Sau Khi Bị Bệnh Kiều Âm U Theo Dõi - Chương 19

Cập nhật lúc: 2026-03-31 10:18:45
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Hắn gác điện thoại xuống đặt nó ở mép giường, Tô Ngôn ngẩng đầu đối diện với ánh mắt lạnh băng của .

Tô Ngôn nhịn rùng , nhưng trong lòng sự tuyệt vọng và tức giận sớm che lấp sợ hãi, thẳng thắn .

“Cậu là kẻ điên ?”

“Cậu , từng cho rằng đổi , bây giờ mới nhận chỉ là một thằng ngốc tự đa tình.”

“Tôi cho rằng ít nhất học tôn trọng khác, thậm chí còn đồng ý ở bên . cuối cùng, vẫn chẳng đổi gì, ?”

“Cậu giám sát , còn coi như . Kết quả thì , còn hại bên cạnh .”

“Tôi ghét !”

Bốn chữ cuối cùng như lưỡi d.a.o sắc bén đ.â.m thẳng n.g.ự.c Lục Lâm, khiến m.á.u trong như ngưng .

“Tôi… hề như .” Lục Lâm tái nhợt giải thích.

Hắn đưa tay lau nước mắt mặt Tô Ngôn, đối phương hất mạnh , chỉ thể lặng lẽ thu tay.

Tô Ngôn c.ắ.n chặt môi, nước mắt lặng lẽ chảy xuống hai má, hàng mi dài ướt đẫm. Cậu nức nở: “Tôi , nhất định chỉ định dạy cho Kỳ Niên một bài học nho nhỏ. ngờ làm quá, càng ngờ sẽ phát hiện.”

Trước mắt Tô Ngôn trở nên mờ mịt, trong đầu chỉ quanh quẩn sự nhục nhã, tự đa tình và vô vọng. Cậu từng ảo tưởng thể đổi Lục Lâm.

chuyện hôm nay, tâm tình của như rơi xuống đáy cốc, nhịn bật thành tiếng.

Lục Lâm đầu, như trốn tránh hiện thực. Tất cả những điều đều chính phá hỏng.

Hắn cố gắng khống chế cảm xúc, giả vờ tỏ là một “ bình thường” với vẻ ngoài giả dối.

Ai ngờ rằng, chỉ cần ở bên cạnh Tô Ngôn, liền ghen tuông và hận ý làm mờ lý trí. Đến khi nhận thì chuyện quá muộn.

Tô Ngôn gằn từng chữ: “Tôi. Hận. Cậu.”

Hận làm tổn thương bên cạnh . Hận chẳng bao giờ đổi. Hận cho hy vọng khiến thất vọng.

Nói xong câu đó, chờ Lục Lâm kịp phản ứng, lập tức cầm chặt điện thoại chạy ngoài.

Cậu thật sự rời , nhưng chẳng .

Từ tiểu khu rẽ trái ngoài là một con phố buôn bán nhỏ. Ban đầu vốn định xa, chỉ ghé bệnh viện thăm Kỳ Niên, nhưng giờ quá muộn…

Cậu cúi đầu, mở điện thoại, trong lòng tràn ngập muôn vàn cảm xúc. Tiếng ve kêu mùa hạ ngừng vang vọng bên tai.

Cứ thế, lang thang mục đích con đường vắng. Tiểu khu cách trung tâm thành phố khá xa, cuộc sống về đêm cũng chẳng mấy náo nhiệt.

Khi đến con phố buôn bán , mới phát hiện chỉ còn một cửa hàng tiện lợi còn mở, mà dường như cũng sắp đóng cửa.

Tô Ngôn vốn là một khá trạch, thường thì giờ hoặc ở nhà chơi game, hoặc chìm giấc ngủ. Cậu giữ thói quen nghỉ ngơi khá đều đặn, trừ khi bất đắc dĩ sẽ thức khuya.

Đêm nay, chỉ vì Lục Lâm ở nhà , hiếm hoi mất ngủ.

Mất ngủ thường kèm với bữa ăn khuya. Lúc đầu óc Tô Ngôn loạn thành một mớ, chỉ tìm chút gì đó để phân tâm.

Bụng cũng truyền đến tín hiệu “đói khát”, khiến khỏi mím môi, ngẩng đôi mắt ướt nhòe về phía cửa hàng tiện lợi.

Cửa hàng mở 24 giờ, chỉ còn nửa tiếng nữa sẽ đóng cửa. Nghĩ , gạt hết chuyện sang một bên, bước tới.

