Sau Khi Bị Bệnh Kiều Âm U Theo Dõi - Chương 26

Cập nhật lúc: 2026-03-31 10:24:46
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

“Không hối hận.” Lục Lâm cà lơ phất phơ một bên, trong giọng tràn đầy vẻ để tâm, điều càng kích phát lửa giận của cố vấn học tập.

“Em như chẳng phụ công chính nỗ lực ở cao trung !” cố vấn học tập đối với còn cách nào, chỉ thể nghiến răng nghiến lợi mà .

Lục Lâm hiểu , như thế nào thành phụ công chính ? Hắn ngược còn cảm thấy bản hề phụ công gì cả.

“Trường A của chúng là cao giáo truyền thống trăm năm……” Cố vấn học tập đẩy đẩy mắt kính, đổi giọng, bắt đầu kiên nhẫn khuyên bảo.

“Lục Lâm...” Tô Ngôn khẽ gọi, ở ngoài cửa thò đầu , “Chúng chờ .”

Lục Lâm vốn Tô Ngôn đang ở cửa văn phòng. Vừa còn chẳng sợ gì, giờ thoáng thấy căng thẳng, sợ Tô Ngôn hết nội dung cùng cố vấn học tập trò chuyện. cũng chẳng thể chạy lên bịt miệng đạo viên .

“Cố vấn học tập, ngài giống như điên .” Lục Lâm bình tĩnh câu đó. Không cố ý trách móc, mà quả thật ai mà chịu nổi, khi cố vấn học tập đem lịch sử trăm năm của trường giảng từ đầu chí cuối, hiện tại mới chỉ giảng đến đoạn thời kỳ kháng chiến học sinh .

Cố vấn học tập: “......”

“Mấy ngày nữa mang bộ tư liệu chuẩn đến cho .” Cố vấn học tập Lục Lâm nữa, một câu chọc cho nghẹn đến mất hết thể diện. Vấn đề là Lục Lâm còn vẻ mặt nghiêm túc mà thốt .

Người điên thì ai điên? Một lượt liền mất hai học sinh giỏi trong lớp.

Lục Lâm cúi đầu, ánh mắt rơi xuống mặt đất, ngẩn ngơ một lát. Tâm trí bay tận , nhưng lời vẫn ngoan ngoãn lấy từ trong cặp folder sớm chuẩn sẵn, đưa cho cố vấn học tập: “Đã chuẩn xong.”

bỏ thì giữ cũng . Người già , chỉ đành khinh thường.” Cố vấn học tập tiếp nhận tư liệu thôi học trong tay , cuối cùng còn làm vẻ đáng thương.

Lục Lâm: “...... cố vấn học tập, da ngài căng.”

Cố vấn học tập: “?”

Lục Lâm: “Ý em là ngài trông già .”

Cố vấn học tập: “......” Người mạch não đúng là độc.

Ông che ngực, khoát tay đuổi, ý bảo Lục Lâm nhanh biến mất khỏi tầm mắt. Thêm một giây thôi, trái tim ông sợ rằng sẽ nổ tung tại chỗ.

Lục Lâm tới cửa, lúc chạm ánh mắt dò xét của Tô Ngôn. Bộ dạng giả ngu thì Lục Lâm vốn dĩ cực kỳ thành thạo.

Hắn bây giờ còn cả một kỳ nghỉ hè để cùng Tô Ngôn cáo biệt.

Tô Ngôn cong cong mắt, trầm ngâm một lát hỏi: “Lục Lâm, ở bên trong cùng cố vấn học tập cái gì ?”

Đồng t.ử màu hổ phách của Tô Ngôn chứa đầy ý , ánh mặt trời càng trong suốt. Đứng bên cạnh, Tề Tri Dao dính đề tài , giả vờ chăm chú di động.

Mái tóc Lục Lâm tối hôm qua nhuộm thành đen, giảm vài phần khí bướng bỉnh, nhiều hơn vài phần khí chất thiếu niên. Vừa liền khiến Tô Ngôn chú ý, còn chủ động khen vài câu.

“Không gì.” Lục Lâm thấy Tô Ngôn nên cũng định , chủ động vươn tay .

Hắn vốn hy vọng Tô Ngôn sẽ đáp gì, nhưng Tô Ngôn thấy vươn tay hiểu ngay ý, lập tức đặt bàn tay lòng bàn tay .

Cậu mỉm , dù trong lòng dâng đầy chua xót, vẫn hy vọng Lục Lâm thể chủ động thẳng thắn .

Hai bàn tay dán chặt, Lục Lâm liền âm thầm siết chặt hơn, sợ ngay giây tiếp theo Tô Ngôn sẽ hối hận. Không khí trong nháy mắt trở nên ấm áp.

Trong khoảnh khắc , hai bọn họ giống như một cặp đôi mật, bình thường đến mức bình thường hơn.

“Đi thôi, ăn cơm.” Lục Lâm cảm nhận ấm từ lòng bàn tay, bật thật lòng.

