Sau Khi Bạn Trai Hung Thần Của Giáo Sư Góa Vợ Trở Lại - Chương 12: Bạo Quân Tặng Hoa
Cập nhật lúc: 2026-04-30 13:19:06
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Sắc mặt Hứa Trú âm trầm, cố tình Isaac sắc mặt, còn ghé sát mặt gặng hỏi: “Thế nào, Bạo Quân trai chứ?”
“Bình thường.” Hứa Trú chuyển sắc mặt, mây trôi gió thoảng.
Hotgirl buộc tóc hai bên phịch xuống bên cạnh Hứa Trú, mùi nước hoa nồng nàn ập tới, đôi mắt lúng liếng lấp lánh sắp dính chặt lên mặt Hứa Trú.
“Người phương Đông các nhan sắc đều cao thế ?”
Hứa Trú liếc hotgirl buộc tóc hai bên một cái: “Jane, cũng ngủ với giáo sư Văn ?”
Ánh mắt nhiệt tình của hotgirl hề che giấu lướt mặt Hứa Trú: “Ưm, nhưng bây giờ bên cạnh trai hơn...”
Được , ý chính là ngủ với Văn Hoài Quân .
Trong cuốn sổ nhỏ của Hứa Trú thêm một cái tên.
Hứa Trú bất động thanh sắc xa một chút, tiếp tục làm như chuyện gì hóng hớt: “Cho nên nhiều ngủ với giáo sư Bạo Quân ? Đánh giá giường của tệ chứ?”
“Không !” Nam gấu tiếc nuối : “ chính vì ai ngủ với giáo sư Văn, nên mới càng ngủ chứ !”
Isaac híp đôi mắt xanh biếc , lóe lên tia sáng như hồ ly: “Càng bí ẩn, càng xa vời, thì càng quyến rũ.”
“Cho nên ngủ với , là ngủ?” Hứa Trú nhướng mày hỏi, trong lòng lửa giận bốc lên ngùn ngụt.
Isaac lẽ là đang tưởng tượng hai viễn cảnh trong đầu, biểu cảm trở nên ướt át: “Mặc dù thế nào cũng , nhưng... càng giày da của Bạo Quân giẫm lên hơn.”
Gân xanh mu bàn tay thon dài của Hứa Trú nổi lên.
Cậu hẹp hòi, chịu nổi bất kỳ ai ở mặt ý dâm Văn Hoài Quân, càng ngờ tới hơn phân nửa trong ngôi trường đều suy nghĩ như .
Hứa Trú thực sự mắng cho đám ngoài phòng tỉnh : Đừng mơ mộng hão huyền nữa, giáo sư Văn sẽ thỏa mãn các .
Bởi vì ở giường dịu dàng, một chút cũng Bạo Quân.
Hứa Trú gõ tỉnh, Văn Hoài Quân bây giờ sớm còn như xưa nữa, bây giờ là dịu dàng bạo ngược, là phong lưu chung tình, Hứa Trú làm , liên quan gì đến Hứa Trú chứ?
Giống như vợ của Đỗ Phi Hồng , gả cho khác, sinh con đẻ cái, gì đáng trách.
Cho nên xét về lý về tình, cho dù Văn Hoài Quân bạn tình khắp thiên hạ, Hứa Trú cũng tư cách chỉ trích .
Hứa Trú chính là cảm thấy vướng víu, tức giận.
Màn hình sáng lên, Văn Hoài Quân gửi tới một tin nhắn: Đến ?
Hứa Trú giơ tay gõ chữ, đầu ngón tay cứng đờ: Đến .
WEN: Ngày mai em thời gian ?
WEN: Ngày mai sẽ về trường .
Hứa Trú bất giác căng cứng cơ bắp: Chiều mai ăn cơm với giáo sư. Làm gì?
WEN: Trả tiền .
Hứa Trú lật trắng mắt.
WEN: Em ăn cơm xong đưa cho là .
Hứa Trú nghiến răng nghiến lợi trả lời một chữ .
Cậu luôn cảm thấy dắt mũi mà .
-
Giáo sư An mời bốn sinh viên PhD trướng bà cùng ăn liên hoan, Hứa Trú là tân sinh viên duy nhất mới nhập học.
