Ngay cả khi đối mặt với cơ thể bình thường của , cũng lộ nửa phần chán ghét. Ngược , ánh mắt vô cùng thẳng thắn và rực lửa, giống như đang một món bảo bối quý giá.
Lúc đầu cũng thấy tự nhiên, nhưng vành tai đỏ như nhỏ m.á.u của Việt Đàm Chu, lòng nảy sinh một cảm giác thỏa mãn kỳ lạ.
Tôi hỏi: "Có kỳ quặc ?"
Việt Đàm Chu lắc đầu, giọng khàn đặc trong bóng tối: "Không hề, ."
Việt Đàm Chu hề kỳ quặc. Cậu còn , .
Cảm giác khiến vô cùng phấn chấn.
Cuối cùng, Việt Đàm Chu vì sợ cảm lạnh nên mới đưa tay kéo áo cho , đỏ mặt bảo: "Nghỉ ngơi sớm ."
Trong đêm tối, lặng lẽ tiếng thở đều đặn của . Tôi rũ mắt, trong đầu ngừng hiện lên dáng vẻ thẹn thùng nóng bỏng của Việt Đàm Chu, thâm tâm kìm niềm vui sướng. Bởi vì giờ đây, bí mật là của riêng hai chúng .
Tôi khẽ nhếch môi, vùi đầu lòng Việt Đàm Chu, bắt chước dáng vẻ của , đưa tay vòng qua ôm lấy vòng eo săn chắc .
16
[Hai trai mười bảy mười tám tuổi, giống như hai nguồn sáng rực rỡ, sưởi ấm và soi sáng cho .]
Ngày khi thi đại học, Việt Đàm Chu kiểm tra dụng cụ học tập của tỉ mỉ từ trong ngoài đến tận năm . Đến tận lúc sát giờ phòng thi vẫn còn dặn tới dặn lui:
"Gặp câu làm thì đừng cố quá, cứ dốc hết sức là , thi cũng , tớ ở đây với , tớ lo ."
Nhìn dáng vẻ lo lắng thái quá của , trong lòng vui để cho hết, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ bình tĩnh: "Cậu nhiều quá đấy."
Tôi bĩu môi, Việt Đàm Chu sâu sắc, khẽ nhéo mặt một cái: "Tớ đợi ở ngoài."
Tôi gật đầu.
Trong lòng ôm bộ đồ dùng học tập Việt Đàm Chu "khai quang" (thực chất là vì sợ bút tắc mực nên thử từng cái một), tự tin tràn đầy bước phòng thi. Trong lòng thầm niệm: Học bá Việt Đàm Chu nhập !
Có lẽ cây bút thực sự "khai quang" thật, mấy buổi thi trôi qua suôn sẻ như thần giúp. Hầu như kiến thức trong đề, Việt Đàm Chu đều ôn trúng cho trong ba ngày đó. Không mười phần thì cũng trúng tám phần.
Duật Vân
Thi xong, phấn khích thảo luận đề thi với Việt Đàm Chu. Cả kiềm chế mà khen ngợi hết lời. Việt Đàm Chu ôm lấy eo , cúi đầu lặng lẽ lắng . Cho đến khi đến khô cả cổ, mới tự nhiên đưa cho một chai nước khoáng.
Tôi ngửa đầu uống vài ngụm, đột nhiên chuyển chủ đề sang lễ trưởng thành mười tám tuổi của tuần .
Nói đến lễ trưởng thành, chỉ lớn hơn Việt Đàm Chu một hai tháng. Ngày tròn mười tám cũng đúng kỳ thi thử một, nên sinh nhật hôm đó chỉ kịp ăn vội vài miếng bánh kem mà Việt Đàm Chu nhờ mua từ ngoài trường về.
