Sau Khi Bị Bệnh Kiều Âm U Theo Dõi - Chương 23

Cập nhật lúc: 2026-03-31 10:22:55
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Lục Lâm sững sờ một lát, dùng lòng bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve vết sẹo quen thuộc . Hắn ngàn sai vạn sai, chính là nên rời khỏi Tô Ngôn.

Bằng , sẽ gặp chuyện .

Chờ đặt Tô Ngôn lên giường xong, ban công phòng bên cạnh, từ tủ đầu giường cầm hộp t.h.u.ố.c lá và bật lửa, hít sâu hai , khói trắng từ kẽ môi răng tràn .

Lúc , Lục Lâm chuyện đè nặng trong lòng. Tỷ như, kẻ biến mất từ lâu - Thẩm Dực Thần đột nhiên xuất hiện. Cùng với đó là nguyên nhân khiến đổi tính cách.

Thật giống với một cố nhân nào đó… Hắn tính cách vấn đề lớn, quả thật giống một kẻ điên, nhưng đời vẫn còn điên hơn .

Nghĩ , lấy di động trong túi , lôi nọ từ danh sách đen và bấm gọi.

Chuông reo hơn một phút mới máy. Đầu bên truyền đến giọng kiên nhẫn. Trên đời , dám chuyện với Lục Lâm kiểu đó, cũng chỉ một .

“Có chuyện gì.”

“Hóa còn cầu xin .”

Lục Lâm làm như thấy sự châm chọc , gõ gõ tàn thuốc, nhẫn nhịn cảm giác ghê tởm mà mở miệng: “Giúp xử lý Thẩm Dực Thần của Thẩm gia.”

“Anh cùng chuyện cái thái độ .” giọng Lục Ngang vẫn nhàn nhạt.

“Tôi đồng ý chuyện ông một tháng . Tiền đề là, ông xử lý Thẩm Dực Thần.”

Cả Lục Lâm như rút sạch khí lực, dựa lưng tường trượt xuống đất.

Nghe xong lời , Lục Ngang trầm mặc chớp mắt. Sau đó, Lục Lâm thấy trong ống vang lên tiếng khẽ: “Lục Lâm, cũng cốt khí đó.”

“Thành giao.”

Lục Lâm còn bận tâm đến trong lời bao nhiêu phần châm biếm. Cảm giác giống như ăn một miếng chocolate vị phân buồn nôn, hả hê.

Hả hê, chỉ bởi vì Tô Ngôn vẫn đang ở bên cạnh , cùng đồng hành. Dù tương lai thế nào nữa, ít nhất đêm nay còn .

Đầu ngón tay kẹp t.h.u.ố.c lá cháy đến tận cùng. Cuối cùng, chính Tô Ngôn từ phòng bên vội vã chạy sang mới thấy tay Lục Lâm đầy vết bỏng do tàn t.h.u.ố.c để .

“Câuu làm cái gì ...”

Tô Ngôn giày, bàn chân trần đạp lên sàn lạnh băng, còn choáng váng, nhưng theo bản năng tìm bóng dáng Lục Lâm.

Cậu nhẹ nhàng nắm lấy ngón tay Lục Lâm, tỉ mỉ kỹ: “Không thể bởi vì thấy đau mà tùy tiện tổn thương chính .”

“Tôi khinh thường nhất chính là loại như .” Ba chữ “loại giống như buột miệng, Tô Ngôn phần mơ hồ. sợ Lục Lâm khó chịu, nhỏ giọng sửa : “Tôi khinh thường nhất chính là cái tên Lục Lâm .”

Lục Lâm cũng cố tình tự hại bản để thu hút chú ý. Chỉ là lúc suy nghĩ chuyện, để ý tới vết sẹo . Cộng thêm bệnh vô cảm với đau đớn giống như buff, càng dễ bỏ qua.

“Em tỉnh ?” Lục Lâm lên tiếng, vì khổ sở , giọng mang theo vài phần khàn khàn, giống thiếu niên.

nhận đáp . Tô Ngôn chỉ mím môi , kéo xử lý vết thương.

