Sau Khi Bạn Trai Cũ Phá Sản, Bệnh Nan Y Của Tôi Đã Được Chữa Khỏi - Chương 107: Giận rồi, dỗ không xong đâu

Cập nhật lúc: 2026-02-24 11:22:17
Lượt xem: 103

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 107:

 

    Sáu tiếng , máy bay cuối cùng cũng hạ cánh.

 

    Chuyến bay diễn khá êm ái. Lâm Lộc ghế ngủ bù, gần như mở mắt. Khi hạ cánh, thoát khỏi những giấc mơ hỗn loạn, cảm giác như trải qua mấy đời.

 

    Cứ như thể vẫn đang sống ở kiếp . Cho đến khi thấy khuôn mặt của Thịnh Nguy, mới xác nhận tỉnh táo.

 

    Thịnh Nguy ánh mắt rơi , tầm mờ mịt tiêu cự dần dần rõ ràng trở : "Tỉnh ?"

 

    Lâm Lộc bỏ chiếc chăn mỏng đắp , sờ lên vầng trán lấm tấm mồ hôi lạnh, chống tay tay vịn từ từ dậy: "Ừm... Chúng đến nơi ?"

 

    Tiếp viên hàng đúng lúc bước tới: "Chuyến bay hạ cánh an , xin quý khách vui lòng theo rời khỏi khoang máy bay phía ."

 

    Hành lý nhân viên chuyển ngoài từ sớm. Lâm Lộc Thịnh Nguy hai bước, chậm rãi bước .

 

    Không do hôm qua vẫn còn sốt , tinh thần cực kỳ mệt mỏi, giống như thứ gì đó nặng trĩu đè lên vai, khiến thở nổi.

 

    "Thịnh tổng, Lâm tổng?"

 

    Trợ lý Tiền đợi sẵn ở sảnh từ sớm. Thấy họ bước , lập tức tiến lên chào hỏi, tay còn chu đáo xách theo hai ly cà phê.

 

    Lâm Lộc nhận lấy ly cà phê thử, đúng là loại cà phê trắng thêm hai pump syrup mà thích: "Trợ lý Tiền thật chu đáo, còn cất công mua cà phê đợi ở đây."

 

    Trợ lý Tiền khen đến đỏ mặt, khiêm tốn : "Đâu , đây đều là bổn phận của trợ lý mà."

 

    Thịnh Nguy liếc một cái, Trợ lý Tiền bắt đầu nơm nớp lo sợ. Vừa sai gì ?

 

    Ba cùng về phía cửa . Thịnh Nguy hỏi: "Bên chuỗi cung ứng xảy chuyện gì?"

 

    Trợ lý Tiền lập tức nghiêm mặt: "Bên Tinh Thụy chút vấn đề. Họ một lô khung gầm ROX hoãn giao hàng ba tháng. nếu hoãn , chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến tiến độ lắp ráp và thời gian mắt của ROX."

 

Thịnh Nguy bình tĩnh: "Đã giao thiệp với họ ?"

 

    Trợ lý Tiền đáp: "Đây là kết quả khi giao thiệp . Ban đầu họ còn hoãn năm tháng. Có lẽ chúng thể cân nhắc đổi nhà cung cấp, dù cũng là họ vi phạm hợp đồng . tìm thử, những nơi công nghệ sản xuất khung gầm hơn họ thực sự nhiều, hơn nữa đều đặt ... Các công ty đó đều đẩy nhanh tiến độ..."

 

    Gió lạnh từ cửa sân bay thổi tới, Lâm Lộc đưa tay lên xoa xoa tai. Có lẽ vì dạo sức khỏe ngày càng sa sút, gần đây mỗi khi tỉnh dậy, bên tai đều tiếng ù ù.

 

    Trợ lý Tiền vẫn đang đợi Thịnh Nguy lên tiếng. Mãi thấy phản hồi, đầu thì phát hiện biến mất.

 

    Thịnh Nguy bước chậm , đợi Lâm Lộc đuổi kịp: "Không thoải mái ?"

 

    Lâm Lộc lắc đầu, kéo khẩu trang xuống một chút: "Chắc là mới ngủ dậy nên khó thích ứng."

 

    Thịnh Nguy liếc . Sắc mặt Lâm Lộc vẫn nhợt nhạt như thường lệ, khó chịu .

 

    Ngược , Trợ lý Tiền trợn tròn mắt. Không ảo giác của , nhưng luôn cảm thấy Thịnh tổng căng thẳng vì Lâm tổng hơn nhiều. Hơn nữa, giữa hai họ một bầu khí mà ngoài thể xen .

 

    Khi đến cửa sảnh, Trợ lý Tiền bãi đỗ xe để lấy xe. Bọn họ đợi ở sảnh, Lâm Lộc nhận cuộc gọi từ Khương Học Văn.

