Sau khi bạn cùng phòng mắng tôi, tôi hôn cậu ấy một cái - 4

Cập nhật lúc: 2025-12-16 05:12:28
Lượt xem: 284

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

“Có chứ!” Giọng cực kỳ thành thật lời lẽ khiến khó chịu: “Mày thích nó, nhưng tao thích! Mày sỉ nhục nó xong, tao xuất hiện chữa lành nó.”

 

“Đôi bên cùng lợi mà.”

 

Tôi đẩy cửa khẽ mở , nửa tựa khung cửa, nhàn nhạt lên tiếng: “Ồ?”

 

Ánh mắt lướt qua Mạnh Vũ Chu, buồn liếc thêm một cái.

 

hoảng hốt thấy rõ.

 

Tôi chẳng để ý, ánh mắt chỉ dừng tên con trai .

 

Tôi bật : “Thích ?”

 

Rồi bước lên, ấn tay cổ , ngón cái chậm rãi vuốt nhẹ bên cổ.

 

Sắc mặt Mạnh Vũ Chu trở nên cực kỳ khó coi, chằm chằm tay đang đặt lên cổ .

 

, còn ảo tưởng rằng thích nữa.

 

Tên đưa tay chạm cánh tay , từ từ chuyển xuống cổ tay, nhẹ nhàng gỡ tay .

 

Hắn mỉm : “Mạnh Vũ Chu thích , cân nhắc đến ?”

 

Tôi định từ chối thì Mạnh Vũ Chu lên tiếng : “Cậu sẽ đồng ý với !”

 

Rồi gạt tay , kéo tay định rời .

 

Mạnh Vũ Chu dám chắc sẽ đồng ý?

 

Cậu là gì của chứ?

 

Tôi đổi ý, : “Được thôi.”

 

Sau đó bình thản hỏi ngược Mạnh Vũ Chu: “Nữ thần của , tán đổ ?”

 

“Liên quan gì đến ? Cảm xúc của rẻ rúng thế ?” Mạnh Vũ Chu nghiến răng hỏi .

 

Cậu trả lời mà hỏi ngược, lưng rời khi còn đang im lặng.

 

Tôi hất tay tên : “Tôi suy nghĩ , vẫn thích trai thẳng hơn, bỏ nha.”

 

Vừa về đến ký túc xá, Đại Nhị nhào tới hỏi: “Hai cãi hả?”

 

“Tuyệt giao luôn ! Không thèm mặt nữa.” Tôi đáp.

 

“Đừng mà!” Đại Nhị cuống lên: “Hình như với ? Là tại Mạnh Vũ Chu cho kể! Cái tài khoản WeChat đó là của em họ ! Chứ cô gái nào hết!”

 

Tim khẽ run lên một nhịp, nhưng đầu , thản nhiên : “Chuyện đó quan trọng. Cậu thích ai cũng chẳng liên quan đến . Tôi thích .”

 

Đại Nhị kéo tay áo , theo ánh mắt , thấy Mạnh Vũ Chu đang ở cửa ký túc xá.

 

Tôi tự giễu – thật là, nào cũng đúng lúc ghê.

 

6

 

Mạnh Vũ Chu mặt nặng như chì , yếu thế, trừng trừng.

 

Rồi đầu .

 

Tức giận mắng thêm một câu: “Đồ pê đê c.h.ế.t tiệt!”

 

Tim ... lạnh toát.

 

Ngoài thời gian ngủ ở ký túc xá ban đêm, cố tình tránh mặt .

 

Mấy định gọi khi ngang, liền tăng tốc.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-ban-cung-phong-mang-toi-toi-hon-cau-ay-mot-cai/4.html.]

Tôi rằng, khi trong phòng, Mạnh Vũ Chu cứ lặng chỗ của , hối hận đầy mặt.

 

Có những mối duyên thật kỳ diệu.

 

Lần nữa gặp Mạnh Vũ Chu ở quán bar, bên cạnh là một cô gái lạ.

 

Tôi kỹ – là em họ .

 

Ánh mắt chạm , đầu né tránh.

 

“Sao ?” Em khóa đùa: “Không cụng ly một cái ?”

 

Tôi lạnh: “Tôi cụng ly với chó.”

 

Cô bé đẩy vai , hiệu phía : “Họ đang đến kìa.”

 

Cô gái kéo Mạnh Vũ Chu gần: “Cậu là bạn cùng phòng của Mạnh Vũ Chu đúng ? Tôi là...”

 

Tôi ngắt lời: “Biết ! Bạn gái chứ gì, chào chị dâu!”

 

Mạnh Vũ Chu trừng mắt , nhưng trông vẻ buồn?

 

Cô gái hổ: “Chưa hẳn ! sắp ! Cảm ơn lời chúc nha!”

 

Dưới ánh đèn mờ, kỹ Mạnh Vũ Chu.

 

Phải công nhận, ngoài cái tính tệ thì trông cũng , đúng là trai thật.

 

Mạnh Vũ Chu né tránh ánh mắt .

 

Tôi vẫn ngừng .

 

“Nhìn... ?” Cậu lắp bắp hỏi.

 

“Không gì,” lắc đầu, rộng lượng khen: “Hai đôi đấy, chúc mừng!”

 

Tôi hiểu bỗng đơ đó, nhưng cũng quan tâm, tự lên cụng ly với .

 

“Triệu Đức Thanh?” Giọng bỗng mang theo tức giận.

 

Tôi nhận , hỏi : “Sao? Vẫn còn ghét ?”

 

“Được thôi!” Tôi giễu, tình cảm dễ mà dập tắt trong chốc lát, né tránh cũng .

 

Tôi đặt ly rượu xuống, vẫy tay chào : “Tôi về , nha.”

 

“Triệu Đức Thanh!” Giọng hình như còn giận hơn.

 

Kỳ quặc thật.

 

Tôi rằng, khi rời khỏi quán bar…

 

Mạnh Vũ Chu cứ theo bóng lưng biến mất, trong mắt phủ một lớp sương mỏng, nhưng chẳng tư cách giữ .

 

Giữa tiếng chúc tụng của , cứng ngắc giải thích: “Không thành , cũng bạn gái, đừng linh tinh.”

 

Chỉ em khóa , như hiểu điều gì.

 

Tôi hiểu thấy mắt với bộ dạng của , lời kịp suy nghĩ buột miệng thốt :

 

“Lúc đó cũng coi như là chủ động , hôn một cái.”

 

Dưới ánh mắt vui mừng rõ ràng đến mức gần như thấy của , ngượng ngùng, nhỏ giọng tiếp:

 

“Chịu trách nhiệm… cũng .”

 

(Toàn văn )

 

Loading...