“Các coi tớ là trong suốt ?” Tề Tri Dao nhỏ giọng phun tào.

*

Tiệm lẩu Ăn Ngon Đến Nổ Tung Vô Địch.

Không một bóng .

Ba thẳng xuống mới phát giác thích hợp, chẳng lẽ “ăn ngon đến nổ tung” nghĩa là ăn xong liền phun ngoài ?

Lục Lâm bên cạnh Tô Ngôn, hai cùng về phía Tề Tri Dao. Anh cầm lấy di động, chút hổ giao diện, “Có ý tứ ghê, tiểu hướng dẫn khi dễ tớ.”

“......”

Tề Tri Dao ôm cái sai lầm, cúi đầu, đột nhiên ngẩng lên, “Bằng chúng thôi.”

Tô Ngôn liếc Lục Lâm, cũng dị nghị, nhưng mấy còn kịp dậy, liền thấy một bà lão còng lưng tới, đặt thực đơn lên bàn.

Tô Ngôn và Lục Lâm lập tức trở , dùng ánh mắt “Liền ở chỗ Tề Tri Dao.

Tề Tri Dao cũng nhận tín hiệu, đành tiếp nhận thực đơn. Trên đó là mấy món quen thuộc thường thấy ở tiệm lẩu, chỉ là chẳng hiểu vì ai, lẽ do trang hoàng quá cũ kỹ.

Xưng là cửa hàng cổ, phong cách như thẳng từ thời triều Thanh truyền .

“Bà ơi, chúng gọi món.” Tề Tri Dao đưa thực đơn đ.á.n.h dấu xong cho bà lão chậm rãi tới.

Sau khi gọi món xong, Tô Ngôn chủ động hỏi Lục Lâm: “Cậu thật sự cho , Lục Lâm?”

Lục Lâm gật đầu như hiểu, “Ừm, uống Duy Di ? Tôi lấy cho em.”

Tô Ngôn: “......”

Tiệm lẩu ông chủ xuyên tới, ngay cả trong quán trang đồ uống cũng là Duy Di đậu nãi, ngon tới năm , vặn dùng để giải cay.

“Ừm, uống.”

Lục Lâm lấy, còn tiện tay xoa đầu . Động tác khiến Tô Ngôn đỏ mặt tim đập, trong lòng còn vương dư vị. Thì thích một chính là cảm giác ?

Thế nào thấy vô cớ liền thích Lục Lâm, thật kỳ quái.

Lục Lâm trở , trong tay còn cầm thêm mấy cái ly. Hắn thấy trong quán ngay cả phục vụ cũng chẳng , phiền tới bà lão .

Hắn nhanh nhẹn rót đầy, đặt ly nước lạnh bên miệng Tô Ngôn. Tô Ngôn phun tào, nhưng vẫn ngoan ngoãn mở miệng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-bi-benh-kieu-am-u-theo-doi/chuong-26.html.]

“Lục Lâm, thật sự cho ?” Tô Ngôn thẳng mắt .

Lục Lâm gắp một miếng đồ ăn bỏ chén , “Ừm, cẩn thận ăn kẻo nóng miệng.”

“Lục Lâm, thật sự cho ?”

“Bảo bảo còn ăn gì?”

“Lục Lâm, thể cho một cơ hội nữa đó.”

“Ừm ừm, em nóng ?”

Tề Tri Dao vẫn luôn im lặng cúi đầu ăn, tận lực che giấu bản cũng tồn tại trong bữa tiệc . Tô Ngôn nóng , nhưng chính thì thấy chút nóng thật.

Tô Ngôn Lục Lâm đút cho ăn một miếng, ăn xong còn lấy khăn giấy lau miệng, lau xong còn nhéo hai má, : “Thật ngoan.”

Bà lão ở quầy thu ngân, tay cầm quạt hương bồ, vẫn luôn chú ý bên , chữ “nóng” liền bắt lấy mấu chốt.

Bà lập tức vác một cây quạt to như loại quạt thổi trong tiệm nướng ngoài trời.

Loại quạt Tề Tri Dao từng thấy, thể thổi rớt cả da mặt ...... Không đúng, ai mà chịu nổi.

Cây quạt khổng lồ vô địch, đến cả Tề Tri Dao vác còn kêu khổ kêu mệt, ngờ bà lão nhanh nhẹn vác đến.

Ba cùng im lặng.

Bà lão tựa hồ thấy hành động gì quái dị.

Bà cắm cây quạt lưng quần, lấy quạt hương bồ, vẫn luôn phe phẩy, tóc bạc trắng ướt đẫm mồ hôi.

Xem cái điều hòa chỉ để trưng bày.

Người phá tan trầm mặc là Tề Tri Dao: “Bà ơi, bà tan ca luyện cơ bụng ?”

“Ai da, bà hiểu mấy trò của trẻ các con, thịt gà chẳng qua cũng chỉ là gà đất ăn ngon thôi.”

Tề Tri Dao yên lặng ghi sổ: Ăn gà đất thể tập cơ bụng.