 

    "Lâm tổng."

 

    Lâm Lộc day day thái dương: "Chuyện bảo điều tra kết quả ?"

 

    "Chưa ạ, chuyện đó vẫn đang điều tra. Tôi luôn cho canh chừng ở bệnh viện. Ca phẫu thuật của Lâm đổng thành công. Còn nữa... bác sĩ trực ở phòng chăm sóc đặc biệt , Lâm đổng ý định chia một phần cổ phần cho Lâm Hiên Triệt."

 

    Lâm Lộc bật thành tiếng: "Xem mấy ngày ông liệt giường, Dì Huyên hầu hạ ông tồi."

 

    Lâm Hải Thiên coi Lâm thị còn quan trọng hơn cả mạng sống. Lâm Hiên Triệt gây bao nhiêu chuyện khiến ông mất hết thể diện, hai cha con họ suốt mấy tháng trời gần như chuyện với .

 

    Vẫn là Dì Huyên bản lĩnh. Nhân lúc Lâm Hải Thiên đổ bệnh thì túc trực bên cạnh hầu hạ, tranh thủ ghi điểm. Chắc hẳn là khiến Lâm Hải Thiên cảm nhận tình lâu ngày thấy, nên mới xúc động thốt những lời như .

 

    Lâm Hải Thiên cũng già , hồ đồ . Ông quên mất lý do nhập viện chẳng là để dọn dẹp đống tàn cuộc cho Lâm Hiên Triệt ?

 

    Chẳng lẽ thực sự khơi dậy tình cha con?

 

    Khương Học Văn đề nghị: "Ngài đến bệnh viện xem thử ? Cứ để hai con họ ở đó tạo sự chú ý cũng , Lâm đổng chừng sẽ thành kiến với ngài."

 

    "Không cần tốn công," Lâm Lộc trầm ngâm, "Cậu cứ tập trung điều tra chuyện giao cho ."

 

    Trước đây vòng vo xảo quyệt với Lâm Hải Thiên, chẳng qua là vì Thịnh Nguy thành kiến với , nên mới diễn một màn tình thâm cha con, cốt để Thịnh Nguy chĩa mũi nhọn Lâm thị. bây giờ thời cơ chín muồi .

 

    Đặc biệt là hiện tại sức khỏe , cũng chẳng còn tâm trí diễn vở kịch cha hiền con hiếu.

 

    Chút cổ phần trong tay Lâm Hải Thiên, ông thích chia cho Lâm Hiên Triệt thì cứ chia. Dù đợi đến khi Lâm thị sụp đổ, đống cổ phần đó cũng chỉ là giấy lộn mà thôi.

 

    Khương Học Văn Lâm Lộc đang nghĩ gì, nhưng quen làm việc theo chỉ thị của , bao giờ làm trái ý: "Vâng, Lâm tổng."

 

    Cúp điện thoại, Lâm Lộc chống tay lên bồn rửa mặt, thở hắt một thật sâu.

 

    Thực kiếp cũng . Âu Vân Vân qua đời, Lâm Hải Thiên chờ nổi mà đón Lâm Hiên Triệt về nước, cho nhà, cho xe, cho cổ phần.

 

    Đám tang của Âu Vân Vân thậm chí còn hoành tráng bằng tiệc mừng Lâm Hiên Triệt về nước.

 

    Khoảng thời gian , Lâm Lộc luôn cố tình tránh nghĩ đến Âu Vân Vân. Cảm giác tận hưởng và thư giãn hiếm hoi khi ở nước ngoài thể giúp tạm thời quên . máy bay hạ cánh, cảm giác chệch hướng đó dường như ập đến.

 

    Trong sân bay qua kẻ tấp nập, còn thể thấy cả fan hâm mộ cầm banner đến đón thần tượng. Lâm Lộc bước khỏi nhà vệ sinh, những âm thanh ồn ào ùa màng nhĩ. Một dây thần kinh nào đó trong đầu như kéo căng giật mạnh hai cái, gây một cơn chóng mặt dữ dội.

 

    Hồi Âu Vân Vân mới qua đời, cũng thường xuyên buồn nôn, chóng mặt. những ngày nước ngoài đỡ hơn nhiều, ngờ bây giờ tái phát. Cảm giác trời đất cuồng đó giống như đang giẫm chân lên bông .

 

    Cậu vịn tường, gập đốt ngón tay tì lên thái dương, cố nhịn cơn đau thắt ở dày. Ban đầu cứ tưởng là do cảm cúm khỏi gây đau bụng, cố nhịn mười mấy phút là qua, ngờ mãi vẫn đỡ.

 

    Có qua đường bụng hỏi khỏe . Lâm Lộc làm phiền khác nên xua tay. May mà Thịnh Nguy tới.

