15.
Ai mà ngờ cái hành động lương thiện đêm đó khiến một Beta xinh dính chặt lấy rời. Cậu là khách du lịch, nhiệt tình giới thiệu phong tục tập quán nơi . Rồi với tên là Văn Trạch, và ... thích .
"Cậu thích !?"
Văn Trạch nghiêm túc gật đầu: "Vâng, em thích , ở bên ."
Nhìn sự chân thành trong mắt Văn Trạch, bỗng thấy hoảng loạn. Dù sức hút, nhưng đại ca , chúng quen đầy mười ngày, thích ?
Tôi bực bội vò đầu: "Đây chắc là thích . Đêm đó cứu , ngộ nhận lòng ơn thành tình yêu thôi."
Văn Trạch mỉm , lúm đồng tiền bên má trái ngọt ngào thuần khiết làm ngẩn ngơ. Giây tiếp theo, tay nắm lấy, đặt lên lồng n.g.ự.c . Tôi theo phản xạ rụt tay , nhưng sức của Văn Trạch lớn quá, thoát .
Văn Trạch đột nhiên áp sát. Đôi mắt màu hổ phách đẽ chứa chan tình cảm nóng bỏng khiến né tránh, nhưng cằm bàn tay giữ chặt. Khoảng cách quá gần, thở giao hòa .
"Khụ... buông , gì từ từ , cần... khụ, cần sát gần thế ."
Văn Trạch phồng má, trông chút trẻ con: "Không, sát gần thế chắc chắn sẽ từ chối em ngay lập tức."
Tôi bất lực, sát gần thì cũng từ chối thôi chứ! "Ngoan, buông ." Cái thằng nhóc , sức trâu thế, ăn gì mà lớn nữa.
"Vậy... đồng ý lời tỏ tình của em chứ?"
Tiếng "Anh" đột nhiên làm nhớ đến tên tra nam phụ bạc nào đó. Tôi lấy hết sức bình sinh đẩy mạnh Văn Trạch , lùi xa một : "Đứng yên đó, cấm gần , và cũng cấm gọi là !"
Văn Trạch đẩy , gương mặt xinh như hoa như ngọc tràn đầy vẻ tủi : "Tại ? Tại gọi là ? Có 'thằng em' khác ? Nó cũng tỏ tình với ? Nó trai bằng em ?"
Ba câu hỏi chí mạng làm cứng họng.
"Hỏi nhiều thế làm gì! Tỏ tình thì đồng ý . Những ngày qua đưa chơi coi như trả xong ơn cứu mạng , về ." Tôi vội mặt chỗ khác khi thấy vành mắt đỏ lên.
"Anh ơi, trời tối lắm , em thể ở một đêm, mai mới ?"
Tôi ngoài cửa sổ, quả nhiên trời khuya. Lần sốt đưa về phòng khách sạn chăm sóc cả đêm, đằng nào cũng ở , để một Beta xinh thế về đêm hôm cũng an .
"Ừm, ngủ sofa, thì trong tủ chăn, tự trải xuống đất mà ."
Văn Trạch hết vẻ đáng thương, lập tức hớn hở: "Cảm ơn , em là nhất mà."
Tôi khẩy, chẳng tí nào . "Tôi tắm đây, tự lo liệu ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-bi-alpha-nhat-duoc-coi-la-ke-the-than/chuong-6.html.]
Lúc bước từ phòng tắm, Văn Trạch đang cởi áo để chuẩn đất. Những khối cơ bắp săn chắc, mắt đến mức khiến thể rời mắt. Hóa đây chính là kiểu "mặc áo thì gầy, cởi áo thì đầy thịt" trong truyền thuyết. Tôi thầm cảm thán.
"Anh, lúc nãy điện thoại rung đấy."
Tôi cầm máy lên xem, là điện thoại từ viện trưởng. Tôi Văn Trạch đang định kéo khóa quần, vội cầm điện thoại ban công. Chuông reo gần dứt mới bắt máy.
"Alo, nhà bà Ngô ? Bà ngất xỉu, hiện đang cấp cứu ở bệnh viện, qua đây ngay nhé."
Tôi mạnh tay kéo sập cửa kính ban công. Văn Trạch thấy bộ dạng hoảng loạn của liền dậy đỡ lấy: "Anh, chuyện gì thế?"
Tôi chẳng kịp nghĩ gì nữa, cởi vội áo ngủ để đồ: "Tôi ngoài một chuyến."
Ánh mắt Văn Trạch dừng ở một điểm nào đó: "Đi ?"
"Tôi về thành phố C."
Ánh mắt Văn Trạch sắc lẹm trong thoáng chốc, nhưng giọng vẫn dịu dàng: "Muộn thế , về thành phố C làm gì?"
Đam Mỹ TV
Tôi nhận sự đổi nhỏ , đôi tay run rẩy cài cúc áo: "Người nhà gặp chuyện ."
Văn Trạch thở hắt một , gạt tay , giúp cài từng chiếc cúc áo một: "Anh, để em cùng . Muộn thế chắc chắn tìm xe ."
Tôi hoảng hốt: "Vậy làm ?"
Văn Trạch nắm c.h.ặ.t t.a.y , ấm nóng hổi truyền qua lòng bàn tay. Cậu : "Cứ giao cho em."
16.
Tôi chiếc máy bay trực thăng sơn màu rực rỡ mặt, tay cứ thế che lấy cái cằm suýt rơi của .
"Cậu mượn ở đấy?"
Văn Trạch nép sát : "Anh, đây là của em."
? "Cậu là phú nhị đại ??"
Văn Trạch vẻ mặt tủi : "Em là kẻ nghèo khổ bao giờ !"
Nghĩ thì đúng thật, là do tự mặc định thôi. mà một phú nhị đại mà để bắt nạt trong quán bar ? Đầu đầy rẫy nghi vấn, nhưng giờ lúc tìm câu trả lời. Quả nhiên, chạy đất bơi nước đều sướng bằng bay trời.
Đến bệnh viện trung tâm thành phố C mất đầy hai giờ. Máy bay đỗ nóc tòa nhà, chúng chạy thẳng đến phòng cấp cứu. Nhìn đèn xanh nhấp nháy cửa, mệt mỏi tựa bức tường lạnh lẽo. cái lạnh kịp thấm Văn Trạch ôm trọn lòng.
Tôi mệt mỏi buồn đẩy : "Tại con trải qua sinh lão bệnh t.ử chứ?"