Sau Khi Bị Bệnh Kiều Âm U Theo Dõi - Chương 14
Cập nhật lúc: 2026-03-31 10:16:06
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Tô Ngôn chống hai tay cỏ, thể ngửa , hoàng hôn chiếu rọi, ánh tà dương rơi gương mặt tinh xảo của .
Lục Lâm mà trong lòng thoáng động. đúng lúc cho rằng đề tài qua, Tô Ngôn bỗng đầu, đôi mắt nheo , khẽ lắc cổ tay, hỏi: “Cái ?”
Lời hỏi hời hợt, giống như thuận miệng hỏi một câu “Buổi tối ăn gì?” thường nhật, chứ kiểu chất vấn điên cuồng, “ theo dõi ?”
Lục Lâm thoáng ngẩn , ngay cả lông mi cũng khẽ run, nhưng rốt cuộc trốn tránh, chỉ cúi đầu, làm bộ như gì, bình thản thừa nhận: “ .”
Bầu khí giữa hai dần trở nên quỷ dị. Yên lặng một lát, trong lòng Lục Lâm nghĩ nếu Tô Ngôn dám mở miệng chia tay, tuyệt đối sẽ đồng ý, cùng lắm thì giữ bên , cũng chẳng .
Ý nghĩ , quả thực chạm đến ranh giới tội .
Bất ngờ, Tô Ngôn sát , cầm tăm bông thấm đầy dung dịch sát khuẩn đưa tới khóe môi . Thì , từ nãy đến giờ trong yên lặng, Tô Ngôn vẫn luôn mải mê làm việc .
Khoảnh khắc cúi xuống chăm chú bôi thuốc, đôi mắt xinh phản chiếu hình bóng Lục Lâm. Lông mày khẽ nhíu , vẻ mặt tập trung, đến gần còn thoang thoảng mùi nước giặt từ cổ áo .
Lục Lâm mãi mà Tô Ngôn chẳng gì, đành chủ động mở lời, chọn thẳng vấn đề: “Em gì ?”
Ngón tay đang bôi t.h.u.ố.c của Tô Ngôn khựng một chút, lông mày giãn , nở nụ ngoan ngoãn. Trong lòng thầm nghĩ, Lục Lâm thật đúng là kỳ lạ, làm chuyện xong còn khác khen ngợi.
Mà nếu là Lục Lâm, hình như… cũng chẳng gì lạ.
“Cậu lợi hại.” Giọng của Tô Ngôn khàn khàn, nghẹt mũi vì mấy hôm nay thời tiết thất thường khiến cảm. Âm điệu chẳng khác gì làm nũng, như chú mèo nhỏ khẽ cào ngươi bằng móng.
Lục Lâm: “……” Ừm.
Nói thế, chẳng đúng là lợi hại ?
Trước đó, Tô Ngôn thử nghiệm vài , phát hiện chiếc vòng tay quả thật chức năng định vị. Ngay từ đầu còn nhận , cũng chẳng hề nghi ngờ món đồ “ hiểu nổi” .
Bôi xong t.h.u.ố.c ở khóe môi, khẽ nhéo cổ tay Lục Lâm. May mà đối phương phối hợp vô cùng ngoan ngoãn, thừa lời, chẳng mấy chốc xử lý xong.
“Thuộc hạ của cha cũng yếu quá ? Đến giờ còn đuổi kịp, tốc độ mà ở thời cổ, c.h.é.m đầu cũng vài vòng .”
Lục Lâm vĩnh viễn thể hiểu nổi, c.h.é.m đầu còn thể vài vòng?
“Chẳng qua là bọn họ định đuổi theo thôi.” Hắn cụp mắt, Tô Ngôn đang ấn lên ngón tay , giọng nhàn nhạt: “Nơi cũng là nhà .”
Tô Ngôn kịp hoảng hốt vì Lục Lâm hiếm khi nhiều, nắm ngay một câu mấu chốt: Nơi cũng là nhà ?
Cậu đầu cuối bãi cỏ. thật, phía đài phun nước một cánh cửa lớn thông thẳng ngoài.
Hóa , từ đầu đến cuối vẫn giam trong địa bàn của Lục Lâm.
“Ý là, liều mạng từ thư phòng nhà chạy trốn, cuối cùng chạy sang hoa viên nhà ?”
“Chẳng khác nào một con chuột trong phòng khách làm chuyện bắt quả tang, chạy vội xuống bếp còn hét to: Tôi rốt cuộc thoát khỏi địa ngục !”
So sánh lạ đời như , chỉ Tô Ngôn mới . Gương mặt xinh dễ thương khéo che giấu “khiếm khuyết trí thông minh” .
như dự đoán, khi ngẩng đầu lên, thấy ở ban công tầng hai biệt thự, Lục Ngang đang mỉm bọn họ.
