Sau Khi Bị Ám Bởi Hồn Ma Siêu Cấp Đẹp Trai - 2. Quỷ Ám
Cập nhật lúc: 2025-02-14 07:24:57
Lượt xem: 13
Đang sững người nhìn ngắm khuôn mặt đẹp trai phát sáng của tên kì lạ đó nên Hoàng Đăng bất cẩn bị hắn lật người đè trở lại.
Cùng là nam nhân như nhau, nhưng nhìn khung cảnh lúc này lại hết sức kì quặc.
“Này này! Bỏ ra mau, ai là phu nhân của mày!”
Một khoảng lặng bao trùm không khí xung quanh hai người, tên đó ánh mắt chớp chớp rồi như lấy lại ý thức, liền ngồi bật dậy. Sắc mặt thay đổi như lật bánh tráng:
“Vl... là nam à”
Đăng sững người, tức giận đùng đùng:
“Ý gì hả cái thằng khốn kia, nam thì sao hả!”
Định sẽ bước lên giã cho hắn một trận, nhưng Đăng thấy hắn có phần gì đó khá kì quặc.
Không quan tâm Đăng nói gì, tên kia quay người, lại lần nữa từ từ đi về phía ngôi miếu.
Chẳng biết nơi chó má này là đâu, Đăng lấy hết can đảm chạy tới kéo vạc cánh tay của xiêm y đỏ rực kia để ngăn hắn đi mất rồi hỏi:
“Đây là đâu vậy, sao lại dẫn tôi tới đây”
Người kia: “Ai dẫn? Thần kinh à, tôi không rảnh”
Nói không rảnh là xạo chó... Đăng chửi thầm.
“Cái đm, vậy làm sao thoát ra khỏi chỗ này, nói coi cái thằng...!”
Chưa nói hết câu, tên kia liền hất tay áo Đăng đang nắm ra rồi xoay người gạc chân Đăng ngay tức khắc làm Đăng cắm mặt xuống đống tuyết lạnh thấu xương.
“Tôi mà thoát được thì anh không sống tới bây giờ đâu”
-----
Nói xong câu đó, một tiếng chuông từ đâu vọng về, hồi chuông nào vang lên, thân ảnh tên đó mờ dần rồi biến mất hẳn.
Hoàng Đăng rút ra một tấm bùa, hô khẩu quyết “Cháy!”, một ngọn lửa bùng lên trong tay hắn.
Giữa bóng đêm mịt mùng, một ngọn lửa hồng lập lờ di chuyển trong đêm tối.
☂️しᏬᎽႶ しᏬᎽႶ☂️
Trần Hoàng Đăng vừa đi mà tay không ngừng run lập cập. Bỗng nhiên, từ đằng xa xa, một ngôi nhà lá đơn sơ hiện ra.
“Mình bị ảo giác rồi à?” Đăng nghĩ.
Trời càng ngày càng lạnh, cũng đã gần nửa đêm. Hắn đành cắn răng mà gõ cửa nhà, tay cầm sẵn một lá bùa phòng sẵn có bất trắc.
Một tiếng gõ... hai tiếng gõ... ba tiếng gõ... Vẫn không thấy ai trả lời.
“Có ai ở nhà không? Cho tôi hỏi thăm một chút!” Đăng nói lớn.
Vẫn không có tiếng hồi đáp.
Đột nhiên, gió từ đâu hướng sau lưng của Đăng thổi vào làm bật tung cánh cửa.
Đăng tránh gió sau đó từ từ mở mắt ra.
“Nơi này... có người sống mà?”
Bên trong ngôi nhà là một chiếc giường làm bằng tre và cái bàn đã để sẵn đồ ăn thức uống dưới ánh đèn dầu lấp lánh.
Đăng liền vội nhào vào bên trong, ngó trước ngó sau để chắc chắn xem còn người nào không.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-bi-am-boi-hon-ma-sieu-cap-dep-trai/2-quy-am.html.]
“Ăn đồ của người khác coi bộ không được hay cho lắm”
Nghĩ thế nên, hắn đành ngồi ngoan ngoãn chờ người về. Nhưng chờ mãi... chờ mãi đến mức ngủ thiếp đi rồi giật mình dậy mấy lần vẫn không có ai.
“Chậc...”
Bản tính hắn tùy tiện, nên việc chờ đợi đã là tốt lắm rồi. Vốn hắn không dám ăn ngay là vì sợ đồ ăn này bị yểm thứ gì đó.
Nhìn ngắm con gà quay trên bàn đến mức nhỏ dãi, hắn bèn cầm khay thịt lên... rồi ném ra ngoài cửa.
“Đừng có lừa ông đây, của rẻ là của ôi, huống chi đây còn là đồ free nữa, hờ!”
Đóng cửa cái rầm, kéo quần áo cho ngay ngắn rồi hắn bèn nằm phịch xuống giường ngủ một giấc, mặc kệ sự đời.
-----
Tiếng ồn ào bên ngoài cứ vang lên không ngớt làm Đăng sực tỉnh, hắn xoay người tỉnh giấc, vừa mới hé mắt nhìn thì liền thấy khuôn mặt của một người đàn ông râu ria xồm xoàm nhìn hắn chằm chằm.
“Ôi mẹ ơi!!!” Đăng sợ hãi la toáng lên.
“Im ngay, tao mới là người cần la đấy, sao mày nằm trên giường nhà tao” Ông ta quát.
Đăng liền bật dậy khỏi giường, nắm chặt quần áo rồi mang giày chạy ra sát mép tường đối diện cảnh giác.
“Ai mà thèm nằm lên giường tên đàn ông râu ria như ông!”
Ông ta nhíu mày, mắt nhìn Đăng đằm đằm suy tư. Rồi sau đó... Đăng bị ném ra khỏi nhà.
Đăng lầm bầm chửi trong miệng:
“Nằm nhờ có một đêm thôi mà, tối về cũng không thèm đánh thức mình dậy mà lên ngủ chung, sáng ra lại trở mặt không nhận người thân. Cũng coi như có tình nghĩa chung chăn... À không, chung giường mà...”
Đang lúc tự kỉ một mình, một người xách 2 gàu nước chạy ngang qua quẹt trúng Đăng. Người đó chỉ kịp rối rít xin lỗi rồi chạy đi mất hút.
Đăng ngơ ngác nhìn khung cảnh trước mắt...
Không phải là bãi đất phủ đầy tuyết sao, sao sáng hôm sau lại có hoa nở. Và còn....
Nguyên cái làng này ở đâu ra vậy?
Khác với cảnh hoang tàn lúc tối, hiện giờ nơi đây lại là một vùng đồi núi trũng xuống với khoảng 50 hộ gia đình, khung cảnh nhộn nhịp ồn ào.
“Đúng là gặp quỷ thật rồi....”