Sau Khi Bị Bệnh Kiều Âm U Theo Dõi - Chương 18
Cập nhật lúc: 2026-03-31 10:18:13
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Tô Ngôn thấy cái tên , lông tơ thiếu chút nữa dựng , danh tiếng lừng lẫy “Kỳ Niên” giờ phút đang trốn trong tủ quần áo phòng khách. Cậu vội che Tô Tiêu Sái , gượng làm bộ pha trò.
“Kỳ Niên ?”
“Cũng giống như những khác thôi.”
“Dù cũng quen với lắm, làm ?”
Xin Kỳ Niên, dám to gan khen , mạng chắc chắn còn dài.
Nói xong câu đó, điện thoại trong túi áo hoodie của Tô Ngôn rung mấy cái, run rẩy hàng mi, tìm chuyện khác để làm — uống nước.
Dù cũng còn đỡ hơn hổ đến c.h.ế.t.
Lục Lâm vặn nắp vòi nước, giọng vang lên xen trong tiếng nước chảy rào rào: “Phải ?”
“Tôi còn tưởng các em quan hệ .” Tô Ngôn chút lạnh lẽo trong giọng , tầm mắt của chỉ thể thấy bóng dáng Lục Lâm.
Tô Ngôn đặt Tô Tiêu Sái về phòng , may mắn là Lục Lâm lôi câu “Lục Lâm là đồ ngốc” truy hỏi, nhưng thật sự ngờ điều khủng bố hơn ở phía .
Lục Lâm đem dâu tây ngâm trong nước muối lạnh, xoay , nhàn nhạt Tô Ngôn: “Cao Ngất, cản em kết bạn .”
“Chẳng lẽ trong mắt em là loại tính chiếm hữu quá mạnh ?”
Tô Ngôn thiếu chút nữa liền gật đầu đồng ý, thì Lục Lâm cũng chính là đồ biến thái!
Không đúng, đột nhiên nhắc đến đề tài ?
Tô Ngôn khó khăn nuốt xuống ngụm nước trong miệng, đặt ly nước về chỗ cũ, dè dặt sang Lục Lâm.
Trên Lục Lâm còn mặc chiếc tạp dề nhất thời hứng khởi mua về — tạp dề hồng nhạt in hình mèo con, mặc lên toát một loại cảm giác trái ngược: Tôi thì lạnh lùng, nhưng thích màu hồng.
Hắn bưng dâu tây rửa sạch từ bếp phòng khách, chia làm hai rổ, một rổ dùng làm bánh kem, rổ còn đưa cho Tô Ngôn ăn. “Em gọi .”
Nói xong, Lục Lâm cũng phòng bếp, mà cầm khăn giấy lau ngón tay, còn thuận thế ngay bên cạnh Tô Ngôn. Khoảng cách gần đến mức thể ngửi thấy mùi sữa tắm đối phương.
“Cậu ?” Tô Ngôn kinh ngạc với phản ứng của Lục Lâm, “Cậu bằng cách nào?”
Lục Lâm nghiêng đầu chống cằm, trong mắt tràn đầy ý : “Ở cửa nhà em thêm mấy đôi dép lê.”
“Trong bếp còn mì gói ăn hết, bồn rửa mặt thì thêm một cái bàn chải đ.á.n.h răng.”
“Em xem, làm ?”
Tô Ngôn vốn lo lắng tính cách của Lục Lâm sẽ dẫn đến phản ứng gay gắt nào đó, ai ngờ chỉ nhàn nhạt nghiêng đầu , giống như thật sự chẳng hề để tâm.
“Cậu mắng ? Cậu cũng mắng ?” Tô Ngôn lấy một quả dâu tây trong rổ đưa cho , mím môi lấy lòng.
“Tôi sẽ mắng em. Em nghĩ sẽ mắng ?” Lục Lâm vẫn giữ nguyên tư thế cũ, chỉ một lát mới đầu, ánh mắt vô thần về một nơi nào đó trong phòng.