Leng keng, chào mừng quý khách--

Âm thanh máy móc vang lên trong tiệm.

Vừa bước cửa hàng tiện lợi, luồng khí lạnh lập tức bao phủ lấy cơ thể, xua tan cái oi bức ngoài trời.

“Chào mừng quý khách~” nhân viên cửa hàng cố gắng chống cơn buồn ngủ, nghênh đón vị khách cuối cùng.

Tô Ngôn thích ăn đồ chế biến sẵn, thẳng về phía quầy cơm nắm, mục tiêu rõ ràng. Đừng hỏi đổi chỗ khác, bởi đây từng mua ở cửa hàng , ngọt mặn.

Đây gọi là “khả muối khả ngọt” trong truyền thuyết ?

Cậu dám tưởng tượng loại hương vị mới lạ rốt cuộc điều chế thế nào.

Cũng coi như là đang tìm cách dời sự chán ghét trong lòng đối với Lục Lâm.

Tô Ngôn một khi thích ăn thứ gì đó, nhất định sẽ ăn đến ngán mới thôi. Cho nên…

Cậu cầm lấy loại cơm nắm mơ mận từng ăn đến mấy chục , lo một cái đủ no, bèn lấy luôn hai cái. Thực , hiểu rõ bản chỉ đang tìm cách phân tán sự chú ý.

Tự lừa dối chính .

Đồ trong cửa hàng tiện lợi nhiều, vòng sang bên , lấy thêm một chai sữa dâu.

Nhân viên cửa hàng đang chuẩn đóng quầy, chỉ chờ tính tiền xong. Nhìn đồng hồ, Tô Ngôn vội vàng bước nhanh hơn.

Đặt tất cả đồ trong tay lên quầy tính tiền, móc di động . khoảnh khắc , cả sững .

Đây là điện thoại của Lục Lâm.

Cậu lấy nhầm .

Còn hổ hơn chuyện ? Nếu , thì chắc là để nhân viên cửa hàng mang tiền.

Tô Ngôn ánh mắt đầy chờ mong của nhân viên cửa hàng, hổ đến cực điểm. Có thể nào đừng dùng ánh mắt sáng rỡ như thế mà chằm chằm ?

Ngón tay khẽ dịch , định thu cơm nắm về, đầu óc cấp tốc tổ chức ngôn từ: nửa đêm chạy cửa hàng tiện lợi mua đồ, cuối cùng mang tiền, làm đây!

Nhân viên cửa hàng trông như học sinh cấp ba, bàn còn để sách vở, hiền lành, ánh mắt rời tay Tô Ngôn.

Tô Ngôn mở WeChat, nội tâm rối bời. Rốt cuộc nên dùng điện thoại của Lục Lâm để trả tiền ? Ngay lúc cúi đầu màn hình, sững sờ thêm nữa.

【Tề Tri Dao: Gần đây còn cần theo dõi ?】

Cái tên quen thuộc, những chữ xa lạ.

Đầu óc “ong” một tiếng, tai mắt nhất thời trống rỗng. Bao nhiêu ký ức cũ ồ ạt ùa về, tất cả trở nên rõ ràng.

lúc , cảnh cho thời gian suy nghĩ thêm. Nhân viên cửa hàng thấy sắc mặt khó coi, nhưng cũng thúc giục.

Ngay khi Tô Ngôn định bất chấp tất cả, lưng vang lên tiếng “leng keng” quen thuộc. Cánh cửa mở, bóng một phủ xuống.

“Để trả.” Một giọng ôn nhu, lạnh nhạt vang lên.

Tô Ngôn đầu, đối diện đôi mắt mang ý như của “chúa cứu thế”. Người chẳng mua gì, rõ ràng chỉ để diễn một màn.

Không trách Tô Ngôn sinh ác ý phỏng đoán, bởi loại trợ giúp vô cớ , chín phần mười là mục đích.

Trong thoáng giây xoay , trong mắt còn lóe lên chút kinh diễm.

“Cảm ơn.” Tô Ngôn tâm trạng rối ren nhưng vẫn quên phép tắc.

“Không gì, ngoài chuyện , ở đây sắp đóng cửa .”

Thẩm Dực Thần mở giao diện thanh toán, “tích” một tiếng, trả tiền thành công, với .

Xem , quả nhiên đời cơm trưa miễn phí.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-bi-benh-kieu-am-u-theo-doi/chuong-19.html.]

dẫu , Tô Ngôn cũng sẽ chủ động xin WeChat để trả . Mắc nợ tiền khác, sẽ bất an mà ngủ nổi.