Lúc đó Việt Đàm Chu còn chút giận dỗi vì thấy vẻ chẳng quan tâm gì đến cái tuổi mười tám . Vì chuyện đó mà dành ít thời gian để dỗ dành , bảo rằng đợi thi đại học xong sẽ cùng đón sinh nhật bù.
Thấy sắc mặt Việt Đàm Chu giãn , liền thừa thắng xông lên, nhận lấy món quà chuẩn cực kỳ tâm huyết. Vào lúc gần mười hai giờ đêm, chằm chằm ép ăn cho hết một đĩa bánh sinh nhật nhỏ, lúc sắc mặt mới thực sự lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-ban-than-biet-toi-la-nguoi-song-tinh/08.html.]
Giờ đây kỳ thi đại học kết thúc . Nhìn góc nghiêng ngày càng sắc sảo và tuấn tú của Việt Đàm Chu, chủ động nhắc tới lễ trưởng thành: "Còn sáu ngày nữa là đến sinh nhật mười tám tuổi của , quà gì để tớ chuẩn ?"
Việt Đàm Chu mím môi , chỉ nhẹ nhàng nắn nắn eo . Mãi đến khi hỏi nữa, mới mở lời: "Cái gì cũng ."
Đôi mắt đen láy đầy trực diện: "Cậu tặng gì tớ cũng thích."
Tôi há miệng, thầm nghĩ thế thì khó chọn quá nha.
Suốt cả quãng đường, vắt óc suy nghĩ xem Việt Đàm Chu còn thiếu cái gì. nghĩ nghĩ , chẳng thiếu thứ gì cả. Tôi vô thức thở dài. Nghĩ đến món quà sinh nhật mười tám tuổi mà tặng — một chiếc đồng hồ đeo tay khắc tên tắt, qua là giá trị hề nhỏ.
Tôi vò đầu bứt tai. Bản chắc chắn thể đáp một món quà giá trị tương đương . Thôi thì đành tìm con đường khác, cốt ở tấm lòng .
17
Để giữ cho món quà sự bất ngờ, cố tình giữ cách với Việt Đàm Chu trong mấy ngày liền.
Vốn dĩ bình thường như hình với bóng, dạo gần đây hai đứa hiếm khi gặp mặt. Cộng thêm việc nhà hai đứa cách khá xa, nên chủ yếu chỉ liên lạc qua điện thoại.
Thế nhưng, mỗi gọi video là y như rằng tám tiếng đồng hồ trở lên.
Chuyện khoa trương đến mức bằng ánh mắt đầy kinh ngạc.
Lần nào cũng chỉ bất lực giải thích: "Mẹ, tụi con thật sự chỉ là bạn thôi mà."
Và nào cũng , sẽ dùng cái tông giọng kỳ quặc để nhại lời : "Chúng con chỉ là bạn thôi hà~"
Tôi chỉ bất lực đỡ trán.
Để đến nửa đêm, nhận hàng loạt "bí kíp an " cực ngầu từ , kèm theo lời nhắn: [Con trai , cơ thể con đặc biệt, nhớ chú ý an đấy nhé.]
Tôi: "..."
Tôi liền đem chuyện của kể cho Việt Đàm Chu.
Cậu gì, chỉ thấy khung chat hiện lên dòng chữ "đang nhập tin nhắn..." liên tục. Cuối cùng, một hồi lâu, mới nặn một câu: [Chúng thực sự chỉ là bạn thôi ?]
Nhìn dòng tin nhắn , bật thành tiếng. Tôi cố nén khóe môi đang cong lên hết cỡ, giả ngu trả lời: [Chẳng lẽ bạn bè ?] kèm theo một cái meme "mèo con gãi đầu".
Phía bên im lặng suốt ba phút đồng hồ.
Lâu đến mức cứ ngỡ tin nhắn. ngay giây , một cuộc gọi video đột ngột hiện lên. Tôi nén , nhấn nút .
Hiện lên màn hình là gương mặt nghiêm túc lạnh lùng của Việt Đàm Chu.