Sau Khi Bạn Trai Hung Thần Của Giáo Sư Góa Vợ Trở Lại - Chương 15: Sao Lại Là Anh
Cập nhật lúc: 2026-04-30 13:19:11
Lượt xem: 12
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Văn Hoài Quân giảng bài sâu sắc mà dễ hiểu, bất giác Hứa Trú say sưa hết một tiết.
“Hôm nay giảng đến đây thôi, tạm biệt các em.” Văn Hoài Quân dứt lời, lập tức sinh viên vây kín như nêm, cũng họ thật sự câu hỏi, là ý đồ gì khác.
Hứa Trú thấy Isaac xông lên hàng đầu, mặt giáo sư Văn thao thao bất tuyệt.
Biết làm , Hứa Trú thấy mà ghen tị, ai bảo giáo sư Văn thật sự quá sức hút cơ chứ.
Hứa Trú từ xa một lúc lẳng lặng chuồn bằng cửa , tim vẫn còn đập thình thịch.
Đây là tiết đầu tiên của Văn Hoài Quân trong học kỳ , sinh viên đầu học kỳ mới lúc nào cũng phấn khích, giữa vòng vây sinh viên trả lời câu hỏi của họ, còn những sinh viên ở rìa thì xếp hàng trò chuyện.
“Martin, thấy bài đăng mới nhất về trợ giảng ?” Một nam sinh đang xếp hàng giơ điện thoại cho bạn xem.
“Tôi bình luận , ké lớp của Xu Zhou ?” Cô gái bên cạnh trả lời.
Cách phát âm tương tự “Hứa Trú” như một cái móc câu níu lấy tai giáo sư Văn.
“Tôi cũng lắm, để xem thời khóa biểu …”
“Cậu xem tấm , trai thật đó.”
Văn Hoài Quân một lòng hai việc, tai tám hướng, nhanh chóng và ngắn gọn giải đáp xong vấn đề trong tay, bắt chuyện với hai họ như đang tán gẫu.
“Các em đang thảo luận gì thế?”
Tuy Bạo Quân nổi danh hung dữ, nhưng phần lớn là đối với nghiên cứu sinh tiến sĩ và nghiên cứu viên trướng, quan hệ giữa giáo sư Văn và các bạn sinh viên đại học khá , chút ý vị của cách thế hệ thiết.
Hai bạn trẻ vui vẻ chia sẻ chuyện hóng hớt mới nhất trong trường với giáo sư Văn.
“Là trợ giảng Xu ạ, bảng , giảng cũng .” Cô gái đưa điện thoại đến mặt giáo sư Văn.
“Ấy khoan , giáo sư Văn.” Nam sinh che màn hình điện thoại , “Thầy cũng diễn đàn ạ?”
Vì những hoạt động diễn đàn đa là sinh viên, hơn nữa bài đăng ghim dài hạn là “Vị giáo sư bạn ngủ cùng nhất”, giáo sư Văn thấy diễn đàn luôn cảm giác hổ như thấy quần lót.
Văn Hoài Quân liếc diễn đàn ẩn danh với tông màu xanh lam, quen thuộc thể hơn.
Người sáng lập diễn đàn là sinh viên của Văn Hoài Quân, còn từng tìm thảo luận về chi tiết thuật toán ẩn danh hai chiều.
Có thể Văn Hoài Quân là nhân vật kỳ cựu của diễn đàn, chỉ là thời gian lượn lờ, cũng bao giờ đăng bài.
“Ừm, thầy về diễn đàn .” Giáo sư Văn giấu dốt.
“Có !” Cô gái kéo tay nam sinh , ảnh của Hứa Trú xuất hiện mặt Văn Hoài Quân. “Tụi em chỉ thấy trợ giảng trai thôi ạ.”
Văn Hoài Quân chằm chằm bức ảnh một lúc, gật đầu mỉm : “ là .”
“Mà bạn trai cũng trai lắm!” Nam sinh chịu thua kém mà lướt màn hình điện thoại xuống.
Bạn trai?
Trong lòng Văn Hoài Quân lóe lên một ý nghĩ vô cùng hoang đường: Không là đấy chứ?
Kết quả ngay đó, một bức ảnh một trai lạ mặt nửa quỳ mặt Hứa Trú giơ lên mắt Văn Hoài Quân.
“Nghe tặng cà phê cho trợ giảng Hứa, thật sự dịu dàng quá.” Nam sinh bổ sung.
Văn Hoài Quân nguy hiểm nheo mắt, ánh mắt ghim chặt mặt , chuyển sang Hứa Trú.
