Mẹ Việt , chuyện còn chu đáo chuẩn cho một bộ đồ ngủ mới.
Tôi thấy Việt Đàm Chu lầm bầm nhỏ: "Cậu mặc đồ của con mà, con bao nhiêu đồ ngủ đây thây!"
Mẹ Việt lắc đầu, cúi xuống thầm điều gì đó với .
Chỉ thấy Việt Đàm Chu trưng vẻ mặt đầy bất lực.
Tôi nhịn mà khẽ mỉm .
Giường của Việt Đàm Chu lớn, đầu thấy thấy kinh ngạc .
Sau Việt Đàm Chu ngại ngùng bảo rằng, khi ngủ lăn lộn nên mới đặc biệt chọn một chiếc giường lớn như .
Lúc đầu đề nghị ngủ phòng khách cũng vì sợ ảnh hưởng đến giấc ngủ của .
Chẳng ngờ Việt Đàm Chu thề thốt đảm bảo rằng, chỉ cần bên cạnh, chắc chắn sẽ ngủ ngoan.
Cuối cùng, chúng vẫn ngủ chung một giường.
Hai đứa ngửa giường, cứ thế một câu một câu trò chuyện.
Giọng của Việt Đàm Chu luôn mang theo ý , điều đó khiến trái tim bất an của dần bình lặng trở .
Đêm khuya.
Căn phòng chìm tĩnh lặng.
Tôi kéo chiếc chăn đang trùm kín đầu , len lén bên cạnh.
Việt Đàm Chu thở đều, rõ mặt , nhưng thâm tâm cảm thấy vô cùng an tâm.
Mấy tháng ở bên Việt Đàm Chu, thực sự hạnh phúc.
Cả con dường như cũng đang dần trở nên cởi mở hơn.
Nhờ Việt Đàm Chu, đôi khi cũng chuyện với vài bạn trong lớp, tuy nhiều nhưng so với một kẻ lầm lì độc lai độc vãng thì hơn nhiều .
Tôi ơn Việt Đàm Chu.
Cậu thường xuyên khích lệ , bảo đừng vì khiếm khuyết cơ thể mà tự ti.
Tôi chẳng gì khác biệt so với khác cả.
Cũng đừng sợ hãi ánh mắt của bất kỳ ai.
Cậu : "Cậu chỉ cần tớ là đủ ."
Tôi đáp: "Sao tớ cứ thấy đang đ.á.n.h tráo khái niệm thế nhỉ?"
Cậu nhịn mà bật .
Tôi cũng theo.
Và cũng chính những khoảnh khắc như thế...
Tôi thầm nghĩ: Có lẽ thực sự thể làm bạn với cả đời chăng?
07
Năm lớp chín, để nâng cao tỷ lệ học sinh đỗ trường chuyên của thành phố, nhà trường tăng cường cường độ dạy học đến mức tối đa.
dù bài tập tăng gấp đôi, thành tích học tập của vẫn cứ bình bình gì nổi trội. Nếu cứ tiếp tục thế , chỉ thể miễn cưỡng trường trung học hạng hai.
Việt Đàm Chu học giỏi, nhưng ngày ngày thấy thái độ học tập uể oải của , cũng chẳng ít phiền lòng. Để kéo cùng trường chuyên, Việt Đàm Chu bắt đầu đóng vai một "thầy giáo nhỏ", kèm cặp học hành mỗi ngày.
Cứ tan học là kiên quyết lôi kéo chạy thẳng về nhà cũ của họ Việt, cùng học đến tận đêm khuya.
Bố chuyện thì mừng rỡ khôn xiết, những phản đối mà còn cực kỳ ủng hộ. Thế là thuận buồm xuôi gió ở nhà họ Việt suốt một năm trời.
Thành tích của từ mức trung bình vọt lên top 10 của khối, và cuối cùng trong kỳ thi tuyển sinh năm , đạt điểm cao. Tôi và Việt Đàm Chu cùng bước chân trường chuyên của thành phố.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-ban-than-biet-toi-la-nguoi-song-tinh/04.html.]
Vẫn còn nhớ ngày điểm.
Tôi đang chiếc sofa đen trong phòng Việt Đàm Chu hí hoáy nghịch bộ xếp hình. Cậu bên cạnh im lặng quan sát, thỉnh thoảng đưa tay giúp lắp một mảnh.