“Cứ tự nhiên nhé.” Giáo sư An Xuân Ny trông còn hơn cả trong video.
Bà mặc một chiếc áo len cổ lọ màu xanh lục đậm, n.g.ự.c đeo một viên ngọc bích khiêm tốn, dáng vẻ thanh lịch, thoạt chỉ hơn ba mươi tuổi.
Hứa Trú lịch sự chào hỏi , khi xuống liền hào phóng tự giới thiệu: “Tôi tên là Hứa Trú, mong các tiền bối chỉ giáo nhiều hơn.”
Ba sinh viên còn thi say hi, giáo sư An giới thiệu với Hứa Trú: Vị là đàn chị năm ba, đến từ Tây Quốc; vị là đàn năm ba, châu Âu; vị thì lớn hơn em một năm, tên là Tô Nhuệ, cũng là Hoa Quốc.
Tô Nhuệ dung mạo tuấn lãng, mặc chiếc áo hoodie in logo của trường, nở nụ rạng rỡ với Hứa Trú, giống như nam chính trong phim truyền hình thanh xuân Nhật Bản.
“Chào đàn em Hứa.” Anh vươn một bàn tay sạch sẽ thon dài , Hứa Trú dùng hai đốt ngón tay đầu tiên chạm nhẹ một cái.
Việc giao tiếp xã hội trong đầu gặp mặt luôn tiêu tốn nhiều sức lực của Hứa Trú, đặc biệt là khi cần giả vờ là xuyên .
Để bảo vệ quyền riêng tư của những xuyên , giới chức trách công khai thông tin của bất kỳ ai, giáo sư An cũng hứa sẽ giữ bí mật cho Hứa Trú, cho nên Hứa Trú đang nỗ lực giả vờ là một thanh niên hiện đại.
“Trú thích nhân vật nào nhất trong Avengers?” Đàn chị vẻ mặt mong đợi hỏi.
“Ờm... Hả?” Hứa Trú mỉm mơ hồ.
Báo thù cái gì cơ?
“Ồ, , ?” Đàn cẩn thận hỏi.
Hứa Trú áy náy : “Bình thường tiểu thuyết.”
Đàn chị sảng khoái lớn: “Avengers là phim điện ảnh mà! Hahahaha!”
Giáo sư An kịp thời giải vây: “Ồ , còn tưởng là một tổ chức xã hội nào đó cơ đấy.”
Tô Nhuệ tò mò hỏi: “Vậy bình thường đàn em Hứa thích xem phim gì?”
Câu hỏi lập tức làm khó Hứa Trú, trong đầu chỉ những bộ phim từ năm 2000.
Hứa Trú cần suy nghĩ : “Ừm... 《Bá Vương Biệt Cơ》?”
“Ồ, đó là bộ phim Hoa Quốc kể về đồng tính mà thích!” Đàn chị tán thán , “Quay vô cùng cảm động.”
Tô Nhuệ Hứa Trú thật sâu một cái.
Năm đó, cách phòng trọ của Hứa Trú xa một tiệm cho thuê đĩa, Hứa Trú và Văn Hoài Quân thường đến đó lùng đĩa về xem.
Hứa Trú rút một chiếc đĩa DVD từ trong xó xỉnh, đàn ông bìa đĩa mặc trang phục diễn tuồng lộng lẫy, lớp trang điểm kiều diễm, nhưng khuôn mặt bi thương, ánh mắt ngấn nước, thật khiến rung động.
Bên là bốn chữ hành thư phồn thể: Bá Vương Biệt Cơ.
Lúc thu tiền thuê đĩa, ông chủ tiệm còn với bọn họ: “Ây dô, bộ phim , hai lén lút xem thôi nhé, lén lút thôi.”
Lúc đó Hứa Trú vẫn bộ phim kể về tình cảm giữa hai đàn ông, cho đến khi sự phồn hoa trong phim rụng rơi, giấy tàn khói lạnh, những lời thề non hẹn biển lãng mạn và những quá khứ đau thương đều lật úp trong bánh xe lăn cuồn cuộn, vỡ vụn loảng xoảng trong một nhát kiếm tự vẫn.