May mà, trông Hứa Trú vẻ vui lắm.
“Cậu tên gì?” Ngón trỏ của Văn Hoài Quân chỉ Tô Nhuệ.
Cô gái lướt xuống, “Em nhớ bạn ở …”
“Cậu tên Su Rui.” Nam sinh tìm thấy .
Tô Nhuệ.
Văn Hoài Quân lập tức nhớ phụ trách quỹ hai nghiên cứu sinh tiến sĩ phỏng vấn họ.
Tô Nhuệ, Hứa Trú.
“Diễn đàn cũng thú vị đấy.” Văn Hoài Quân lảng sang chuyện khác.
“Vâng ạ, nếu thầy hứng thú cũng thể đăng ký một tài khoản, mở cho thể giáo viên và sinh viên ạ.” Cô gái tiếp tục quảng cáo.
Cô tò mò, nếu giáo sư Văn phát hiện nổi tiếng như trong giới sinh viên thì sẽ phản ứng gì.
“Được.” Văn Hoài Quân mỉm thu dọn đồ đạc, “Thầy nhất định sẽ xem.”
Bề ngoài tỏ quan tâm, nhưng trong lòng Văn Hoài Quân căng như dây đàn.
Hứa Trú thật sự bạn trai ?
Tô Nhuệ trẻ trung trai, cùng chuyên ngành với Hứa Trú, họ cơ hội sớm tối bên , đặt cạnh cũng xứng đôi.
Giáo sư Văn thừa nhận cảm thấy đe dọa, như một con sói xâm phạm lãnh thổ.
Văn Hoài Quân là giảng viên đại học, thể vì thích mà đ.á.n.h với tình địch như học sinh cấp hai ngốc nghếch .
Thế là đàn ông lớn tuổi tự cho là chín chắn đăng nhập diễn đàn, ấu trĩ mà ẩn danh trả lời: “Thầy Hứa trai quá ! bên cạnh là ai ? Rất bình thường.”
-
Tô Nhuệ máy tính của , đầu vui vẻ với Hứa Trú: “Vừa bên quỹ bảo tồn kiến trúc xác nhận với , là ba vị phụ trách đang ở Tây Quốc, hẹn chúng trưa mai đến trung tâm thành phố ăn cơm.”
Hứa Trú email Tô Nhuệ gửi tới, nhíu mày, đối phương đặt địa điểm ở một nhà hàng Trung Quốc đạt Michelin.
“Có đắt quá , họ giàu thế ?”
“Dù họ cũng đặt , chúng cứ đến hưởng thụ thôi!” Tô Nhuệ phóng khoáng.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Thực Tô Nhuệ hài lòng với sự sắp xếp của quỹ.
Học viện Công nghệ Tư Thành cách xa khu phố sầm uất, mỗi đến trung tâm thành phố đều mất hai ba tiếng, đúng là một cơ hội để chơi cùng Hứa Trú.
Tô Nhuệ thầm tính toán trong lòng.
Ngày mai là thứ Bảy, trưa gặp các vị phụ trách, ăn nhiều nhất là ba tiếng, buổi chiều thể nhân tiện đề nghị Hứa Trú xem nhạc kịch ở bên cạnh, tối đến quán bar nổi tiếng nhất trong thành phố, uống chút rượu nhảy nhót, thời gian quá muộn, đương nhiên là ở khách sạn, nếu thể ở chung một phòng thì nhất.
“Cậu vest ?” Tô Nhuệ đầu hỏi.
Hứa Trú: “Có.”
“Mai gặp các sếp lớn của quỹ, chúng lẽ trang trọng một chút.”
“Được.” Hứa Trú đáp.
Tô Nhuệ : “Tôi thấy lý lịch của họ đều đỉnh, ông La ít tóc là một ông trùm kinh doanh, ông Trang mặt hiền từ là một bậc thầy lâu năm trong ngành bảo tồn kiến trúc Hoa Quốc…”
“ là đỉnh thật.” Hứa Trú nhận xét.
Tô Nhuệ an ủi : “Đừng căng thẳng, việc .”
Hứa Trú sắp thấy ớn lạnh, gì cả.
Tô Nhuệ luôn giữ một chừng mực tinh tế, bao giờ vượt giới, khiến thể từ chối rõ ràng, nhưng thường xuyên thăm dò ở ranh giới, những lời vẻ như em sẽ , làm Hứa Trú khó chịu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-ban-trai-hung-than-cua-giao-su-goa-vo-tro-lai/chuong-15-sao-lai-la-anh.html.]