 

    Vừa sảnh lớn còn vắng vẻ, nhưng bây giờ xung quanh đột nhiên đông hẳn lên. Thịnh Nguy cũng kịp hỏi han gì thêm, nắm lấy tay kéo ngoài: "Ra ngoài ."

 

    Lâm Lộc lảo đảo kéo . Mắt thấy sắp lên xe, vùng bụng đột nhiên quặn đau dữ dội, mắt tối sầm .

 

    Khoảnh khắc ngã xuống, cảm nhận rơi một vòng tay rắn chắc, ôm chặt lấy.

 

    Cho dù sắp mất ý thức, vẫn cảm thấy bình yên và ấm áp. Trong tiềm thức, buông tay, chỉ ôm ngược .

 

    ·

 

    Trợ lý Tiền đang ở ghế lái, sợ hãi vội vàng bước xuống xe: "Lâm tổng ?"

 

    Xung quanh cũng ít , thấy nhao nhao tiến lên hỏi thăm tình hình, còn giúp gọi điện thoại cấp cứu.

 

    Trợ lý Tiền sốt ruột đến toát mồ hôi hột, : "Trước đây Lâm tổng chẳng từng ngất vài vì hạ đường huyết ? Lẽ nào cũng là hạ đường huyết? đúng, Lâm tổng nãy rõ ràng uống cà phê mà."

 

    Thịnh Nguy bình tĩnh, bảo Trợ lý Tiền gọi điện cho bệnh viện chuẩn . Bệnh viện gần nhất cách đây một đoạn, gọi xe cấp cứu chạy tới chạy lui sẽ mất nhiều thời gian, chi bằng tự lái xe luôn: "Không đợi cấp cứu nữa, đến thẳng bệnh viện."

 

    Trợ lý Tiền gật đầu, khi cảm ơn những qua đường bụng, lập tức ghế lái.

 

    Quãng đường lái xe mất nửa tiếng, luôn đạp ga sát giới hạn tốc độ, ép thời gian xuống chỉ còn mười lăm phút.

 

    Xe chạy cổng bệnh viện, đội ngũ y bác sĩ chuẩn sẵn sàng, đưa Lâm Lộc phòng cấp cứu.

 

    Thịnh Nguy gần như bao giờ đến bệnh viện. Kinh nghiệm đến bệnh viện của đều là đưa Lâm Lộc cấp cứu.

 

    Lúc bế Lâm Lộc từ xe xuống, tránh khỏi việc chạm cổ tay . Nhiệt độ cơ thể lạnh lẽo truyền đến từ đó. So với nhiệt độ của , tay Lâm Lộc giống như một lớp băng mỏng, tỏa hàn khí từ trong ngoài. Trán Lâm Lộc lấm tấm mồ hôi lạnh, dù đang hôn mê dường như cũng cảm nhận nhiệt độ của , nóng đến mức khẽ run lên.

 

Thịnh Nguy vẫn tỏ bình tĩnh: “Đã thương lượng ?”

 

    Trợ lý Tiền : “Đây là kết quả khi thương lượng ạ, ban đầu họ trì hoãn năm tháng. Có lẽ chúng thể cân nhắc đổi nhà cung cấp, dù cũng là họ vi phạm hợp đồng , nhưng tìm hiểu qua, những nơi công nghệ khung gầm hơn họ thực sự nhiều, hơn nữa đều đặt ... Những công ty đó đều sẵn lòng đẩy nhanh tiến độ...”

 

    Cơn gió lạnh ở cửa phả mặt, Lâm Lộc giơ tay lên xoa xoa tai, lẽ vì dạo sức khỏe ngày càng kém nên mỗi khi tỉnh dậy bên tai đều tiếng ù ù.

 

    Trợ lý Tiền vẫn đang đợi Thịnh Nguy lên tiếng, mãi thấy phản hồi, đầu thì phát hiện biến mất.

 

    Thịnh Nguy chậm bước chân , đợi Lâm Lộc đuổi kịp: “Không thoải mái ?”

 

    Lâm Lộc lắc đầu, kéo khẩu trang xuống một chút: “Có lẽ là mới tỉnh, thích nghi .”

 

    Thịnh Nguy quét mắt một cái, sắc mặt Lâm Lộc vẫn trắng bệch như khi, đang khó chịu .

 

    Ngược , Trợ lý Tiền trợn to mắt, là ảo giác của , nhưng luôn cảm thấy Thịnh tổng dạo lo lắng cho Lâm tổng hơn nhiều, hơn nữa giữa hai một loại cảm giác mà khác thể xen .

 

    Đến cửa đại sảnh, Trợ lý Tiền bãi đỗ xe lấy xe, họ đợi ở đại sảnh, Lâm Lộc nhận điện thoại của Khương Học Văn gọi đến.