“Không nghĩ .” Trong đầu Tô Ngôn tự tưởng tượng cảnh Kỳ Niên lóc cầu xin tha thứ, cảm thấy vô cớ chút đáng thương, liền dứt khoát : “Tôi còn tưởng sẽ vì chuyện mà vui.”
“Tôi cố ý giấu .” Tô Ngôn nắm lấy tay Lục Lâm, ánh mắt yếu ớt đáng thương .
Lục Lâm khẽ liếc xuống tay , rút tay , chỉ đáp gọn: “Được.”
“Không ăn cơm ? Gọi bạn em ăn cùng .” Lục Lâm thèm liếc thêm nào, điều khiến đáy lòng Tô Ngôn dấy lên một cảm giác kỳ quái.
“Cậu thật sự tức giận?” Tô Ngôn do dự hỏi.
“Ừ.”
Sao cảm giác giống như cô vợ nhỏ giận dỗi chờ dỗ dành thế ?
Tô Ngôn bỏ một quả dâu tây miệng, Lục Lâm với thái độ nửa tin nửa ngờ về lý do tức giận. dù thế nào thì cũng bại lộ, gọi ngoài cũng thế thôi.
Nghĩ , liền tới phòng khách, mỗi một góc đều qua vài , vẫn thấy bóng dáng Kỳ Niên. Đang lúc còn nghi hoặc, từ phía truyền đến một giọng : “Có thể xuống ?”
Kỳ Niên giống như Spider Man, hai tay bám chặt khung cửa leo xuống, “Vị trí an hơn, bảo trốn ?”
Ánh mắt Tô Ngôn đầy vẻ phục, còn tiếp tục dỗi: “Không sớm là bạn trai của .”
“Tớ đến mức nhận ?” Kỳ Niên vỗ vỗ góc áo vốn chẳng hạt bụi nào, vẻ mặt oán hận .
Lúc Tô Ngôn mới hiểu, Kỳ Niên nghĩ thành: Cậu thật mất mặt, bạn trai tớ sắp tới nhà tớ , mau trốn , bằng tớ còn để mặt mũi .
Tô Ngôn bước lên, che miệng , làm động tác “suỵt”: “Bạn trai tớ hung dữ.”
“Cẩn thận đ.á.n.h c.h.ế.t .” Cậu hạ giọng .
Mái tóc Kỳ Niên nhuộm thành màu đen, còn vẻ ngông cuồng thiếu niên , ngược chút trẻ con. Anh trừng lớn mắt, vẻ mặt hoảng sợ, chỉ chính : “Cậu để bạn trai đ.á.n.h c.h.ế.t tớ ?”
Đương nhiên Tô Ngôn ý đó, chỉ cố tình hù dọa: “Bạn trai tớ t.ử tế lắm, sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t .”
Tô Ngôn cũng tại hai cửa phòng mà lải nhải những lời ngu ngốc . May mà lúc đó Lục Lâm rảnh để ý đến.
Nhìn Kỳ Niên mặt thoáng chốc hiện đủ loại biểu cảm, Tô Ngôn nhịn bật , vỗ vai Kỳ Niên: “Đêm nay tớ thể chứa chấp .”
“Cậu cũng đừng thấy mấy chuyện nên .” Nói xong câu đó, Tô Ngôn liền bỏ , để Kỳ Niên với gương mặt đầy biến hóa.
Kỳ Niên: “……”
Báo cáo nơi đang làm hoàng.
Từ phòng bếp bay mùi thức ăn thơm lừng, ngay cả bánh kem nhỏ cũng Lục Lâm làm xong, tốc độ quả thật thần sầu. chuẩn “nam nhân của Trung Quốc”, tất nhiên, trừ một vài điểm…
Khi Tô Ngôn tới, thấy chính là cảnh tượng : Lục Lâm cởi tạp dề, đặt gọn sang một bên, xoay xoay chiếc nhẫn tay, tiếng động cũng như thường ngày ngẩng đầu với .
Sao cảm giác lạnh lẽo.
“Tới ăn cơm .” Lục Lâm còn chu đáo múc cơm cho .
