Sau Khi Bạn Thân Biết Tôi Là Người Song Tính - 05

Cập nhật lúc: 2026-04-20 08:26:47
Lượt xem: 35

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

trong lòng ít nhiều vẫn thấy khó

Tôi cẩn thận ghé sát tai , thì thầm: "Ngực tớ đau... nó cứ căng căng." 

"Uỳnh" một cái. 

Việt Đàm Chu đột ngột lùi về phía

Tôi ngơ ngác hành động của . May mà bạn cùng phòng ngủ say, ký túc xá nhanh chóng khôi phục vẻ yên tĩnh. 

Tôi véo nhẹ cánh tay đang gồng cứng của Việt Đàm Chu, vẽ một dấu chấm hỏi lên bắp tay

Trong bóng tối, Việt Đàm Chu hít sâu vài khí nóng. Cậu cảm thấy cổ họng khô khốc. 

Để một câu: "Ngủ ngon" vội vàng leo xuống giường như chạy trốn. 

Phần giường gần mép vẫn còn vương ấm nóng hổi từ cơ thể thiếu niên. 

Tôi buông thõng cánh tay, ngón tay vô thức cuộn

 09

Ngày hôm

ngủ ngon nên cả buổi học cứ gà gật. Đặc biệt là tiết Toán, lăn bàn ngủ say sưa. 

Duật Vân

Việt Đàm Chu những gọi dậy mà còn khoác áo đồng phục của lên

Mãi đến khi thầy giáo dạy Toán gõ thước xuống bàn, mới mơ màng nhận chuyện gì đang xảy

Chưa kịp hồn, cùng Việt Đàm Chu phạt ngoài hành lang. 

Mới khai giảng mấy ngày thầy Toán để mắt tới, những ngày tháng cấp ba của sống đây? 

Tôi đầu Việt Đàm Chu cũng đang mang vẻ mặt mệt mỏi bên cạnh, khẽ vỗ nhẹ tay

Việt Đàm Chu , tưởng gì đó nên theo thói quen cúi thấp đầu xuống. 

Tôi - vốn dĩ chẳng định gì: "..." 

 

"Cậu ngủ ?" 

Việt Đàm Chu liếc một cái dời mắt , khẽ gật đầu. 

Vài giây , mở lời: "Cậu... còn khó chịu ?" 

Biết đang nhắc đến chuyện gì, mặt nóng bừng lên. 

ngủ chung giường nhiều , bí mật của cũng chẳng còn là bí mật mặt , nhưng chẳng hiểu vẫn thấy vô cùng hổ. 

Thấy im lặng, Việt Đàm Chu dè dặt nhích gần, áp sát tai

Thì thầm: "Nếu phiền... tớ thể giúp xoa bóp một chút." 

"Uỳnh" một cái nữa. 

Gần như ngay lập tức, đẩy , bằng ánh mắt thể tin nổi. 

Việt Đàm Chu lẽ cũng thấy khó xử, vành tai đỏ như sắp nhỏ m.á.u đến nơi. 

Cậu lúng túng giải thích: "Tối qua tớ tìm hiểu về tình trạng của , cũng hỏi qua bác sĩ riêng. Bác sĩ ... đó là hiện tượng phát triển bình thường của cơ thể, nếu thực sự khó chịu quá thì thể xoa bóp một chút." 

Bác sĩ riêng? 

Cậu nhận điều gì đó, lập tức giải thích thêm: "Yên tâm , độ bảo mật của bác sĩ riêng cao, ông cũng từng xử lý những trường hợp tương tự , cần lo ..." 

Tôi con Việt Đàm Chu, cũng tin tưởng

Chỉ là, sự kỳ dị rõ rệt của cơ thể khiến nỗi tự ti trong lòng như đám cỏ khô gặp sương xuân, bắt đầu trỗi dậy mạnh mẽ. 

Tôi mím môi, lưng

Việt Đàm Chu hoảng loạn. Cậu đồng hồ trong lớp, còn năm phút nữa là tan học. 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-ban-than-biet-toi-la-nguoi-song-tinh/05.html.]

Vừa chuông reo, liền nắm lấy tay kéo chạy phăng phăng về phía ký túc xá. 

Tôi còn kịp phản ứng kéo như thế. 

Cánh cửa ký túc xá đóng sầm phát tiếng động nặng nề. 

Tôi thở dốc, hất bàn tay to lớn nhưng chẳng tác dụng gì. 

Việt Đàm Chu rũ mắt, giọng điệu dịu dàng: "Xin nhé, vì tự ý đem chuyện riêng tư của ngoài. tớ đảm bảo bác sĩ thông tin cá nhân của , tớ chỉ trình bày hiện trạng của thôi." 

Thực hề tức giận. 

Chỉ là cái cảm giác "khác thường" khiến bắt đầu tự vấn xem bình thường

Tôi lắc đầu: "Tớ giận." 

Việt Đàm Chu cúi đầu nắn nắn ngón tay , vẻ mặt như tin. 

Tôi im lặng ngước gương mặt ngày càng góc cạnh của

Trong lòng đấu tranh một hồi, cuối cùng quyết định theo tiếng gọi của trái tim. 

"Thật mà, tớ giận, ngược tớ còn cảm ơn ." 

Lúc Việt Đàm Chu mới ngước mắt thẳng

Tôi đôi mắt đen láy sáng rực của , khẽ mỉm : "Chẳng , đây là hiện tượng bình thường ?" 

Việt Đàm Chu gật đầu. 

Tôi tiếp: "Vậy nên... thể giúp tớ một tay ?"

 10

Việt Đàm Chu là một dịu dàng.

Tôi vẫn luôn cảm thấy như .

Thế nhưng từ khi lên cấp ba, dường như ấn tượng của các bạn học xung quanh về Việt Đàm Chu giống với hồi cấp hai cho lắm.

Tôi ở dãy bàn cuối lớp, nhấp từng ngụm nước nóng mà Việt Đàm Chu lấy giúp, tai lắng mấy bạn cùng lớp đang xì xầm bàn tán.

"Việt Đàm Chu trai thật đấy!"

Tôi thầm gật đầu đồng tình.

" tớ cứ thấy Việt Đàm Chu vẻ khó gần ?"

Tôi nhướng mày, bụng bảo : Sao thế nhỉ?

Một bạn nữ bên cạnh chống cằm lên tiếng: "Thật cũng hẳn là khó gần, chỉ là cảm giác... ngoại trừ những chuyện liên quan đến học hành, thực sự bao giờ chủ động trò chuyện với ai."

" đúng, tuy lúc nào cũng thấy mỉm , nhưng cứ thấy cách thế nào , ai hiểu ?"

 

Tôi im lặng một lúc.

Trong ấn tượng của , Việt Đàm Chu là một trai hướng ngoại, ai ai cũng yêu quý. Cậu thể bắt chuyện với bất cứ ai, và đều thích .

Chẳng lẽ là do đến tuổi dậy thì nên tính cách đổi?

Tôi cúi đầu uống thêm một ngụm nước nóng.

Việt Đàm Chu bước từ cửa , khẽ vỗ nhẹ lên lưng .

Tôi giật b.ắ.n . Mấy bạn học còn đang bàn tán về Việt Đàm Chu, lúc lập tức chuyển sang thảo luận bài tập Vật lý.

Việt Đàm Chu mắt cong cong, đưa tay nhét thứ gì đó lòng bàn tay . Một luồng nóng ấm áp truyền qua da thịt.

Tôi mở tay , trong lòng bàn tay là ba hạt dẻ.

Tôi thắc mắc , hỏi hạt dẻ ở .

 

Loading...