 

    “Lâm tổng.”

 

    Lâm Lộc xoa xoa thái dương: “Chuyện bảo điều tra kết quả ?”

 

    “Dạ , chuyện đó vẫn đang tra ạ, luôn cho để mắt tới bệnh viện, ca phẫu thuật của Lâm đổng thành công, còn nữa... bác sĩ trực ở phòng bệnh chuyên dụng Lâm đổng ý định chia một phần cổ phần cho Lâm Hiên Triệt.”

 

    Lâm Lộc bật thành tiếng: “Xem những ngày ông giường bệnh, dì Huyên hầu hạ tồi.”

 

    Lâm Hải Thiên coi Lâm thị còn hơn cả mạng sống, Lâm Hiên Triệt gây bao nhiêu chuyện khiến ông mất mặt như , hai cha con suốt mấy tháng trời cơ bản hề giao tiếp gì.

 

    Vẫn là dì Huyên bản lĩnh, nhân lúc Lâm Hải Thiên ngã bệnh mà túc trực bên cạnh, tranh thủ lấy lòng, ước chừng là khiến Lâm Hải Thiên cảm nhận tình mất từ lâu, nên mới thể cảm động mà những lời như .

 

    Lâm Hải Thiên cũng già , lú lẫn , ông quên mất sở dĩ bệnh viện chẳng là để dọn dẹp đống hỗn độn cho Lâm Hiên Triệt ?

 

    Chẳng lẽ thực sự khơi dậy tình phụ tử?

 

    Khương Học Văn đề nghị: “Ngài đến bệnh viện xem thử ? Cứ để con họ ở đó lấy lòng mãi cũng , Lâm đổng chừng sẽ thành kiến với ngài.”

 

    “Không cần tốn công,” Lâm Lộc trầm ngâm: “Anh cứ tập trung tra chuyện giao cho .”

 

    Trước đây giả vờ cung kính với Lâm Hải Thiên chẳng qua là vì Thịnh Nguy thành kiến với , nên mới diễn một màn tình cha con sâu nặng để Thịnh Nguy chĩa mũi nhọn Lâm thị, nhưng giờ thời cơ chín muồi .

 

    Đặc biệt là hiện tại sức khỏe đủ, cũng chẳng tâm trí diễn cảnh cha hiền con thảo.

 

    Chút cổ phần trong tay Lâm Hải Thiên thích chia cho Lâm Hiên Triệt thì cứ chia, dù đợi đến khi Lâm thị sụp đổ, đó cũng chỉ là một tờ giấy lộn mà thôi.

 

    Khương Học Văn Lâm Lộc đang nghĩ gì, nhưng quen làm việc theo lời , làm trái ý : “Vâng, Lâm tổng.”

 

    Cúp điện thoại, Lâm Lộc chống tay lên bồn rửa mặt, thở hắt một dài.

 

    Thực kiếp cũng , Âu Vân Vân qua đời, Lâm Hải Thiên chờ nổi mà đón Lâm Hiên Triệt về nước, cho nhà cho xe cho cổ phần.

 

    Đám tang của Âu Vân Vân thậm chí còn hoành tráng bằng tiệc đón Lâm Hiên Triệt về nước.

 

    Thời gian , Lâm Lộc luôn cố ý tránh để nghĩ đến Âu Vân Vân, cảm giác tận hưởng và thư giãn hiếm ở nước ngoài thể khiến tạm thời quên , nhưng máy bay hạ cánh, dường như cảm giác chệch đường ray đó trở .

 

    Trong sân bay qua kẻ , còn thể thấy fan hâm mộ cầm biểu ngữ đến đón máy bay, Lâm Lộc từ nhà vệ sinh , những âm thanh ồn ào ùa màng nhĩ, một sợi dây thần kinh nào đó trong não như kéo căng rung lên hai cái, gây một cơn choáng váng dữ dội.

 

    Hồi Âu Vân Vân mới mất, thường xuyên buồn nôn, chóng mặt, nhưng những ngày nước ngoài đỡ hơn nhiều, ngờ giờ bắt đầu , cảm giác trời đất cuồng đó giống như chân đang giẫm bông .

 

    Cậu vịn tường, gập ngón tay ấn thái dương, nén cơn đau thắt ở dày, ban đầu tưởng là do cảm khỏi gây đau bụng, nhịn mười mấy phút là qua, ngờ mãi vẫn hết.

 

    Có ngang qua bụng hỏi khỏe , Lâm Lộc làm phiền nên xua xua tay, may mà Thịnh Nguy tới.

 

    Vừa nãy đại sảnh còn mấy , nhưng giờ xung quanh bỗng đông đúc hẳn lên, Thịnh Nguy cũng kịp hỏi gì khác, nắm tay kéo ngoài: “Ra ngoài .”