Hai còn hiểu đoạn đối thoại quái dị , vẫn tiếp tục ngọt ngọt ngào ngào.

Mãi cho tới khi ăn xong, Tô Ngôn vẫn moi lời nào từ miệng Lục Lâm, chỉ tự tức giận ít.

Cuối kỳ cũng chẳng còn môn học nào, mỗi ngày chỉ một tiết là chuyện bình thường. Buổi chiều Tề Tri Dao còn hẹn nữ thần công viên giải trí, rảnh để ý, hai bọn họ đành tự .

Tô Ngôn mím môi: “Lục Lâm, thật sự thất vọng với .”

“Chúng đang ở bên ? Vì chuyện gì cũng chịu với ? Hay là cảm thấy vô dụng?”

“Chúng yêu ?” Khi những lời , Tô Ngôn cực kỳ bình tĩnh, ngay cả nét mặt cũng chút biến hóa nào.

Trước chỉ cần hai chữ “Chia tay”, Lục Lâm nhất định sẽ liều mạng đồng ý. , cố ý đổi: “Chia tay .”

Trong lòng Lục Lâm vô cùng khó chịu, nhưng vẫn lắc đầu, chủ động nắm lấy tay Tô Ngôn, mười ngón đan chặt.

Tô Ngôn bực bội, nghiêng đầu sang chỗ khác, vốn dĩ cũng thật sự chia tay.

Lạnh lẽo, những giọt mưa tí tách rơi xuống mặt.

Lục Lâm kéo mũ áo hoodie của Tô Ngôn lên, siết chặt dây mũ, cẩn thận che kín đôi tai cho .

Như trông đặc biệt đáng yêu. Lục Lâm nhịn mỉm ôn nhu, khuôn mặt nhăn nhó nhỏ bé của Tô Ngôn, chủ động trả lời vấn đề ban nãy.

“Trời đang mưa.”

“Đến nhà , em còn đồ mang theo.”

Những lời lọt tai Tô Ngôn, giống như lời đồng ý chia tay. Trước rõ ràng Lục Lâm sẽ bao giờ chấp nhận.

Rất nhanh bắt một chiếc taxi, nhưng cả hai vẫn ướt sũng. Tô Ngôn cố ý cách Lục Lâm thật xa, để bóng lưng cô độc cửa sổ.

Là Lục Lâm chủ động gần, nắm lấy tay xoa xoa, còn luôn nở nụ . Điều đó chỉ khiến Tô Ngôn càng thêm chua xót.

Đã từng đến một , Tô Ngôn thể tự tìm đường đến nhà Lục Lâm, thẳng mặt . Không khí quỷ dị, yên tĩnh đến mức ngay cả tiếng mưa rơi cũng trở nên dè dặt.

Sau khi mở cửa, cả cũng ấm áp hơn nhiều.

Lục Lâm giả vờ tùy ý hỏi: “em thật sự nhớ rõ chuyện tối hôm ?”

Quả nhiên là đáng tiếc.

Hắn đóng cửa, vốn mong Tô Ngôn sẽ trả lời. Quả thực, Tô Ngôn cũng chẳng gì, chỉ yên lặng sô pha, cả động điện thoại.

“Chuyện gì cơ?” Giọng Tô Ngôn vang lên lưng, “Cậu cởi áo, còn c.ắ.n rách cả môi .”

Lục Lâm nhướn mày, nghiêng đầu liếc Tô Ngôn đang trêu chọc . Giây tiếp theo, Tô Ngôn nhón chân, tay đặt lên vai , hung hăng c.ắ.n một ngụm môi của Lục Lâm.

Sau đó, thỏa mãn ngắm đôi môi c.ắ.n rách . Đây vẫn là gần gũi duy nhất gần đây của hai khi còn tỉnh táo.

rung động cơn giận che lấp.

Bộ dáng Tô Ngôn cố tình khiêu khích, cực kỳ giống một chú mèo nhỏ cao ngạo, xinh đáng yêu mà vẫn kiêu kỳ.

Lục Lâm khẽ mỉm ôn nhu. Tô Ngôn vẫn nhận mức độ nghiêm trọng.

Đợi đến khi kịp phản ứng, cả bế đặt lên tủ giày.

Lục Lâm dịu dàng nâng má , ép cho hé miệng. Hai vốn chẳng hôn môi thế nào, chỉ thể ngây ngô l.i.ế.m hôn đối phương, thậm chí còn quên cả thở.

Nhiều lắm cũng chỉ là dùng đầu lưỡi nhẹ nhàng chạm khe môi đối phương, thử thăm dò .

Đuôi mắt Tô Ngôn đỏ ửng, sinh lý mà rơi nước mắt. Khi mở mắt , thấy Lục Lâm cũng đang lặng lẽ rơi lệ, hàng mi thấm đẫm nước.

Những giọt lệ chua xót rơi xuống tay Tô Ngôn.

Lục Lâm lúc đang nỗi thống khổ cùng hạnh phúc cực lớn bao vây.

Loading...