Tôi im lặng, ngón tay đặt khung đối thoại nên trả lời thế nào. Hình ảnh hai bóng cứ quanh quẩn trong đầu tan biến .
Tôi khung ảnh bàn, một lát mới trả lời: "Thầy ơi, em thể cân nhắc một chút ạ?"
Giáo sư nhanh chóng phản hồi, bảo cứ quyết định xong thì báo cho thầy. Thoát khỏi phần mềm trò chuyện, tay vô tình bấm diễn đàn của học viện. Trước đây tràn ngập ảnh đơn của Phó Thanh Từ, mà giờ đây trong những tấm ảnh chụp lén ở đủ góc độ xuất hiện thêm một bóng hình khác. Phía bài đăng là lời chúc phúc:
"Được , thua một Omega như tâm phục khẩu phục."
"Xứng đôi quá mất."
Tôi càng càng thấy đau mắt, chắc chắn là do bức xạ điện thoại. Tắt là .
Tắt điện thoại, dậy phòng tắm rửa mặt. Tôi soi gương, chậm rãi vén tóc mái lên, một gương mặt nhợt nhạt xuất hiện trong gương. So với Omega đúng là một trời một vực.
đây chẳng chuyện ? Phó Thanh Từ thích thì sẽ còn đeo bám nữa. Tôi sẽ tự do.
Tôi cố gắng nén chút cảm giác khó chịu lạ lùng mà chính cũng rõ đó, tự nhủ như . Hôm nay là một ngày , một ngày mới của , đáng để ăn mừng.
---
Trước khi rời ký túc xá, xịt nước hoa lên để trộn lẫn mùi tin tức tố và hương thơm của Phó Thanh Từ. Dù Beta khó lưu tin tức tố, nhưng cũng ngăn việc "ướp" cho thấm vị.
Đây là bước chuẩn bắt buộc mỗi khi ngoài để tránh kẻ khác đoán quan hệ giữa và . Dù cho khác căn bản mùi tin tức tố của Phó Thanh Từ , nhưng vẫn thận trọng, cho phép một sai sót nhỏ nào.
Sau khi chuẩn xong, xin nghỉ để rời trường. Tôi một ăn quán mì cực ngon , khu vui chơi giải trí chơi một vòng.
Cho đến lúc ngoài mới phát hiện điện thoại sập nguồn từ lúc nào . Tôi vội vã về, nửa đường mới sực nhớ , thôi kệ . Cho dù điện thoại cũng chẳng . Sẽ trừng phạt nữa.
Tôi chậm rãi bước , biển quảng cáo của một tiệm cắt tóc thu hút sự chú ý của : "Miễn phí gội cắt sấy, lấy tiền." Nhìn ba chữ cuối cùng, bước chân trong.
Hai mươi phút , thợ cắt tóc đỏ mặt xin phép liệu thể để một tấm ảnh dán ở cửa để thu hút khách . Tôi xua tay từ chối, chậm chạp về phía trường.
Trên đường , vô ánh mắt đổ dồn . Có thăm dò, tò mò, và cũng cả kinh ngạc. Tóc mái còn nữa, ánh mắt trốn tránh của còn nơi nào để ẩn nấp. Cũng may trời nhanh chóng tối dần. Người qua đường hối hả, quá nhiều để ý đến .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-bi-alpha-cuong-ep-yeu/5.html.]
Tôi thuận lợi về trường, máy móc nhận gương mặt . Phải đợi chú bảo vệ gọi mới . May mà giờ đang là giờ học buổi tối nên đường ai, chạy nhanh về ký túc xá.
Khóa cửa mở , trong phòng là một màn đen kịt. Tôi cứ ngỡ Phó Thanh Từ về, giơ tay định bật đèn thì một bàn tay lạnh lẽo phủ lên mu bàn tay . Một câu vẻ dịu dàng nhưng thực tế xen lẫn giận dữ và âm hiểm vang lên trong bóng tối:
"Bé con, hôm nay ? Tại điện thoại?"
Là Phó Thanh Từ. Tôi cảm thấy sợ hãi vô cớ, khí xung quanh trở nên loãng . Tôi đoán Phó Thanh Từ phát tán tin tức tố. Bởi vì vùng gáy từng hôn nồng nhiệt lúc đang dấy lên cảm giác tê dại khó chịu.
Tôi co ngón tay , giải thích: "Em... điện thoại hết pin."
Phó Thanh Từ gì. Tay dọc theo cánh tay trượt lên dừng mặt , lúc chạm đến trán thì đột ngột khựng .
Đèn đột ngột bật sáng. Ánh sáng chói mắt hắt xuống từ phía . Phó Thanh Từ che mắt , đợi thích nghi với ánh sáng mới chậm rãi dời tay . Tôi ngước mắt , chỉ thấy đuôi mắt đỏ rực, chằm chằm như nuốt chửng lấy .
Tôi mím môi, tim treo tận cổ họng, giải thích. Phó Thanh Từ giơ tay ấn lên môi , khẽ hỏi: "Sao cắt tóc ?"
Khóe mắt ngân ngấn lệ: "Tóc mái dài quá..."
"Suỵt." Phó Thanh Từ ngắt lời : "Bé con, giữ im lặng."
Đầu ngón tay ấn lên trán, sống mũi, môi và cuối cùng dừng mắt.
"Gương mặt xinh như thế sẽ thêm nhiều thấy, đúng ?"
Sắc mặt Phó Thanh Từ lạnh , cái bộ dạng khiến sợ hãi nhất về . Tôi dường như thấy tiếng xích sắt va chạm lanh lảnh.
Từng tiếng một.
Hai tháng giam cầm khắc sâu xương tủy, trói buộc linh hồn mảnh đất mang tên Phó Thanh Từ.
shgt
Sự hèn nhát lấn át cả lòng dũng cảm. Tôi hoảng loạn nắm ngược lấy tay , vội vã vùi lòng . Sự trống trải n.g.ự.c lấp đầy. Cơ thể run rẩy nhẹ, ngay cả giọng cũng run đến .
"Em chỉ thấy tóc mái dài quá vướng víu thôi, điện thoại cố ý , điện thoại hết pin thật mà. Trước khi xin nghỉ em nhắn tin cho , trả lời nên em mới tự ngoài."
Phó Thanh Từ gì, chỉ cúi đầu , hề rời mắt, đôi mắt đỏ hoe. Tôi kéo tay đặt lên eo : "Thật đấy, chồng ơi, em lừa ."