 

    Lâm Lộc lảo đảo kéo về phía , mắt thấy sắp lên xe , bụng bỗng nhiên đau quặn một cơn, mắt tối sầm .

 

    Khoảnh khắc ngã xuống, cảm thấy rơi một vòng tay vững chãi, ôm chặt lấy.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-ban-trai-cu-pha-san-benh-nan-y-cua-toi-da-duoc-chua-khoi/chuong-107-gian-roi-do-khong-xong-dau.html.]

    Dù sắp mất ý thức, vẫn cảm thấy bình yên và dễ chịu, theo bản năng buông tay, chỉ ôm ngược trở .

 

    ·

 

    Trợ lý Tiền ở ghế lái, sợ hãi vội vàng bước xuống xe: “Lâm tổng làm ạ?”

 

    Người xung quanh cũng khá đông, thấy liền nhao nhao tiến lên hỏi thăm tình hình, còn giúp gọi điện cấp cứu.

 

    Trợ lý Tiền lo lắng đến toát mồ hôi hột, : “Lâm tổng đây chẳng vì hạ đường huyết mà ngất xỉu mấy ? Chẳng lẽ cũng là hạ đường huyết? đúng nha, Lâm tổng mới uống cà phê mà.”

 

    Thịnh Nguy bình tĩnh, bảo Trợ lý Tiền gọi điện cho bệnh viện chuẩn sẵn sàng, bệnh viện gần nhất cách đây vẫn còn một đoạn, về về đều tốn ít thời gian, chi bằng trực tiếp lái xe luôn: “Không đợi cấp cứu nữa, trực tiếp đến bệnh viện.”

 

    Trợ lý Tiền gật đầu, khi cảm ơn những qua đường nhiệt tình, lập tức ghế lái.

 

    Quãng đường nửa tiếng đồng hồ luôn chạy sát tốc độ giới hạn, ép xuống chỉ còn mười lăm phút.

 

    Xe lái cổng bệnh viện, đội ngũ y bác sĩ chuẩn sẵn sàng, đưa Lâm Lộc phòng cấp cứu.

 

    Thịnh Nguy cơ bản bao giờ đến bệnh viện, kinh nghiệm đến bệnh viện của đều là đưa Lâm Lộc đến.

 

    Lúc bế Lâm Lộc từ xe xuống, tránh khỏi chạm cổ tay , nhiệt độ cơ thể lạnh lẽo từ đó truyền sang, so với nhiệt độ của , tay Lâm Lộc giống như băng mỏng, tỏa lạnh từ trong ngoài, trán Lâm Lộc đầy mồ hôi lạnh, dù đang hôn mê dường như cũng cảm nhận nhiệt độ cơ thể của , nóng đến mức khẽ run lên một cái.

 

Sau khi cửa phòng cấp cứu đóng , dặn dò Trợ lý Tiền: “Ngươi về nhà một chuyến, lấy bệnh án của Lâm Lộc qua đây.”

 

    “Bệnh án ạ?” Tim Trợ lý Tiền nảy lên một cái, Lâm Lộc chẳng chỉ là thể chất yếu một chút thôi , còn bệnh án?

 

    Thịnh Nguy rảnh nhiều: “Ngươi cứ với quản gia, ông .”

 

    Trợ lý Tiền vội vàng rời .

 

    Thịnh Nguy tại chỗ, cánh cửa đóng chặt, đôi lông mày nhíu chặt, đôi mắt sâu thẳm lộ cảm xúc gì.

 

    Lâm Lộc thực đẩy phòng cấp cứu tỉnh, nhưng mở mắt , cứ như một bàn tay lớn ấn lên lông mày cho mở mắt, bàn tay đó ấn lên mí mắt, khống chế tứ chi của . Y tá chuyện bên tai, nhưng tai ù , rõ, đầu đau như kim châm thái dương, theo đó là cảm giác buồn nôn ập đến, cùng với những cơn đau quặn thắt thỉnh thoảng truyền đến từ dày.

 

    Không bao lâu trôi qua, trái tim trong lồng n.g.ự.c đập loạn xạ, ép lên dây thần kinh của , Lâm Lộc cố gắng gượng dậy giữa những cơn choáng váng liên hồi để mở mắt .

 

    Ngoài cửa, bác sĩ đang trao đổi tình hình bệnh tật với Thịnh Nguy, ông tháo khẩu trang xuống: “Đã làm xét nghiệm m.á.u và siêu âm bụng, chắc là viêm túi mật cấp tính, thường kèm theo sốt nhẹ.”

 

    Thịnh Nguy: “Viêm túi mật cấp tính?”

 

    Hắn còn tưởng là đau bụng bình thường co thắt dày.