Tô Ngôn đưa ngón tay qua, cảm thấy thất lễ nên rụt về, vẻ mặt đầy căm phẫn mà với Lục Lâm: “Cha dám khiêu khích ?”
Lục Lâm: “...”
“Hơn nữa, Lục Ngang vì chúng tách năm sáu năm?” Tô Ngôn thấy Lục Lâm đối với cách gọi “cha ” phần khó chịu, liền dứt khoát gọi thẳng tên.
Dù Lục Ngang cũng chẳng hạng gì.
Tô Ngôn mải mà để ý đến sắc mặt khác thường của Lục Lâm: “Còn dám bịa đặt, cũng sợ báo cảnh sát ?”
Trong đầu chỉ nghĩ đến xấp ảnh chụp mà Lục Ngang tìm photoshop để uy h.i.ế.p , nên liền đổi sang đề tài khác, trong lòng ngừng kêu oan: rõ ràng là con trai ông bức ép ở bên !
“Ông sẽ sợ.” Lục Lâm khẽ , giọng mang theo chút mất mát. Mái tóc ướt rũ xuống, che cả hàng mi.
Tô Ngôn nghĩ ngợi, hình như cũng đúng. So với nam chính công, thì còn mạnh hơn chính là phụ độc ác của nam chính công.
Trong nguyên tác cũng miêu tả tỉ mỉ về thế của Lục Lâm, ví dụ như nhà thế lực gì. Bằng , với tính tình , làm chịu nổi khác ngày nào cũng chỉ tay năm ngón, cũng sẽ thường xuyên xuất hiện vết thương.
Mỗi khi cởi áo, phần lưng càng thêm t.h.ả.m nỡ .
Đặc biệt, Lục Lâm mắc chứng cảm thấy đau, thể tự băng bó vết thương mà chẳng bao giờ bệnh viện.
“Mấy ngày nay tiếp xúc, thật thấy cũng khá .” Tô Ngôn cố nuốt xuống câu “ như một bạn” định thốt .
“Như , khi trở về ký tên một chút bản điều ước tình yêu mà định sẵn...”
Ánh mắt Lục Lâm lập tức thu hút bởi Tô Ngôn đang mặc chiếc hoodie rộng thùng thình, tùy tiện bãi cỏ. Cổ áo trễ xuống, để lộ làn cổ trắng nõn thon dài, đó còn mờ mờ dấu hôn tan.
Máu mũi suýt bùng nổ mười thùng.
Lục Lâm chột dời mắt , khôi phục dáng vẻ thường ngày, cong khóe môi , nhẹ giọng đáp: “Được.”
Hôm nay lên xuống quá nhiều , nhịn thêm một câu: “Nếu yêu khác, sẽ .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-bi-benh-kieu-am-u-theo-doi/chuong-14.html.]
Vừa chữ “”, Lục Lâm liền kìm nổi, một phen nắm lấy cổ chân thon dài của Tô Ngôn, ánh mắt vẫn mang theo ý : “Đi ?”
Tô Ngôn: “...”
Cái tật từ chứ.
Cậu dậy, liếc Lục Lâm một cái, thuận tay giật chân , lạnh nhạt : “Đi ký túc xá.”
-
Trên đường trở về ký túc xá, Tô Ngôn vì quá mệt nên dựa cửa sổ ngủ .
Ban đêm, ánh đèn neon trong thành phố hắt qua cửa kính xe, nhuộm lên gương mặt . Tô Ngôn vốn sớm Lục Lâm cực kỳ ghen, dù say xe nhưng vẫn ghế phụ lái, mà chọn ở hàng ghế , bồi cùng .
Lục Lâm đặt bàn tay thương lên đùi Tô Ngôn, cảm nhận ấm từ nơi truyền đến lòng bàn tay. Trong xe mở điều hòa nhưng khí vẫn nóng đến khó chịu.
Hắn dắt lấy bàn tay buông lỏng sang một bên của Tô Ngôn, đan chặt mười ngón .
Xuống xe, Tô Ngôn vẫn ngáp ngắn ngáp dài vì buồn ngủ, nhưng nếu kỹ sẽ thấy vành tai đỏ lên một mảng.
Trở ký túc xá, Tô Ngôn kéo ngăn bàn thì khựng , những đạo cụ đáng ghét để chỉnh bên trong biến mất. Cậu liền đưa ánh mắt nghi ngờ về phía Lục Lâm.
Lục Lâm lưng , hai tay đưa lên cổ, cởi chiếc vòng cổ mà đeo suốt từ đến giờ.
Tô Ngôn đành thu hồi ánh mắt, lấy tờ hiệp nghị tình yêu ngắn nhỏ cô độc trong ngăn kéo, tới, vỗ “bốp” một cái xuống bàn học mặt Lục Lâm.