Kỳ Niên là em của Tô Ngôn, trong lòng lập tức bạn kiểm chứng xem bạn trai đạt chuẩn . Dù từ tới nay, Tô Ngôn vẫn luôn nổi tiếng là “ ham một”.
Vậy mà giờ câu: Cậu cũng đừng mấy chuyện nên .
Kỳ Niên theo Tô Ngôn, đối diện . Trên bàn, mỗi món ăn đều chuẩn hai phần. Anh còn kịp hỏi thì thấy giọng Lục Lâm từ phía đối diện.
“Đây là cay, còn đây là cay.” Hắn chỉ hai mâm thức ăn.
“Bạn em chắc ăn cay, đúng ?”
Trong lòng Kỳ Niên lặng lẽ cộng thêm cho Lục Lâm một điểm: ánh mắt của Tô Ngôn quả nhiên tệ.
Không nghĩ nhiều, Kỳ Niên gắp ngay miếng sườn xào chua ngọt trông ngon nhất. cho miệng, nụ của liền cứng .
Âm thầm ngẩng đầu Tô Ngôn, phát hiện ăn đến say mê, đôi mắt cong cong sáng ngời: “Lục Lâm, nấu ăn giỏi thật.”
Kỳ Niên chỉ thể nuốt lời định , lặng lẽ ăn xong bữa cơm một cách khó khăn: “Cảm ơn các chiêu đãi, tớ ăn no , đây.”
Tô Ngôn: “?”
Thấy , đây chính là hậu quả của việc ngữ văn giỏi, câu cảm ơn mà làm hổ đến thế.
Đây là đầu tiên Tô Ngôn ăn cơm cùng Lục Lâm.
Bầu khí giữa hai sớm đổi, ngay cả khi bàn chẳng ai mở miệng, cũng cảm thấy ngượng ngập, thật sự thích cảm giác .
Nghĩ tới đây, trái tim khẽ run lên, nhịn tưởng tượng: nếu cứ như ở bên , cũng khá .
Không , .
Lục Lâm của , đây chắc chắn là ma quỷ ám ảnh.
“Bạn em thích nấu ăn ?” Lục Lâm rũ hàng mi, dáng vẻ lộ rõ mất mát.
Tô Ngôn ngẩng đầu, đĩa thức ăn mặt Kỳ Niên gần như chẳng hề động đến, khẽ nhíu mày: “Cậu nấu ăn ngon.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-bi-benh-kieu-am-u-theo-doi/chuong-18.html.]
“Có lẽ chỉ là hợp khẩu vị của thôi, nhất định sẽ giúp giải thích.”
Kỳ Niên làm chứ!
Lục Lâm mệt bở tai nấu bao nhiêu món như thế, …
Sườn xào chua ngọt, đậu hũ Ma Bà, gà xào ớt… thậm chí còn làm cả món ngọt.
Lúc Tô Ngôn mới để ý khuyên tai của Lục Lâm một chữ cái: S.
Không nghĩ tới điều gì, vành tai thoáng chốc đỏ lên.
Không khí lập tức rơi một sự im lặng quỷ dị.
Kỳ Niên bao lâu, Tô Ngôn cũng ăn xong.
Lục Lâm ăn nhiều, chỉ yên chờ , khiến Tô Ngôn nhịn mở miệng: “Cậu đói ?”
“Ừ.”
Tô Ngôn gật đầu, nghĩ thầm nếu lát nữa đói thì cũng thể nấu cho ăn, tuy rằng bản chỉ nấu mì mỗi một kiểu khác …
Cậu phụ trách dọn chén đũa bỏ máy rửa, còn Lục Lâm thì thu dọn phòng bếp. Ban đầu Tô Ngôn vốn định để Lục Lâm làm, nhưng cho bước chân bếp.
Lục Lâm thói quen sạch sẽ, thu dọn là mất nửa giờ.
Trong thời gian đó, Tô Ngôn chỉ thể sofa, chán đến c.h.ế.t mà chờ .