Trớ trêu , Tô Nhuệ là đàn kiêm đồng nghiệp của Hứa Trú, còn cùng làm dự án, thể trốn tránh cho xong chuyện.
Sáng hôm , Tô Nhuệ đợi ở cổng trường một lúc, bỗng nhiên mắt sáng lên.
Hứa Trú trong bộ vest đen, dáng cao ráo đón ánh nắng về phía , gọn gàng và phóng khoáng.
“Đi thôi.” Tô Nhuệ khoác vai một cái, tay nhanh chóng buông xuống.
Trong túi hai vé nhạc kịch, Hứa Trú chắc sẽ thích.
Hai trai phương Đông trai cạnh , thỉnh thoảng khiến qua đường ngoái , thật là một cặp đôi mắt.
Tô Nhuệ cứ coi như là hẹn hò, tâm trạng vui vẻ.
Hai mất hai tiếng rưỡi, cuối cùng cũng tìm nhà hàng cao cấp yên tĩnh giữa chốn ồn ào .
Nhân viên phục vụ dẫn đường, hai qua một đài nước cạn, kiến trúc hiện đại mà tao nhã ẩn trong rừng trúc, kính màu xám đậm cao vút làm tăng thêm vẻ vững chãi cho bộ khung cảnh xanh tươi.
Văn Hoài Quân tầng hai, hai thanh niên một một tới, Tô Nhuệ , Hứa Trú nửa bước.
Khi sắp nhà hàng, Tô Nhuệ đột nhiên nhẹ nhàng kéo Hứa Trú , “Cà vạt của lệch.”
Cậu mặt Hứa Trú, mắt rũ xuống, “Tôi sửa giúp .”
Hoàn cho Hứa Trú thời gian từ chối, đưa tay , đầu ngón tay chạm cà vạt cổ Hứa Trú, chỉnh cho ngay ngắn.
“Giúp xem một chút ?” Tô Nhuệ hỏi.
Hứa Trú lạnh nhạt: “Rất ngay ngắn.”
“Mời lên lầu lối , cẩn thận bậc thang.” Nhân viên phục vụ nhẹ nhàng nhắc nhở.
Đứng cửa phòng riêng đóng chặt, Tô Nhuệ với Hứa Trú một câu “Đừng căng thẳng”, chỉnh vest cuối.
Tô Nhuệ đẩy cửa , sững sờ.
Hứa Trú trong, cũng sững sờ.
Người đàn ông trong phòng ngước mắt lên, ánh mắt thờ ơ lướt qua Tô Nhuệ, dừng mặt Hứa Trú.
Không thương nhân hói đầu, cũng bậc thầy hiền từ, chỉ một đàn ông mặc áo thun ngắn tay màu đen đơn giản, khí chất trầm tĩnh, ẩn chứa sức mạnh, phong vị.
Tô Nhuệ cảm thấy chút quen mắt, hai giây mới bừng tỉnh, đây là vị giáo sư vật lý “Bạo Quân” nổi tiếng khắp trường ! Sao ở đây?
Tô Nhuệ tìm nhân viên phục vụ: “Xin , cho hỏi chúng đến nhầm…”
“Động Đình Bích Loa Xuân… , xin , sẽ kiểm tra ngay.” Nhân viên phục vụ đang đặt pha lên bàn, đột nhiên chặn .
“Anh Tô Nhuệ.” Người đàn ông trong phòng lên tiếng, “Anh nhầm .”
Tô Nhuệ đầu , Hứa Trú mà tự , xuống đối diện đàn ông.
“Học …” Tô Nhuệ khẽ gọi một tiếng, vẻ chắc chắn, nhưng Hứa Trú vẫn yên lưng về phía , hề đầu .
Hứa Trú chằm chằm Văn Hoài Quân, trong mắt năm phần nghi hoặc, hai phần kinh ngạc, còn là “Anh nó bệnh , giở trò gì thế?”.
Văn Hoài Quân cả gan trời lơ thông tin trong mắt Hứa Trú, lấy một chồng tài liệu dày cộp theo kiểu công việc.
Tô Nhuệ đành xuống, “Chào giáo sư Văn, là thế , hôm nay chúng hẹn ba vị phụ trách của quỹ kiến trúc Hoa Quốc, sắp xếp nhầm phòng .”
“Ba họ việc đến , nên cử đến.” Văn Hoài Quân cao giọng ở cuối câu, “Cậu ?”