Lúc đầu, Lục Lâm còn tưởng Tô Ngôn tỉnh rượu. Nhìn kỹ mới phát hiện mặt vẫn còn ửng đỏ tan, lúc bôi t.h.u.ố.c thì lấy đồ vật cũng loạng choạng.

Sau đó, Tô Ngôn ngả lên giường, nhanh ngủ say. Trước dần phủ lên một bóng tối, Lục Lâm thong thả cúi xuống, sát gần một cái lùi , khẽ thì thầm: “Khi nào mới nhớ đây, đồ ngốc.”

Lời nhỏ đến mức khó lòng thấy.

Hải Thị cơn mưa dầm dứt, cả thành phố như phủ một lớp thủy tinh mờ, oi bức vô cùng. Đây cũng là đợt nóng cuối cùng của kỳ nghỉ hè.

Mà ở bên thành phố.

Thẩm Dực Thần tắm rửa xong, cả tỏa nóng. Đèn phòng tắt từ lâu, màn hình máy tính, mắt dán chặt nội dung đó.

càng , càng tức đến hộc máu. Hình tượng dựng sẵn từ khi chuyển trường, giờ tan thành mây khói!

Hiện tại, diễn đàn A Đại, đều coi là: chỉ một tên nhà giàu hợm hĩnh.

Thẩm Dực Thần tự não bổ.

Một buổi sáng nắng ấm, mở tủ quần áo, mắt hiện đủ loại trang phục xa xỉ, ánh sáng lấp lánh suýt làm chói mắt. tiền quen , chỉ nhếch môi nhạt.

Hắn tùy tiện chọn một chiếc áo mới vài vạn, logo, xem như đủ khiêm tốn.

Đến khi bước xuống xe thể thao, nhất định sẽ fan nam fan nữ vây quanh, chỉ cần khẽ nâng tay, liền vang dậy tiếng hét như sóng.

Kết quả bây giờ, dán cho cái nhãn “xú điểu ti”. Vậy về còn sống nổi nữa!

Ôm gối bên ghế điện, lưng vẫn còn đau âm ỉ, cú đá của Lục Lâm thật sự quá tàn nhẫn. Hắn gõ gõ bàn phím, lập tức diễn đàn xuất hiện một bài mới:【 Chào , là Thẩm Dực Thần tân sinh viên chuyển tới. Xin vì chiếm dụng tài nguyên chung, làm rõ một chút: mấy ngày giả mạo , phát ngôn bừa bãi. 】

Bên là một loạt bình luận.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-bi-benh-kieu-am-u-theo-doi/chuong-23.html.]

【 Ánh Nến Nguyện: Đại ca, quên đổi nick . 】

【 Hạt Dẻ Cầu: Ai quẳng tên bệnh thần kinh ngoài . Mỗi ngày hóng dưa, lướt hot thread thấy: “Xú điểu ti buông xuống A Đại”, “Công t.ử nhà giàu lén đào chân khác”, “Xú điểu ti tự nhận là nam thần một A Đại”… 】

【 Có Thể Hay Không Đừng Đoạn Càng: Nói nhỏ thôi, thấy dưa của cũng buồn mà... 】

【 Yểu Yểu Nghe: Trên lầu, là fan duy nhất hiểu xú điểu ti, cẩn thận mai post bài cảm tạ . 】

【 Thất Cẩn Không Phải Thất: Lầu 3 chuẩn , mai hot thread bùng nổ . 】

【 Sơ Bánh: Không cũng trai đó , cố tình biến thành “chim bẩn thỉu” gây chú ý trời... 】

【 Ta CP Vĩnh Viễn Hạnh Phúc: Các xem cái hot post . 】

【 Chín Mộc: Tự xưng văn học tu dưỡng đầy , mà giá sách ký túc xá mấy quyển “Đàn ông thông minh tự rèn luyện”… Người chuyện vặt vãnh, chẳng sức công kích, tế phẩm thì ngược là phân đó. 】

【 Trà Thần: (giơ tay) nhặt quần lót của xem ảnh ? 】

Ngay đó là một loạt dấu chấm hỏi dồn dập.

【 Trà Thần: Ơ, đặt câu hỏi làm gì, cũng ngửi . 】

Cả thread lập tức dậy sóng: Cậu còn ngửi ?