 

    Bác sĩ gật đầu: “Bệnh viêm túi mật cấp tính tính là nghiêm trọng, nếu bình thường triệu chứng thì trường hợp cần phẫu thuật cũng ít.”

 

    “ hiện tại bệnh nhân phát bệnh , để tránh cảm giác đau đớn, khuyên vẫn nên làm phẫu thuật .”

 

    Thịnh Nguy tìm hiểu chi tiết thêm một chút, thấy là tiểu phẫu nên cũng đồng ý.

 

    Phẫu thuật cũng kéo dài lâu, hơn một tiếng đồng hồ là kết thúc.

 

    Lâm Lộc đẩy phòng bệnh, bác sĩ tiếp tục trao đổi với Thịnh Nguy: “Viêm túi mật cấp tính chỉ là một trong những nguyên nhân, thể chất bệnh nhân , các chỉ đều thấp hơn mức trung bình, đặc biệt là huyết sắc tố thấp hơn nhiều so với mức trung bình, tình trạng hạ đường huyết, huyết áp thấp nghiêm trọng, hơn nữa vì nguyên nhân tâm lý mà việc hấp thụ dinh dưỡng đủ, cảm giác làm việc quá sức nặng nề, gây gánh nặng lớn cho cơ thể , khuyên nên tĩnh dưỡng trong thời gian ngắn.”

 

    “Nói thật, làm ngành y bao nhiêu năm nay, từng thấy thể chất ai... tệ thế .” Đối mặt với ánh mắt đầy áp lực của Thịnh Nguy, chữ "tệ" xoay một vòng đầu lưỡi bác sĩ nuốt xuống, ông đổi cách : “Thể chất đáng tiếc thế .”

 

    Thịnh Nguy gật đầu: “Vậy còn bản bệnh án giao cho ông?”

 

    “Bản bệnh án đó cũng xem ,” Bác sĩ cân nhắc : “Từ bệnh án mà , các mạch m.á.u quanh tim nhiều chỗ bệnh biến, còn kèm theo bóng mờ dị dạng, tình trạng bệnh của Lâm thực sự lạc quan, dựa theo các phương tiện hiện thì cách nào chữa khỏi ...”

 

    Thịnh Nguy nhướng mày: “Không thể nội tạng ?”

 

    “Đây vấn đề đơn giản chỉ một cái nội tạng là giải quyết ,” Bác sĩ coi như khá am hiểu về loại bệnh di truyền , ông : “Bệnh tim chỉ là một trong những biểu hiện lâm sàng của loại bệnh di truyền đặc thù thôi.”

 

    Thịnh Nguy im lặng một lát: “Vậy thể làm giảm bớt tình trạng cơ thể ?”

 

    “Khó .”

 

    Bác sĩ chỉ những vấn đề bệnh án, giảng giải chi tiết vấn đề của Lâm Lộc cho : “Chưa đến việc nội tạng thể chữa tận gốc ? Lùi một vạn bước mà , cho dù thể, thì đó cũng là hạ sách, bởi vì nội tạng độ tương thích cao đến cũng sẽ phản ứng đào thải, thể chất Lâm , nếu động d.a.o kéo cũng thể mang chuỗi di chứng liên .”

 

    Thấy Thịnh Nguy vẻ cho là đúng, dường như tán thành ý kiến của , bác sĩ bèn đưa báo cáo kiểm tra sức khỏe của một bệnh nhân phẫu thuật nội tạng gần đây cho xem: “Muốn phẫu thuật cũng đáp ứng yêu cầu. Đây là một bệnh nhân đủ tiêu chuẩn, bệnh án của dùng làm ví dụ của viện chúng , ngài cứ so sánh với báo cáo kiểm tra sức khỏe của Lâm mà xem, so với còn kém một đoạn dài đấy.”

 

    Trợ lý Tiền cũng bên cạnh, liếc mắt một cái thấy sự chênh lệch giữa hai bên, lập tức hít một lạnh.

 

    Thịnh Nguy cũng lướt qua, các chỉ của Lâm Lộc đều thấp hơn bệnh nhân .

 

    “...”

 

    “Hơn nữa, lúc nãy khi cấp cứu phát hiện ý chí cầu sinh của Lâm dường như cao.” Bác sĩ do dự : “Phản ứng theo bản năng của con sẽ lừa ai, chúng làm bác sĩ trong ngành lâu , liếc mắt một cái là nhận bệnh nhân là đang buông xuôi tích cực điều trị, Lâm rõ ràng là vế .”

 

    Bác sĩ khuyên nhủ: “Nếu là do áp lực cuộc sống ép buộc, các cũng nên khuyên giải một chút...”

 

    “Chẳng hạn như chuyện tình cảm, tiền bạc, những áp lực cuộc sống kiểu đó.”