Mãi đến khi gọi điện đến, mới đạt điểm cao đến thế.
Tôi kinh ngạc há hốc mồm, Việt Đàm Chu chống tay lên cằm, híp mí . Tôi đưa tay hiệu mấy con cho xem.
Tôi thấy ý trong mắt Việt Đàm Chu càng thêm đậm đặc, trái tim cũng kìm mà đập loạn nhịp.
Tôi hỏi: "Còn ? Cậu bao nhiêu điểm?"
Việt Đàm Chu úp mở, bắt chước dáng vẻ của hiệu mấy con .
Mắt trợn tròn vì kinh ngạc.
Trong đầu chỉ một ý nghĩ —— Đỉnh quá mất!
Đêm đó, hai đứa vui sướng đến mức thức trắng đêm, vai kề vai chơi trò chơi điện t.ử suốt cả tối.
08
Lên cấp ba cũng là lúc cơ thể bắt đầu phát triển mạnh mẽ.
Chỉ một mùa hè ngắn ngủi, Việt Đàm Chu vốn dĩ chỉ cao hơn một chút giờ đây cao vọt lên như thổi, cao hơn hẳn nửa cái đầu.
Tôi phiền muộn cái bóng cao lớn , lén lút gương kiễng chân lên so sánh.
Việt Đàm Chu nhận hành động , mỉm tiến tới ôm lấy eo .
"Sao thế?"
Sau khi làm bạn với Việt Đàm Chu, tính tình cũng dần trở nên cởi mở hơn. Tôi bĩu môi, ánh mắt đầy vẻ ngưỡng mộ: "Tớ cũng cao thêm."
Hiện tại chiều cao của chỉ vặn 1m72, Việt Đàm Chu mới lớp mười phá mốc 1m80, trong lòng khỏi thầm ghen tị.
Việt Đàm Chu khẽ thành tiếng, xoa xoa đầu : "Vẫn còn lớn mà, đừng vội."
Tôi khẽ thở dài. Chẳng do vấn đề cơ thể mà chiều cao lớn chậm đành, dạo gần đây vùng n.g.ự.c căng tức dữ dội, làm ảnh hưởng cả đến giấc ngủ.
Nửa đêm, mới nhập học lâu cứ trằn trọc mãi ngủ .
Việt Đàm Chu ngủ ở giường leo lên giường . Giường tầng phát tiếng "kẽo kẹt" khô khốc.
Tôi hành động của dọa cho giật rụt .
Việt Đàm Chu thuần thục chui trong chăn.
Tôi hạ thấp giọng: "Cậu leo lên đây làm gì đấy?"
Việt Đàm Chu mím môi, nhỏ: "Cậu ngủ ?"
Tôi chớp mắt, thành thật gật đầu.
Duật Vân
Việt Đàm Chu suy nghĩ một lát chậm rãi lên tiếng: "Hay là làm thủ tục ngoại trú , tớ sẽ bảo nhà mua một căn hộ gần trường."
Nghe , mí mắt giật nảy.
Bên mấy năm, quá rõ tiềm lực tài chính của nhà họ Việt. với một đứa con nhà bình thường như , đến chuyện "tiện tay mua một căn nhà" ở khu vực gần trường chuyên đắt đỏ nhất thành phố vẫn thấy chấn động vô cùng.
Tôi khẽ thở dài, sợ làm ảnh hưởng đến bạn cùng phòng nên kéo chăn lên cao hơn chút nữa.
"Không cần , đừng mua."
Trong bóng tối, đôi mắt đen láy của Việt Đàm Chu khẽ rũ xuống, dường như đang nghĩ ngợi điều gì đó.
Tôi đẩy đẩy vai , gần như bằng tiếng gió: "Cậu xuống nhanh lên, muộn lắm , mai còn tiết nữa."
Việt Đàm Chu im lặng một hồi hỏi: "Cậu vẫn cho tớ , tại ngủ ?"
Cảm giác căng tức ở n.g.ự.c thực sự chẳng dễ chịu gì. Nghĩ đến việc Việt Đàm Chu vốn tình trạng đặc biệt của cơ thể , dù nhiều đồ dùng cá nhân cũng là do một tay Việt Đàm Chu mua cho, thấy cũng chẳng cần thiết giấu giếm .