Thẩm Dực Thần đăng bài nghiêm túc xong, cũng mệt mỏi mà ngủ . Trong mơ, vẫn thấy bản tỏa sáng khi làm sáng tỏ.

thực tế, hot thread ngay lúc là:【 Điên Cuồng PPT: Xú điểu ti lên bài làm sáng tỏ, thiếu gia chim bẩn chính thức nhập học A Đại. 】

Ngay đó, hệ thống vang lên:【 Ký chủ, tích phân đủ. Có mở cửa hàng tích phân ? 】

Thẩm Dực Thần chậm rãi mở mắt, buồn ngủ biến mất, giọng lạnh nhạt: “Tôi suy nghĩ thêm hai ngày.”

Tô Ngôn khi tỉnh , thấy cảnh xa lạ. Trên mặc quần áo từng thấy qua, trong đầu còn đau nhức vì dư âm say rượu.

bộ căng thẳng lập tức tan biến khi thấy Lục Lâm ngoài cửa.

Quan sát cách trang trí trong phòng, phát hiện Lục Lâm hình như chỉ thích phong cách đen trắng đơn giản.

Lục Lâm bày sẵn bánh mì nướng nóng hổi bàn, còn sữa bò ấm, ánh mắt về phía Tô Ngôn hiếm khi mang theo chút ôn nhu.

“Ăn . Em thích nhất bánh mì phết mứt dâu tây và sữa bò ấm 65 độ.” kéo ghế cho Tô Ngôn.

“Cảm ơn.” Tô Ngôn khỏi nghi hoặc. Lục Lâm hiểu rõ như thế, ngay cả nhiệt độ sữa cũng chính xác đến ?

Mà thói quen , ngoài , ai . Ở nhà, ngượng dám phiền .

Cuối cùng, hỏi, mà chủ động đến chuyện tối qua: “Tối qua làm gì bậy chứ... trong đầu ký ức đứt đoạn.”

Lục Lâm hỏi: “Em còn nhớ gì?”

Trong lòng Tô Ngôn thoáng dự cảm : “Tôi nhớ... khi uống say ngã bồn hoa, mò theo trí nhớ tìm nhà , định cạy khóa. Sau đó mở cửa, nấu cho một bát mì, bảo tự tắm.”

“Không nhớ nhầm chứ... Thật xin , làm phiền .” Y cúi đầu, cầm miếng bánh mì bàn, mãi đến khi cảm giác ánh nóng rực mới ngẩng lên.

Quả nhiên, ngoại trừ chuyện cưỡng hôn, nhớ hết.

“Thật sự cố ý.” Lục Lâm buông ly sữa, nở nụ .

“Cố ý gì cơ...” Tô Ngôn nghiêng đầu, khó hiểu. Miếng bánh trong miệng bỗng nhiên chẳng còn thơm nữa.

Ngay cả Lục Lâm, cũng cảm thấy bánh mì phết mứt việt quất mặt nhạt nhẽo. khi đôi mắt trong sáng , Tô Ngôn hề dối.

“Tra nam.” Hắn chậm rãi nhả hai chữ.

Tô Ngôn ngẩn , đồng t.ử co : “Lục Lâm, OOC ! Cậu rốt cuộc làm ?”

“Không gì, chỉ là thấy giả tạo quá.” Lục Lâm cứng ngắc. Mặt nạ giả bộ Tô Ngôn rách nát ngay tại chỗ, nhưng vẫn cố nén bùng phát.

“Không , cũng đến mức , là mở mang tầm mắt quá , ha ha...” Tô Ngôn gượng gạo , nhấp một ngụm sữa bò.

Lục Lâm nhướng mày, chằm chằm Tô Ngôn, xuyên thấu . Cuối cùng, dậy, nhạt nhẽo : “Không . Tôi thoải mái lắm. Em ăn xong thì .”

Trong lòng , quả thật thoải mái.

Phanh!

Tiếng cửa đóng sầm.

Tô Ngôn nhận sự bất thường, bởi theo thói quen, đây Lục Lâm luôn nổi điên trực tiếp, uy h.i.ế.p đủ kiểu.

Cậu ngờ , Lục Lâm thực sự khác .

Thế giới cấp bậc rùng , chính thức bắt đầu.

Loading...