Mặc dù là song tính, nhưng luôn sống với phận con trai, nên bao giờ nghĩ một ngày một bạn nam tỏ tình?!
Cậu thiếu niên gật đầu: "Mình thích bạn, bạn Lý Hạnh, xin hãy cho một cơ hội, sẽ đối xử với bạn."
Thấy dường như hiểu ý , mí mắt giật nảy.
Còn kịp nghĩ xem nên từ chối thế nào, eo truyền đến một lực đạo thể khước từ.
Là Việt Đàm Chu.
Việt Đàm Chu mới tham gia kỳ thi Vật lý cấp thành phố trở về, vẫn còn vương chút lạnh.
Tôi lưng về phía nên thấy biểu cảm của lúc , chỉ thấy giọng bình thản: "Bạn học , yêu sớm nhé."
"Yêu sớm là mời phụ đấy."
Ánh mắt thiếu niên đảo quanh Việt Đàm Chu, một lát lí nhí "Mình " chạy mất hút.
Tôi ngây đó, mãi đến khi đỉnh đầu ai đó xoa xoa mới sực tỉnh.
Tôi gương mặt dần mất nét trẻ con của Việt Đàm Chu, chớp mắt.
Cậu huơ huơ tay mặt , giọng mang theo chút hờn dỗi: "Tớ mới một tuần thôi mà sắp bạn trai cơ đấy."
Tôi: "?"
"Không ... tớ đồng ý."
Việt Đàm Chu lạnh mặt, trông vẻ tâm trạng .
Tôi kéo kéo tay áo , khẽ hỏi: "Cuộc thi thế nào ?"
Cậu liếc một cái đáp: "Cũng , gì bất ngờ thì lấy giải nhất thành vấn đề."
Tôi ngạc nhiên vui mừng. Nếu cuộc thi đạt giải nhất thì sẽ tuyển thẳng Đại học A.
Thấy ánh mắt rạng rỡ của , Việt Đàm Chu kiêu ngạo nhướng mày, nhẹ nhàng đặt đầu lên vai .
Thì thầm: "Tớ giỏi ?"
Tôi gật đầu liên lịa.
Việt Đàm Chu : "Nếu tớ đoạt giải nhất, tớ thể xin một phần thưởng ?"
Tôi chẳng thèm suy nghĩ mà đồng ý ngay: "Cậu thưởng gì?"
Việt Đàm Chu nở một nụ đầy ẩn ý, bảo rằng đó là bí mật.
13
Nếu như bí mật của là cơ thể song tính , thì bí mật của Việt Đàm Chu chính là khao khát chiếm hữu cái "bí mật" một cách đầy vị kỷ.
Lúc đầu, thể nào hiểu nổi. Thậm chí còn chút chấn động.
khi thấy biểu cảm thẹn thùng mong đợi của Việt Đàm Chu, trong lòng cũng trào dâng một luồng cảm xúc lạ kỳ.
Dù hiểu tại một Việt Đàm Chu dịu dàng và đến thế khẩn khoản cầu xin để chạm bí mật .
Nếu là khác, tuyệt đối đời nào đồng ý.
đó là Việt Đàm Chu.
Tôi nghĩ, là Việt Đàm Chu thì gì mà thể chứ?
14
Năm lớp mười hai, Việt Đàm Chu dù tuyển thẳng vẫn kiên quyết ở trường để học cùng .
Cậu còn đặc biệt chuyển khỏi ký túc xá chung để dọn đến phòng đôi chỉ hai .
Ban ngày cùng lên lớp, buổi tối giảng bài cho .
Những ngày tháng dường như lặp kịch bản của năm lớp chín.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-ban-than-biet-toi-la-nguoi-song-tinh/07.html.]
một điều khác biệt, thứ khó nhằn và khổ sở hơn nhiều.
Tôi khổ sở c.ắ.n đầu bút, xấp đề thi đầy rẫy những dấu gạch đỏ mà đầu óc căng như nổ tung.
Việt Đàm Chu đang chấm bài thi Tiếng Anh làm xong, thấy c.ắ.n bút, liền đưa tay gõ nhẹ một cái.
"Đừng cắn, sạch ."
Tôi than thở đầy oán trách, tố cáo bộ đề Vật lý đúng là biến thái.
Việt Đàm Chu kiên nhẫn lắng , thấy mệt, liền bưng tới một ly nước ấm.