Nói thật, cũng ghi mấy điều khoản phạt gì quá đáng, bởi lẽ nếu Lục Lâm thì ép cũng chẳng .
“Điều thứ nhất: Cấm hạn chế giao lưu bạn bè.”
“Điều thứ hai: Không hóa trang máy lén, máy giám sát yêu, cũng hạ thuốc, theo dõi uy hiếp...”
“Điều thứ ba: Người yêu giữ cách thích hợp, vì cách sinh cái .”
“...”
“Điều thứ hai mươi mốt...”
Tô Ngôn bên cạnh, chăm chú thiếu niên đang c.ắ.n môi bản hiệp nghị. Cậu sợ Lục Lâm đồng ý, nhưng nhớ trong nguyên tác, Lục Lâm là giữ chữ tín: hễ đáp ứng thì chắc chắn làm .
Đôi mắt Tô Ngôn sáng lấp lánh, hai tay chống cằm, mong chờ đáp án của Lục Lâm.
Lục Lâm gõ nhẹ ngón tay mấy cái xuống bàn: “Trên nhiều điều khoản bá đạo, còn đầy lỗ hổng.”
Khóe miệng Tô Ngôn lập tức trễ xuống, vẻ mặt vui. Cậu ngay mà, thể trông mong Lục Lâm dễ dàng đồng ý như thế, chẳng khác nào tự tát bộ mặt ác liệt đây của .
Lục Lâm khẽ , nhấc mí mắt về phía Tô Ngôn, giọng bình thản: “ đồng ý.”
Hắn thậm chí còn chẳng để ý rõ ràng cái điều thứ hai vốn ám chỉ là kẻ biến thái điên rồ.
Lục Lâm lên, bước tới gần. Tô Ngôn vì mải chìm trong khí vui vẻ mà nhận ảnh áp sát.
Mãi đến khi gáy truyền đến cảm giác lạnh buốt, mới phát hiện Lục Lâm đang cài vòng cổ cho . Đó chính là chiếc vòng cổ mà bình thường Lục Lâm từng tháo xuống.
“Bảo bình an.”
“Đây là món quà sinh nhật đầu tiên nhận . Tôi còn cố ý mang đến chùa khai quang.”
Lục Lâm thêm rằng, đó cũng là món quà sinh nhật duy nhất từng .
Trong lòng Tô Ngôn cảm động, nghi hoặc. Sao tự dưng tặng vòng cổ bảo bình an cho ? ánh mắt đau lòng của Lục Lâm vẫn dừng mãi bắp chân .
Tô Ngôn cúi xuống, mới thấy chỗ cẳng chân một vệt đỏ nhạt, chắc do cỏ ven đường quét .
Trong mắt dâng lên đủ loại cảm xúc. Phức tạp đan xen, nhưng điều khiến thắc mắc là chẳng lẽ Lục Lâm thấy còn nhiều vết thương nghiêm trọng hơn vết xước nhỏ ?
“Tôi còn đưa điều kiện của .” Lục Lâm , giọng lười biếng, khóe miệng dán miếng băng cá nhân in hình hoạt họa, trông hợp với khí chất chút nào.
Hắn ỷ cạnh bàn, chậm rãi lên tiếng: “Thứ nhất, em mặc bất kỳ quần áo xuyên thấu nào.”
“Thứ hai, em một chút ý định rời bỏ .”
Tô Ngôn gật đầu liên tục. Mặc kệ, cứ đồng ý tính .
Điều kiện Lục Lâm đưa đơn giản hơn hẳn tưởng tượng của , chẳng hề khắc nghiệt ác độc. Qua tiếp xúc hôm nay, dường như hai càng hiểu rõ hơn.
Tô Ngôn cũng còn lui tới như thường, đối với Lục Lâm thì né tránh như rắn rết.
Hai kịp thiện bao lâu, ngoài cửa liền vang lên tiếng chìa khóa tra ổ khóa.
Tống Tinh Du ôm một thùng chuyển phát nhanh , giọng điệu tự nhiên hỏi: “Ngôn... Tô Ngôn, đây là chuyển phát nhanh của ?”
Tô Ngôn thấy giọng thì vòng qua Lục Lâm bước tới, thấy thùng ghi gửi là Trần Tinh, nhận cũng là tên . Cậu liền tiện tay đặt thùng lên bàn học của , chuẩn lát nữa sẽ mở .
Lục Lâm ghế, khẽ bật , trong giọng khinh miệt gần như tràn ngoài:
“Cái gọi là gì... Trần Tinh, gửi cho em thứ gì?”
Hắn khoanh tay ngực, lời mang theo ý vị nghiền ngẫm. Tuy nhắc đến Trần Tinh, nhưng ánh mắt thường xuyên rơi xuống khuôn mặt tái nhợt của Tống Tinh Du.