lôi kéo tín đồ” thì thật sự chịu nổi……
Một ngày nay ăn gì, chỉ dậy rửa mặt qua loa, tóc lâu xù hết cả lên.
Nhìn Trần Húc Bạch dáng vẻ tiều tụy, cạn lời, thấy đối phương quỳ bái “thần”, đến mức run tay làm rơi điện thoại xuống đất kêu “phanh” một tiếng vang dội.
“Trần Húc Bạch, điên ?” Tô Ngôn cảnh mắt, kinh hãi nên lời.
Cuối cùng, cũng cúi xuống nhặt điện thoại, chỉ đưa ngón tay chỉ bạn cùng phòng: “Húc Bạch , hồi nhỏ từng sốt cao quá ?”
Cậu nghĩ, trí chướng của A đại cũng đến a. Trần Húc Bạch vẻ mặt kinh ngạc quái dị, “Bình tĩnh, tớ trong mắt tớ chính là đồ ngốc...”
“ , chính xác, sai, thật sự là như thế, đúng .” Tô Ngôn điên cuồng gật đầu, đặc biệt tán thành những lời . Thì cũng chút tự bản .
Trần Húc Bạch tựa hồ hiểu ý nghĩa câu của lớn : “Tớ một câu, còn tiếp mười câu.”
Cậu ánh mắt “ còn ” của Tô Ngôn, bổ sung một câu: “Tớ đây là một kiểu chuyển hướng câu.”
Tô Ngôn: “Ờ, cần chuyển hướng cũng .”
“Người bình thường nào bái Ultraman.” Tô Ngôn còn cố tình tiến thêm vài bước, để tránh hiểu lầm chính , rõ mới phát hiện đúng là Ultraman thật.
Ở giữa là cái hình nền máy tính khổng lồ Ultraman, hai bên trái bày tranh chân dung Ultraman.
“Cậu coi là nữ thần vẽ cho?” Tô Ngôn chỉ tấm phác họa Ultraman, bởi nữ thần của Trần Húc Bạch chính là cô gái ở phòng vẽ mỹ thuật bên cạnh.
“Ừm, đúng .”
Thật sự cần giả vờ dễ thương.
“Cái ... Cậu thuyết phục cô kiểu gì, tớ chỉ tiện miệng hỏi một chút thôi.” Tô Ngôn vẫn nhịn mở miệng, chủ yếu là hình ảnh quá buồn , nếu bản ôm mộng làm mạng hồng, cũng dựa cái cảnh kỳ quái mà nổi tiếng .
“Bởi vì tớ cho cô gọi tớ là Hoa Hoa Tiên Tử.” Trần Húc Bạch ghế, câu thì hai tai đỏ bừng, cả nóng ran.
Tô Ngôn bật khẽ. Cậu lầm ? Thì đời thật sự hai hợp đến , quả thật làm mở rộng tầm mắt.
Ngồi xổm xuống nhặt di động, âm thầm chúc phúc một câu: “Tớ cảm thấy hai các chắc sẽ lâu dài.”
Trần Húc Bạch nhỏ giọng : “Còn ở bên .”
Di động của Tô Ngôn vang lên một tiếng chấn động, là âm báo tin nhắn đến.
【.: Nhịp tim em thật nhanh.】
Tô Ngôn liếc mắt đồng hồ thông minh chính mang từ hai ngày , mặt vô biểu tình gõ chữ trả lời:
【sy: Nếu gặp bệnh tâm thần, nhịp tim cũng sẽ nhanh hơn.】
Không ngờ Lục Lâm còn rảnh rỗi đến , đối phó Lục Ngang còn thời gian theo dõi nhịp tim bảo bối thiết.
Sau đó, Lục Lâm trả lời nữa, chắc bận .
Trần Húc Bạch ánh mắt “ đồ ngốc” của Tô Ngôn kích thích, lớn tiếng: “Cậu tin tớ ?”
Tô Ngôn: “maybe.”
Lời vẫn còn quá uyển chuyển. Trần Húc Bạch, một đại nam tử, nhịn nhớ chuyện cũ.
“Tớ thật sự tấm card Ultraman bảo hộ, cảm giác đó chắc hiểu .”
Giải thích kiểu còn chẳng bằng . Cái danh “ngu xuẩn” cứ thế mà an treo đầu.
Tô Ngôn dựa lưng tường, từ xuống quét một lượt, c.ắ.n môi khẽ: “Được , tớ tin .”
Trần Húc Bạch bất lực, bất đắc dĩ, nhận mệnh: “Ừm.”
Nằm giường một lúc , cũng nổi sách nữa, bắt đầu hồi tưởng những chuyện cùng Lục Lâm.
Thí dụ như năm lớp 9, bởi vì Tô Ngôn ham chơi, thành tích sớm đội sổ trong lớp, nhưng học cùng trường với Lục Lâm.
Mỗi tối đều cầu xin Lục Lâm dạy kèm, chỉ Lục Lâm giảng mới hiểu.
tính khí ba phút, một bài làm sai ba liền mất kiên nhẫn, bắt đầu làm loạn, học nữa, bản chỉ thích hợp ngoài nhặt rác.