Thẩm Dực Thần đưa Tô Ngôn ghế dài ngoài cửa, “Ngồi đây , Tô Ngôn.”

Ngón tay Tô Ngôn khựng , cơm nắm trong tay vẫn kịp hâm nóng. Cậu ngẩng đầu, kinh ngạc nọ gọi chính xác tên .

“Đừng bất ngờ, cũng coi như là trường các , chỉ là còn trong diện dự thôi.” Thẩm Dực Thần cố ý pha chút hài hước để giảm bớt khí lúng túng.

Hắn lấy điện thoại , vuốt vài cái, mở diễn đàn trường học đưa cho Tô Ngôn xem.

Trên màn hình, bài đăng nổi bật:

【Nghe ? Con trai độc nhất của tập đoàn nhà họ Thẩm - Thẩm Dực Thần sắp chuyển đến trường chúng !】

【Lầu 1: Chủ thớt thật đấy?】

【Lầu 2: Chuẩn đấy! Ba làm ở Thẩm thị, tin tức chính xác.】

【Lầu 3: Nghe Thẩm thiếu da trắng như ngọc, đôi mắt đen nhánh thể câu mất hồn , tê ha tê ha~】

【Lầu 4: Mau ném cái sinh vật bỉ ổi lầu khỏi A đại!】

【Lầu 5: Đặt gạch vị trí mối tình đầu với Thẩm thiếu gia ^-^】

【Lầu 6: Cái gì! Thẩm thiếu gia là gay!!!】

...…

thấy hàng ngàn loại bài tương tự hồi cấp ba, nhưng đến vẫn khiến da đầu tê dại. Thẩm Dực Thần thì ngược , trông kiêu ngạo.

Hắn cong môi, mong chờ ánh mắt kinh hãi từ Tô Ngôn. thứ nhận chỉ là một ánh khó diễn tả, kèm theo câu hỏi: “Cậu hổ ?”

“Vậy da mặt cũng thật dày.”

Tô Ngôn thật sự cảm thấy đầy chỗ phun tào, ai đời đại học còn chơi cái trò ? Tác giả cuốn sách chắc từng qua sách nghiêm túc, thành cái gì xoay quanh vai chính thành văn học Mary Sue.

Thẩm Dực Thần tựa hồ cũng ý thức Tô Ngôn ăn chiêu , thu hồi di động, chủ động tự giới thiệu: “Tôi tên Thẩm Dực Thần.”

Tô Ngôn lúc mới như đột nhiên phản ứng , đồng t.ử mở lớn, tim đập liên hồi, giật kêu: “Thẩm Dực Thần!”

Đây chẳng là vai chính thụ trong nguyên tác ? Theo cốt truyện chẳng còn ba tháng nữa mới xuất hiện ư? Tại cốt truyện đến sớm như ?!

Thẩm Dực Thần tự động xem nhẹ vẻ kinh ngạc của , đáp: “Ừ, là Thẩm Dực Thần.”

Toàn bộ cảm xúc lập tức đè nén xuống. Liên quan đến tính mạng , vai chính thụ xuất hiện, riêng một Lục Lâm thôi khiến nửa sống nửa c.h.ế.t, giờ hai còn hợp thể.

Này thì làm bây giờ!

“Thiên tài nhi đồng, thiên tài thiếu niên, thiên tài thanh niên Thẩm Dực Thần, dương cầm, thư pháp, vũ đạo, Olympic toán học… tuyển thủ năng Thẩm Dực Thần!” Tô Ngôn một xong những lời , kịp thở.

Những từ ngữ hổ bịa đặt, tất cả đều từ nguyên tác, chỉ là lặp mà thôi.

Thẩm Dực Thần mới uống một ngụm nước, đến đây thì suýt nữa sặc c.h.ế.t: “Cảm ơn khen .”

Chỉ là cảm giác chút hổ mà thôi.

Tô Ngôn khẩn trương đến mức tự véo , hỏi dồn: “Cậu... tên ?”

“Trên diễn đàn bài CP của các .” Thẩm Dực Thần tiếp tục, “Tôi làm quen với .”

Theo kế hoạch ban đầu, Tô Ngôn định chờ vai chính thụ xuất hiện, khi Lục Lâm nhất kiến chung tình với , thì bản sẽ chủ động thoái lui. Nào ngờ còn trải qua mấy đoạn “cầm tù, cưỡng chế, trói buộc” theo cốt truyện, thì vai chính thụ xuất hiện thời gian.