“Thầy khá nổi tiếng trong trường…” Tô Nhuệ thật, vẫn cảm thấy hỗn loạn.
“Xin hỏi.” Hứa Trú cứng rắn chen , “Chức vụ của Văn trong quỹ là gì?”
Văn Hoài Quân: “Tôi chỉ thỉnh thoảng tài trợ chút tiền.”
Ồ, nhà đầu tư lớn. Hứa Trú mặt cảm xúc thầm dịch trong lòng.
Văn Hoài Quân đẩy tài liệu cho họ.
“Trong là tất cả các dự án bảo tồn kiến trúc mà quỹ đầu tư từ khi thành lập đến nay, cả bản vẽ thiết kế chi tiết, nghĩ các chắc sẽ hứng thú với cái .”
Tô Nhuệ cảm ơn, nhận tài liệu từ tay Văn Hoài Quân, đặt ở giữa hai .
Tô Nhuệ nghiêng về phía Hứa Trú, tạo thành một tư thế bao bọc. Cậu lật từng trang, mỗi lật đều kiên nhẫn đợi Hứa Trú xem xong.
Văn Hoài Quân họ, gì.
Tô Nhuệ càng xem, khóe miệng càng nhếch cao. Hứa Trú chắc chắn sẽ thích những thứ , hẳn sẽ vui.
Hứa Trú càng xem, tim càng nặng trĩu, như đang dần chìm xuống biển, mỗi một bản vẽ đều như một cái bơm, từng nhát một bơm oxy phổi .
Bắc Thị, Tùng Quang Tự, sửa chữa nhỏ;
Sùng Thành, tháp Ngọc Thành, xây dựng tại chỗ hỏa hoạn, giữ nguyên hình dáng ban đầu;
Thanh Độ Thành, điện Bạch Quan, khi sửa chữa dần khôi phục chức năng…
Liên tiếp nhiều trang, đều là những công trình kiến trúc cổ mà Văn Hoài Quân từng xem cùng Hứa Trú.
Hứa Trú vẫn nhớ, họ lặn lội tìm đến điện Bạch Quan, hào hứng cảm thán: “Văn Hoài Quân, xem mái hiên kép kiểu hiết sơn , thật đó.”
“Anh xem xưa, làm thể biến gỗ thành những kết cấu tinh xảo như ? Khít khao, tinh tế mà trang trọng.”
Hứa Trú xong thấy ngại, thường thể vẽ vời cả ngày một khung cửa sổ gỗ cũ kỹ chạm khắc tinh xảo, một kết cấu đấu củng lốm đốm.
Những thứ chi tiết nhỏ nhặt như , do xưa cách đây mấy trăm năm đục đẽo, tại Văn Hoài Quân để tâm chứ?
Văn Hoài Quân nghiên cứu vũ trụ, nghiên cứu thời gian, trong thước đo của , một ngôi nhà gỗ mục nát gió thổi là đổ ý nghĩa gì?
Nhà xây sập, trong vũ trụ, chẳng qua chỉ là một khoảnh khắc quá ngắn ngủi, còn bằng một hạt bụi.
“Anh thật sự cần lãng phí thời gian xem những thứ với , trong vật lý học, bảo vệ một ngôi nhà mục nát định sẵn sẽ hóa thành tro bụi thì ý nghĩa gì chứ.” Hứa Trú .
Văn Hoài Quân lắc đầu, : “Tôi thấy chúng .”
Kết quả là mà đều nhớ hết, mỗi một ngôi nhà cũ mà Hứa Trú hằng mong nhớ, đều bảo vệ.
Tô Nhuệ thấy Hứa Trú xem đến mê mẩn, liền lấy ấm sứ bên cạnh rót cho Hứa Trú một tách .
“Học , đường uống nước, uống chút .” Tô Nhuệ nhẹ nhàng nắm lấy khuỷu tay Hứa Trú.
Tách một bàn tay mạnh mẽ nắm lấy, Văn Hoài Quân giữ chặt tách , Tô Nhuệ tiếp tục đưa tách về phía Hứa Trú, phát hiện thể di chuyển.
“Cậu thích uống Bích Loa Xuân.”
Văn Hoài Quân nén đôi mắt sói, “Cậu theo đuổi mà tìm hiểu ?”
Tác giả lời :
Báo cáo nghiên cứu của giáo sư Văn
Đối tượng nghiên cứu tạm thời biểu hiện hứng thú với theo đuổi, xin hãy duy trì.
(Trừ .)
Chúc mừng ba bạn học nhận một bộ đề thi vật lý do giáo sư Văn trao tặng!