 

    Trợ lý Tiền lắp bắp : “Lâm tổng... ch, chắc đến mức áp lực cuộc sống ạ...”

 

    Áp lực cuộc sống đều là của những kẻ làm công ăn lương sáng tối về, còn túc trực bất cứ lúc nào như họ mới , Lâm tổng tiền tiền, ăn mặc ở thứ gì tinh tế, chỉ cần vẫy tay một cái là thể thu hút cả đám ong bướm, loại nào mà , Lâm tổng sinh ở vạch đích , lấy áp lực cuộc sống?

 

    “ từ góc độ chuyên môn của chúng , chướng ngại tâm lý nghiêm trọng, đầu tiên là chán ăn, biểu hiện lâm sàng là thể chất lệch lạc, suy dinh dưỡng, thứ hai là giấc ngủ rối loạn, gặp ác mộng mất ngủ, đây đều là những biểu hiện chướng ngại tâm lý điển hình...” Bác sĩ nghiêm túc : “Không tâm trạng của Lâm thế nào, nếu thường xuyên sa sút, uể oải, luôn buồn bã ủ rũ, thì cơ bản là tám chín phần mười.”

 

    “Điểm mấu chốt nhất là lúc cấp cứu chúng còn phát hiện chướng ngại nhận thức nghiêm trọng, chính là thính giác và tri giác dị thường nhạy cảm, trong não thường xuyên xuất hiện cảm giác xé rách.”

 

    Thịnh Nguy ông: “Không tìm nguyên nhân bệnh ?”

 

    “Cho dù trực tiếp hỏi cũng khó nhận phản hồi, thông thường mà , đều sẵn lòng chia sẻ tâm bệnh của .” Bác sĩ lắc đầu.

 

    Trợ lý Tiền bỗng nhớ điều gì đó: “Mẹ của Lâm tổng mới qua đời cách đây lâu...”

 

    “Chuyện thể là ngòi nổ dẫn đến việc Lâm ở đây, nhưng...” Bác sĩ : “Dựa theo kiểm tra sức khỏe và kinh nghiệm của chúng , Lâm ít nhất ở trong tình trạng chướng ngại tâm lý hơn một năm , e rằng do mấy ngày nay dẫn đến.”

 

Thịnh Nguy cảm thấy với tính cách của Lâm Lộc, khó để vấn đề tâm lý gì, nhưng nghĩ — Lâm Lộc từ nhỏ đến lớn từng gặp trắc trở gì, chuyện đều thuận buồm xuôi gió, lẽ bệnh tật cơ thể chính là rào cản lớn nhất mà gặp , hơn nữa còn là thứ thể giải quyết .

 

    Rất khó là sẽ vì thế mà nảy sinh vấn đề tâm lý.

 

    Lâm Lộc lúc đó còn Âu Vân Vân từng trải qua mưa gió, tâm hồn mong manh, bản chẳng cũng như ?

 

    Bác sĩ vẫn tiếp tục : “Thiếu ngủ cộng với mệt mỏi quá độ, kèm theo vấn đề tâm lý, hiện tại cơ thể bờ vực sụp đổ , đột ngột ngất xỉu chỉ là một lời cảnh báo, nếu cứ tiếp tục như khả năng sẽ dẫn đến vấn đề về tim.”

 

    Trợ lý Tiền xong lời mặt trắng bệch.

 

    Bác sĩ đóng tập tài liệu : “Hơn nữa thấy bản bệnh án từ một năm , nhất bây giờ nên làm một nữa.”

 

    Thịnh Nguy nhíu mày: “Cậu sẽ đồng ý .”

 

    Lâm Lộc cố ý giấu bệnh án chính là gây sự chú ý, những loại t.h.u.ố.c viện dưỡng lão kê cũng uống, thể thấy Lâm Lộc thực sự định buông xuôi , thuyết phục làm kiểm tra một nữa chắc chắn là khó càng thêm khó.

 

    Bác sĩ khẽ thở dài: “Vậy thì thật đáng tiếc, hiện tại nhất là đừng kích động ép buộc thì hơn, mặc dù để phán đoán hơn thì vẫn nên làm thêm một cái...”

 

    Thịnh Nguy ghi nhớ chuyện trong lòng.

 

    ·

 

    Cảm giác khi ngất chẳng dễ chịu chút nào, lúc Lâm Lộc tỉnh , dày đảo lộn, mắt choáng váng, giống như những mảnh sứ vỡ vụn loang lổ khắp nơi.

 

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

    Thịnh Nguy chuyện với bác sĩ xong, đợi khi phòng bệnh, đẩy cửa thì thấy Lâm Lộc tỉnh.

 

    Đôi mắt trắng bệch mệt mỏi, đang ngửa ở đó nghịch điện thoại, thấy liền đặt điện thoại xuống.