Cậu hoảng loạn vội xua tay, giọng cũng lạc : “Tôi… Chúng yêu.”

Theo nguyên tác, đầu tiên gặp mặt, sẽ vai chính thụ tàn nhẫn ngược một trận.

Trong mắt Thẩm Dực Thần mang theo chút đ.á.n.h giá, đó nhanh chóng quét qua , bật : “Ha, thì là như , hiểu lầm .”

“Để thêm WeChat . Tôi về sẽ chuyển tiền cho .”

Tô Ngôn nhanh chóng câu , lẳng lặng chờ Thẩm Dực Thần đưa điện thoại, dù vốn chẳng thiếu chút tiền .

vẫn lo lắng về Thẩm Dực Thần sẽ gán cho cái danh quỵt nợ, liên thủ với Lục Lâm thu thập một phen.

Trong lòng Tô Ngôn nhịn mà thầm mắng: Gạt , rõ ràng từng chỉ thích .

“Được.”

Hai ghế dài, cách xa gần. Nếu Thẩm Dực Thần dịch gần thêm một chút, khi Tô Ngôn sẽ lập tức nhảy dựng.

Ngón tay run rẩy, thật vất vả mới thêm xong WeChat, đợi Thẩm Dực Thần mở miệng giữ , liền vội vàng bật dậy.

“Tôi , bái bai.”

Không bao giờ gặp .

Không ngờ, phía lập tức lạnh mặt, chậm rãi chằm chằm , bật tiếng lạnh.

Hải Thị mùa mưa ẩm ướt, thời tiết khi nóng khi lạnh. Giống như hiện tại, gió lạnh bất chợt ập tới, Tô Ngôn đưa tay xoa xoa cánh tay.

Cậu mặc chiếc áo phông trắng rộng thùng thình, áo còn hoa văn đáng yêu, bên là chiếc quần jean rách thùng thình đến mức thể chứa cả hai chân .

Tạo thành một sự tương phản rõ rệt.

Tô Ngôn luôn thích giả vờ biến thành “khốc ca”, nhưng hiệu quả trái ngược.

Phố cửa hàng mặt cơ bản đều đóng cửa, chỉ còn bóng đèn đường lặng lẽ cùng làm bạn. Cậu thực sự nên .

Ông trời chiều lòng , từng hạt mưa nặng nề rơi xuống , trời mưa nữa, rõ ràng mới dứt bao lâu.

Thời tiết chẳng khác nào tâm tình của Lục Lâm, âm tình bất định.

Vì chuyện t.a.i n.ạ.n xe , Tô Ngôn khó tha thứ cho Lục Lâm. Đây là trò đùa dai trò chỉnh đơn giản nữa.

“Đừng mưa nữa, thật phiền.”

cơn mưa như cố tình trêu chọc , chẳng những dừng, ngược càng ngày càng lớn.

Tô Ngôn đành chạy một con ngõ nhỏ, xổm xuống, ôm c.h.ặ.t đ.ầ.u gối, tất cả cảm xúc trong nháy mắt nơi che giấu.

Lục Lâm chỉ khi dễ , còn khi dễ cả những bên cạnh . Cậu thực sự đau lòng, . Ngay cả Tề Tri Dao cũng lừa gạt .

Rõ ràng vẫn luôn ngoan ngoãn, mà nhiều đến thế đều khi dễ . Đối với Tề Tri Dao, là thật lòng, thật sự bỏ tình cảm.

phản bội.

Cậu như hiểu Tề Tri Dao chịu để thêm phương thức liên lạc, cũng như vì thời điểm cô độc bất lực ở trung học “từ trời rơi xuống” một bạn .

Thì tất cả đều là mưu đồ từ .

Khóe miệng rũ xuống, nước mắt hòa cùng mưa rơi xuống, từng giọt nhỏ theo sợi tóc chảy khắp .

Cậu chẳng còn tâm tình tránh mưa, mặc cho bản xối ướt lạnh run.

từng hạt mưa vốn rơi liên tục mặt đất, còn rơi xuống nữa.

Đuôi mắt ửng đỏ, ngước đôi mắt đẫm lệ thẳng bung dù che cho .

Lục Lâm mặc một chiếc hoodie đen rộng rãi, phối với quần short đen chạm đầu gối. Khuôn mặt giấu trong bóng tối, lạnh lùng xa cách.

Loading...