Giọng điệu dịu dàng: "Ngoan, uống hết ly nước làm nốt bộ đề Toán là thể nghỉ ngơi ."
Tôi tuyệt vọng đồng hồ chỉ mười rưỡi đêm, tội nghiệp : "Mai làm , tớ buồn ngủ quá ."
Việt Đàm Chu chớp đôi mắt đen láy, giọng điệu dịu dàng kiên quyết: "Không ."
Tôi một nữa than vãn. Cuối cùng cũng hiểu tại các bạn học nhận Việt Đàm Chu như . Bởi vì một khi nghiêm túc, Việt Đàm Chu thực sự cực kỳ khó thương lượng!
Tôi bò bàn, nương theo ánh đèn, lặng lẽ ngắm Việt Đàm Chu đang tập trung chấm bài và lời giải chi tiết.
Đột nhiên hỏi: "Nếu tớ thi đỗ Đại học A thì ?"
Việt Đàm Chu khựng một chút đáp: "Có tớ ở đây, chuyện đó sẽ xảy ."
Tôi vẫn nhịn mà hỏi dồn: " nếu tớ làm bài thì ?"
Việt Đàm Chu vẫn trả lời nghiêm chỉnh: "Vậy thì tớ sẽ cùng ôn thi thêm một năm nữa."
Tôi mỉm : "Tại đối với tớ như thế, Việt Đàm Chu?"
Biết bí mật của nhưng hề ghét bỏ, ngược ngày ngày còn chăm sóc, ở bên cạnh .
Việt Đàm Chu đầu , đôi mắt đen sâu thẳm chằm chằm: "Bởi vì là của tớ."
Tôi ngơ ngác hiểu. Cậu tiếp: "Đối với , chúng đều là những tồn tại đặc biệt."
"Cho nên, là của tớ, và tớ cũng là của ."
Duật Vân
"Chúng thể tách rời, tớ cũng rời xa ."
Đầu óc choáng váng. thể , Việt Đàm Chu thực sự mãi mãi ở bên cạnh . Trong lòng bỗng dâng lên một niềm vui sướng len lỏi. Tôi móc lấy ngón tay út của , khẽ một tiếng.
Tôi vùi đầu cánh tay, lặng lẽ nhịp tim đang đập loạn xạ. Trong đầu bỗng hiện lên những lời đồn đại ở trường một cách đúng lúc chút nào.
Dù cố ý quan tâm nhưng những ánh mắt dòm ngó ngoài đời thực luôn khiến liên tưởng đến việc những lời đồn đó sẽ trông như thế nào.
Tôi lén góc nghiêng nghiêm túc của Việt Đàm Chu. Bất chợt, vùng n.g.ự.c vốn lâu đau bắt đầu thấy khó chịu. Tôi vô thức co .
Việt Đàm Chu nhạy bén nhận sự bất thường của . Cậu nheo mắt, thuần thục tựa tay eo , bàn tay lớn thâm nhập qua lớp áo, tìm đường lên một cách đầy kinh nghiệm.
Cơ thể run rẩy, đón nhận sự giúp đỡ của .
Tôi đỏ hoe đuôi mắt, tựa vai Việt Đàm Chu, thều thào: "Dễ chịu quá..."
Việt Đàm Chu nuốt nước bọt vài cái, đáp lời.
Tôi chợt nhớ đến phần thưởng mà từng nhắc tới, liền mỉm : "Việt Đàm Chu, chẳng xem ?"
Muốn xem bí mật của .
Tôi đắm đuối, bảo: "Được thôi, chỉ cho xem."
15
Việt Đàm Chu thích tiếp xúc thể với từ khi nào nhỉ? Tôi cũng nhớ rõ nữa. Có lẽ ngay từ đầu hề bài trừ chuyện đó.
Tôi nghiêng trong lòng Việt Đàm Chu, cảm nhận rõ rệt ấm truyền từ lồng n.g.ự.c . Tôi đưa tay lên, tỉ mỉ họa từng đường nét gương mặt đang ở độ giao thoa giữa thiếu niên và đàn ông . Càng càng thấy , càng càng thấy thích.
Tôi nghĩ, chắc hẳn ông trời thấy đáng thương nên mới phái một vị Bồ Tát thế đến độ . Vị Bồ Tát tính cách dịu dàng, tôn trọng đủ đường, điểm nào cũng tuyệt vời cả.