Hứa Trú với Văn Hoài Quân, thích câu thoại đó.
Văn Hoài Quân hỏi, câu nào?
Đã là một đời, thiếu một năm, một tháng, một ngày, một canh giờ, đều tính là một đời, Hứa Trú .
Một đời quá dài, quá nặng nề, thể miệng chứ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-ban-trai-hung-than-cua-giao-su-goa-vo-tro-lai/chuong-12-bao-quan-tang-hoa.html.]
Hứa Trú về phía Văn Hoài Quân, nửa khuôn mặt chìm trong bóng tối, ánh sáng màu đỏ tươi tivi nhuộm đỏ nửa , giống như trong vở kịch với lớp hóa trang thô ráp. Khiến Hứa Trú nửa khoảnh khắc hoảng hốt.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
“Vậy một đời.” Văn Hoài Quân , bàn tay chầm chậm rơi xuống xương sườn Hứa Trú.
Tôi yêu em, ở hiện tại của mỗi giờ mỗi khắc.
Văn Hoài Quân nuốt câu trong bụng.
Bầu khí bàn ăn dần trở nên thoải mái, sếp An thanh toán hóa đơn, tiễn cửa.
Mọi lời tạm biệt với , đường ai nấy , nhưng Tô Nhuệ nán một lúc, liền ở bên cạnh Hứa Trú.
“Kết bạn WeChat nhé?” Điện thoại của Tô Nhuệ xuất hiện mắt Hứa Trú, đó một mã QR.
Hứa Trú , lấy điện thoại quét mã.
“Cậu mới đến trường lâu nhỉ, dẫn dạo nhé?” Tô Nhuệ nhiệt tình hỏi.
Hứa Trú đồng hồ: “Cảm ơn , nhưng lát nữa việc .”
Tô Nhuệ “Không ”, nửa đùa nửa thật hỏi: “Có hẹn hò ?”
Hứa Trú nhanh chóng phủ nhận: “Không .”
Tô Nhuệ gặng hỏi: “Vậy , thế là với bạn học quen ?”
Hứa Trú qua loa lấy lệ: “Đại loại .”
“Được .” Trong giọng điệu của Tô Nhuệ chút tiếc nuối, nở nụ rạng rỡ thương hiệu: “Vậy chúng hẹn dịp khác nhé.”
Hứa Trú thể ý của Tô Nhuệ, liền trả lời, chỉ gật đầu với rời .
Nơi Văn Hoài Quân hẹn là ở bên hồ, Hứa Trú bản đồ tìm nửa ngày, nhưng tìm thế nào cũng thấy.
Còn nửa tiếng nữa mới đến giờ hẹn, Hứa Trú dứt khoát dạo lung tung trong khuôn viên trường, nếu đến giờ vẫn tìm thấy, sẽ nhắn tin bảo Văn Hoài Quân đến vớt .
Trường vẫn chính thức khai giảng, trong trường nhiều, Hứa Trú nhàn nhã thong dong xuyên qua giữa những tòa nhà kiến trúc khi thì cổ điển khi thì hiện đại, dần dần say mê.
Ngay bên cạnh thư viện chính cao lớn trang nhã, Hứa Trú bất ngờ thấy bóng dáng của Văn Hoài Quân.
Hôm nay mặc một chiếc áo măng tô màu lông đà điểu, cổ tùy ý quàng một chiếc khăn quàng kẻ sọc, trong tay ôm một bó hoa hướng dương. Giống như một quý ông bước từ trong tranh sơn dầu.
bên cạnh giáo sư Văn, một khác đang —— bạn cùng phòng của Hứa Trú, Isaac.
Thanh niên cao gầy tóc vàng mắt xanh mặc áo sơ mi lụa, trong tay cầm một bó hoa hồng lớn kiều diễm ướt át, trong đôi mắt xanh biếc đong đầy sự rạo rực và ngưỡng mộ, gợn sóng lăn tăn ánh mặt trời.
Hứa Trú theo bản năng trốn tòa nhà, tiến hành một hành vi trộm tuy đạo đức nhưng kinh điển.