 

    Đầu óc Lâm Lộc vẫn còn hỗn loạn, giơ tay dụi dụi mí mắt, cổ họng thoải mái nên giọng nhẹ, chậm: “Đây là bệnh viện ? Tôi ngủ bao lâu ?”

 

    Thịnh Nguy xuống đối diện : “Không lâu, cũng chỉ mới ngất hai tiếng thôi.”

 

    Chữ "ngất" đặc biệt nhấn mạnh.

 

    Lâm Lộc: “...”

 

    Trách dùng từ đủ chính xác .

 

    Thịnh Nguy: “Ngươi túi mật của vấn đề ?”

 

    Viêm túi mật cấp tính tuy là cấp tính, nhưng chỉ cần kiểm tra sức khỏe, với trình độ kỹ thuật hiện nay, đa đều thể phát hiện sớm.

 

    Lâm Lộc lắc đầu: “Tôi cứ tưởng là dày khỏe.”

 

    “Lâu kiểm tra sức khỏe diện đúng ?” Thịnh Nguy .

 

    Lâm Lộc nghĩ ngợi, đúng là lâu làm kiểm tra .

 

    “Hành hạ một trận như thế , hài lòng ?”

 

    Bác sĩ khuyên Lâm Lộc phẫu thuật nên bổ sung thêm một chút trái cây, nên Trợ lý Tiền đặc biệt mua một ít táo về, Thịnh Nguy thao tác thành thạo gọt vỏ cắt miếng, đặt một chiếc đĩa nhỏ.

 

    Lâm Lộc chằm chằm động tác của chút xuất thần, chú ý gì: “Cái gì cơ?”

 

    “Đang phát sốt mà vẫn khăng khăng đòi máy bay xuyên quốc gia, túi mật kích thích đến phát bệnh,” Thịnh Nguy đổi tư thế, vắt chéo đôi chân dài: “Người xuống máy bay thẳng bệnh viện, chính là đang ngươi đấy, đúng ?”

 

    Lâm Lộc một cái, mấy tự tin cúi đầu xuống, đây đúng là chuyện do sự bướng bỉnh của gây .

 

    vội vàng trở về như là vì ai? Chẳng là vì Thịnh Nguy , hiếm khi vì khác mà nghĩ ngợi như , thế mà còn thế .

 

    Thịnh Nguy đẩy bát nhỏ đựng đầy những miếng trái cây qua.

 

    Lâm Lộc giả vờ hiểu: “Đây là làm gì thế?”

 

    Thịnh Nguy: “Ăn uống cũng nữa ?”

 

    “Đây là gọt cho ?” Lâm Lộc chớp chớp hàng mi, l.i.ế.m liếm đôi môi khô khốc.

 

    Thịnh Nguy mất kiên nhẫn : “Ngươi rốt cuộc ăn ?”

 

    “Tôi ăn lê, ăn táo.” Lâm Lộc đầu .

 

    Thịnh Nguy ngờ còn dám kén ăn: “...”

 

    Trợ lý Tiền nhận thấy bầu khí , quan sát sắc mặt, lập tức giơ tay : “Để mua, lầu một tiệm trái cây.”

 

    Hắn cũng nhanh trí, nghĩ đến việc Lâm Lộc thể đổi ý ăn thứ khác, thế là mua gần hết các loại trong tiệm trái cây mang về.

 

    Lâm Lộc đầu ngửi thấy một mùi thơm thanh khiết của trái cây, mùi thơm nhàn nhạt lan tỏa trong khí, làm loãng ít mùi t.h.u.ố.c sát trùng trong bệnh viện: “Anh định mở tiệm trái cây ở đây luôn ?”

 

    Trợ lý Tiền gãi gãi đầu, hì hì: “Muốn ăn gì ngài cứ việc chọn.”

 

    Lâm Lộc vẫn khăng khăng ăn lê, Thịnh Nguy bèn gọt cho một quả, mới đẩy bát đến mặt Lâm Lộc, Lâm Lộc liếc một cái động đậy: “Tôi quần áo mới ăn, lưng đều mồ hôi lạnh làm ướt sũng , khó chịu lắm.”

 

    Vừa phát sốt, choáng váng, khắp sớm vã một lớp mồ hôi lạnh, giống như vớt từ nước lên, hiện tại lồng n.g.ự.c vẫn còn bí bách, nhưng điều khiến khó chịu hơn là mồ hôi lạnh dính bết lưng.

 

    “Lâm Lộc,” Thịnh Nguy ‘cạch’ một tiếng ném chiếc nĩa bát, : “Ngươi giở tính gì đấy?”

 

    Tác giả lời :

 

    Lộc Lộc: Giận , dỗ xong (。“ˇ^ˇ“。) Hừ

 

Loading...