Bên ngoài, đêm tối dần dần bao phủ, Hải Thị cũng đón cơn mưa rả rích, từng giọt mưa to rơi nặng nề xuống mặt đất.
Tô Ngôn cầm lấy chiếc điện thoại trong tầm tay, mở khóa , đập mắt là lịch sử tìm kiếm.
“Bánh kem làm thế nào mới ngon?”
“Cách làm gà xào ớt.”
“Cách làm món đường dấm tiểu bài.”
Cậu nhịn thở dài từ tận đáy lòng — đầu tiên làm nấu ngon như ? Quả nhiên là vai chính công năng thiên tài.
Không đúng, đây là… điện thoại của ai?
Tô Ngôn vội lật mặt điện thoại, máy giống hệt , hình nền cũng giống, thậm chí mật mã cũng y như đúc. Không đúng, vẫn điểm khác biệt — ở góc bên mặt lưng trong suốt của chiếc điện thoại in hai chữ nhỏ: sy.
Mặt đỏ lên, dám trộm riêng tư của Lục Lâm nữa, vội tắt màn hình đặt về chỗ cũ. lúc , di động của chính trong túi rung dữ dội, nhíu mày lấy xem.
【Kỳ Niên: Tớ khuyên bạn trai đừng nấu cơm nữa.】
【Kỳ Niên: Hắn duyên với nghề đầu bếp, đừng cố chấp chen .】
【Kỳ Niên: Thật sự, tớ cảm thấy ăn nhiều cơm nấu là sớm muộn cũng toi.】
【Kỳ Niên: Sẽ c.h.ế.t đấy.】
Đối phương còn đang nhấn gửi liên tiếp, tốc độ tin nhắn nhanh đến mức cho Tô Ngôn kịp xen . Cậu c.ắ.n môi, hiểu rốt cuộc Kỳ Niên biểu đạt cái gì.
Ting ting—
Điện thoại rung thêm cái nữa.
【Kỳ Niên: Món thiếu gia vị, chỗ đó .】
Lời thì Tô Ngôn hiểu . Cậu mặt biểu cảm, tắt màn hình, nhân lúc Lục Lâm để ý thì tới, cầm đũa gắp một miếng gà xào ớt của Kỳ Niên cho miệng.
Ngay khoảnh khắc nếm thử, vị giác như bùng nổ. Loại ớt cay chắc là “cay ma quỷ” bậc nhất, cay đến mức nước mắt trào . Không chỉ cay, mà mùi vị còn đặc quái lạ.
Lục Lâm thấy cảnh , liền dùng ngón tay lau nước mắt cho cho, thấp giọng : “Tôi nên đổ sớm một chút.”
Hắn xin , mà là hối hận vì đổ muộn.
Mắt Tô Ngôn đỏ hoe như con thỏ nhỏ, khép miệng, chỉ chỉ bản , chỉ đồ ăn bàn. Người khác lẽ hiểu gì, nhưng Lục Lâm thì hiểu.
Hắn lấy từ tủ lạnh chai nước đá, mở nắp đưa cho Tô Ngôn: “Lần cứ gọi cơm hộp.”
Ý của Tô Ngôn lúc chính là: Trong nhà loại ớt cay ! Cậu mua từ bao giờ ?
Cuối cùng, cũng hiểu vì Kỳ Niên chịu ăn, thậm chí còn “ăn ít một miếng sống thêm một năm”.
“Còn khó chịu ?” Lục Lâm vươn tay sờ mặt , trong con ngươi đen láy phản chiếu khuôn mặt đầy giận dữ của Tô Ngôn. Giờ phút để ý Lục Lâm chút nào.
nghĩ , đây cũng coi như là một bước tiến bộ. Nếu là , khi lên kế hoạch… dàn dựng t.a.i n.ạ.n xe cộ .
“Được .” Tô Ngôn ôm đầu gối, ngoan ngoãn , tóc mái thấm ướt mồ hôi lạnh.
“Mấy phòng đều phòng tắm, tắm lúc nào cũng .”
“Tôi về nhà ngủ thôi.”