Isaac táo bạo và lãng mạn: “Giáo sư Văn, bóng dáng thầy trở khuôn viên trường thắp sáng những ngày tháng bình phàm của em. Trên mảnh đất cằn cỗi của em, thầy là đóa hồng cuối cùng.”
Thanh niên tóc vàng thanh lịch đưa bó hoa hồng cho giáo sư Văn, “Xin thầy hãy nhận lấy.”
Văn Hoài Quân nể mặt, “Không nhận.”
Isaac chỉ bó hoa hướng dương trong tay Văn Hoài Quân: “ thầy nhận hoa của khác .”
“.” Văn Hoài Quân gật đầu.
Isaac buông tha: “Vậy tại nhận của em?”
“Bởi vì đây là yêu tặng.”
Isaac hề che giấu vẻ mặt khiếp sợ. “Người yêu của thầy? Thầy yêu ?”
Văn Hoài Quân hỏi: “Cậu tên gì?”
“Isaac.”
“Anh Isaac, khi học đại học, nên học cách tôn trọng quyền riêng tư của khác .” Văn Hoài Quân dùng từ nghiêm khắc.
Isaac chạm ánh mắt sắc bén của Văn Hoài Quân, dời , chạm .
“Xin .”
“Đừng tìm nữa.”
Văn Hoài Quân bỏ câu , chút dây dưa dông dài, bỏ .
Isaac ôm bó hoa hồng tại chỗ, theo bóng lưng ngày càng xa của Văn Hoài Quân.
Hứa Trú lặng lẽ rời , trong đầu là câu “Đây là yêu tặng” của Văn Hoài Quân.
Người yêu của ? Ai?
Trực giác mách bảo Văn Hoài Quân đang bừa, nhưng sự chua xót nhói đau vẫn nghiền ép trái tim Hứa Trú.
Hứa Trú định đến bên hồ nữa, theo Văn Hoài Quân một đoạn đường, đó đột nhiên cầm ba trăm tệ vỗ một cái lên vai .
Văn Hoài Quân ôm bó hoa hướng dương lớn , trong mắt xẹt qua một tia kinh ngạc thoáng qua biến mất.
“Hi.” Văn Hoài Quân vẫn thoát khỏi ngữ cảnh tiếng Anh, âm cuối của lời chào hỏi uốn lượn một vòng.
“Đưa tiền cho .” Hứa Trú đưa ba tờ tiền giấy đến mặt Văn Hoài Quân, dường như thấy bó hoa đang ôm trong tay.
Văn Hoài Quân cũng dường như thấy tiền Hứa Trú đang cầm trong tay, ôm hoa : “Tặng em.”
Hứa Trú lười giả vờ: “Không là yêu tặng cho ? Bây giờ chuyển tay cho ?”
“Em đều thấy ?” Văn Hoài Quân khẽ, trầm thấp gãi gãi tai Hứa Trú.
“Mỗi ngày nhận bao nhiêu hoa?” Hứa Trú chằm chằm Văn Hoài Quân.
“Em bận tâm ?” Văn Hoài Quân giảo hoạt hỏi ngược .
Hứa Trú hừ một tiếng, “Anh quản bận tâm .”
Chỉ sợ Văn Hoài Quân lời gì đó, Hứa Trú vội vàng dùng một câu hỏi thẳng thừng chặn miệng : “Cho nên yêu là ai.”
Bó hoa hướng dương đó tổng cộng mười bông, mỗi bông đều no tròn như chiếc mâm, vàng rực rỡ, giữa những cánh hoa tươi non kẹp một tấm thiệp.
Văn Hoài Quân mở tấm thiệp đó , đó là nét chữ bút máy tiêu sái bay bướm của ——
Em
Là ban ngày của , trao ngàn ánh dương.
Giáo sư Văn đưa hoa lòng Hứa Trú, thuận thế cúi ôm lấy .
Đôi môi mỏng kề sát tai Hứa Trú thấp giọng hỏi: “Em xem yêu là ai?”
Tác giả lời :
*Trên mảnh đất cằn cỗi của em, thầy là đóa hồng cuối cùng.
Trích từ 《Hai mươi bài thơ tình và một bài ca tuyệt vọng》 của Pablo Neruda