Lúc Lục Lâm sẽ bộ dáng đáng yêu của Tô Ngôn chọc , ôm dỗ dành. Tô Ngôn còn nhân cơ hội làm nũng, ôm chặt eo : “Không học, học, đầu tớ đau.”
Những chuyện kiểu , từ nhỏ đến lớn xảy n .
Chẳng lẽ Lục Lâm chính bẻ cong? Thật sự cũng quá thành thật .
“Cậu mà top 10 trong lớp, làm gì cũng .” Lục Lâm , đang làm nũng ôm lấy .
Tô Ngôn , mắt sáng rực: “Thật ? Vậy tớ sẽ nỗ lực một chút.”
*
“Kết quả thi thế nào?” Hôm thi xong, Hải Thị đúng lúc đón trận tuyết đầu mùa.
Cả thành phố tuyết bao phủ. Tay Tô Ngôn lạnh đỏ ửng, chôn mặt trong khăn quàng cổ, chỉ lộ đôi mắt sáng xinh .
“Loại chuyện chỉ thể xảy ở trung học, chúng đều lên đại học .” Tô Ngôn u oán một cái.
Thực hôm nay tâm trạng Tô Ngôn , bởi vì Lục Lâm sắp nước ngoài, dù cũng sẽ báo cho .
Thi xong, khắp nơi đều thấy học sinh kéo vali về nhà, hoặc ở Hải Thị bôn ba kiếm sống đến khai giảng.
Hai cứ thế lặng lẽ cùng . Tô Ngôn mở miệng: “Cậu nấu cơm ?”
Tô Ngôn vẫn như thế, bất kể ăn gì, làm gì, đều mở đầu bằng “Cậu ...” chứ “Tôi ...”.
Từ khi khôi phục ký ức, càng thêm dính Lục Lâm, như bù mấy năm .
Chóp mũi lạnh đến đỏ bừng, rụt khăn quàng, tóc màu hạt dẻ dính đầy bông tuyết. Vừa định đưa tay tay áo sưởi thì Lục Lâm nắm lấy tay .
Tô Ngôn nghiêng đầu sang, con ngươi cong cong: “Cậu cũng thật thích .”
“Ừm.” Tô Ngôn còn định chọc mấy câu, thì Lục Lâm nắm tay , đặt mặt lên lòng bàn tay Tô Ngôn, khẽ hôn nhẹ lên tay.
Mỗi khi Tô Ngôn , liền nheo cặp mắt đào hoa , rạng rỡ.
Khuôn mặt thường ngày lạnh lùng, giờ phút tràn ngập ý . Tô Ngôn đỏ mặt, ngoài miệng vẫn chịu thua, kiêu ngạo: “Lại hon một chút.”
Lục Lâm quá hiểu Tô Ngôn . Miệng thì cứng rắn, uống say thì càng gan .
Tô Ngôn mím môi, nhúc nhích, xem Lục Lâm hôn tay .
Ai ngờ Lục Lâm nhéo cằm , hai tay nâng mặt , nhanh chóng hôn lên môi.
Khoảnh khắc , cái lạnh lẽo lẫn thở tuyết tan biến, chỉ còn cả bốc cháy.
Tô Ngôn chợt nhớ đến câu : Khuôn mặt em thật sự , đến mức ngay cả khi thiếu đạo đức cũng mang một loại phong vị riêng.
Tô Ngôn cố gắng bầu bạn cùng Lục Lâm nhiều nhất thể, liền theo về chung cư.
“Cạch ——”
Tiếng khóa cửa mở.
Cậu thấy đồ đạc trong phòng đều còn nguyên tại chỗ, vali hành lý nào, quần áo vẫn yên trong tủ, bấy giờ mới yên tâm.
Ít nhất thời gian gần đây, Lục Lâm sẽ rời xa .
Tô Ngôn mỗi khi Lục Lâm nấu cơm thì như cán bộ già, khoanh tay lưng tuần tra bếp, cuối cùng đuổi về phòng khách.
Hôm nay là món thích ăn, dù “tùy tiện ăn gì cũng .”
Khó trách, Lục Lâm hiểu đến . Thời gian càng cảm thán điều đó.
Trong lòng chuyện, ăn nhiều. Lục Lâm cũng hỏi, cả hai đều rõ, nhắc đến đề tài bi thương .
Lục Lâm đưa về phòng ngủ chính, bảo nghỉ ngơi, cho rửa chén.
Tô Ngôn ngủ, cũng chẳng chơi điện thoại, liền len lén thò đầu khỏi phòng, quan sát Lục Lâm.
Cậu trông thấy Lục Lâm đang đổ thứ bột trắng cốc thủy tinh, vội vàng rụt đầu , giả vờ như gì.
Một lát , Lục Lâm bưng cốc nước đến, thản nhiên : “Nhóc con, uống ly sữa bò , cho dày thoải mái chút.”