“Đừng!” Tô Ngôn buột miệng bật thốt, xong mới ngẩn . Cậu rốt cuộc đang “đừng” cái gì?
Theo tính cách của Lục Lâm, chuyện quyết định thì chẳng ai thể đổi, ngay cả vai chính nguyên tác cũng tư cách can thiệp.
“Được.” Lục Lâm mỉm đáp .
Tô Ngôn: “!”
…
Cơn mưa rào mang theo sấm chớp đến nhanh cũng nhanh, chẳng bao lâu tiếng mưa biến mất trong đêm tối.
Khuya . Tô Ngôn sắp xếp cho Lục Lâm ở phòng cạnh . Phòng ai ở, với tính ưa sạch sẽ của Lục Lâm chắc cũng thành vấn đề.
Tắm rửa xong, Tô Ngôn tùy tiện mặc áo phông ngắn tay và quần đùi . Nước từ tóc nhỏ giọt xuống nền, mặt vì tắm lâu mà ửng hồng, phối hợp cùng ngũ quan tinh xảo càng thêm bắt mắt.
Nằm giường ngẩn ngơ trần nhà, liếc đồng hồ: 11 giờ đêm. Không vì trong lòng dâng lên cơn khát.
Cậu nhẹ nhàng bước ngoài, giữa bóng tối va Lục Lâm, bật tiếng “Tê” khe khẽ.
“Cậu cũng uống nước ?” Tô Ngôn bật đèn, “Sao mở đèn ?”
Lục Lâm bình thản đáp: “Ừm, uống nước.”
Tô Ngôn quen với dáng vẻ kiệm lời của , tự lấy chai soda lạnh trong tủ, đưa cho : “Cậu uống .”
“Ngủ sớm một chút, ngủ ngon, Lục Lâm.” Rất ít khi gọi thẳng tên Lục Lâm. Nói xong, trở về phòng , khép cửa .
lúc , điện thoại vang chuông. Giữa đêm thế , ai còn gọi tới?
“Cao Ngất, tớ suýt chút nữa gặp nữa !”
Tiếng Kỳ Niên nức nở vang lên: “Đau c.h.ế.t tớ ! Hu hu hu hu…” Sau đó là tràng liên miên suốt năm phút.
Tim Tô Ngôn thắt , cầm chặt điện thoại, giọng dịu dàng an ủi: “Cậu từ từ , rốt cuộc chuyện gì ?”
“Tớ gặp t.a.i n.ạ.n xe !”
“May mà chỉ là va chạm nhỏ, gãy xương đùi thôi, giường một thời gian. Cậu đấy, kỹ thuật lái xe của tớ xưa nay luôn .”
Tô Ngôn quen với việc Kỳ Niên khoe khoang, huống chi giờ còn đang thương, nên chỉ im lặng theo.
“Không của tớ, là vì khu dân cư bỗng dưng xuất hiện một chiếc xe, lao thẳng tớ. Cậu xem, khi nào là kẻ thù của cha tớ g.i.ế.c tớ ?”
“Cha tớ vốn nổi tiếng tính khí kém, tớ sớm với ông , kiểu gì cũng đắc tội khác. Giờ , suýt chút nữa con trai ông đời nhà ma!”
Ai? Trong lòng Tô Ngôn một đáp án mơ hồ.
“Tớ tới ngay.” Tô Ngôn mím môi, khổ sở thốt . Trong lòng tràn ngập đau đớn - thật sự quá đa tình, tự cho là đúng, đúng là đồ ngốc.
“Không cần , giờ muộn . Nói chuyện với xong tớ thấy khá hơn nhiều .” Kỳ Niên làm phiền bạn .
“ mà, tớ thật sự dạy dỗ cha tớ một trận.” Kỳ Niên dứt lời, bên tai Tô Ngôn vang lên âm báo cúp máy. Cậu còn kịp phản ứng, đầu dây bên truyền tới tiếng rên rỉ trong phòng bệnh.
Cuộc gọi của Tô Ngôn Lục Lâm ngắt.