Sau khi bạn cùng phòng mắng tôi, tôi hôn cậu ấy một cái - 3

Cập nhật lúc: 2025-12-16 05:12:17
Lượt xem: 259

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tôi đầy ẩn ý: “Được ! Cậu thì là !”

 

Mạnh Vũ Chu đột nhiên sầm mặt xuống: “Tôi !”

 

“Cả ngày điên cái gì hả?!” Cậu mắng tiếp.

 

4

 

Tôi hạ giọng, cũng tự nhủ bản bình tĩnh .

 

“Cậu lặp nữa xem.”

 

Mạnh Vũ Chu nghẹn giọng đáp: “Lặp thì ? Tôi thích con gái ! Đừng bám vô lý nữa!”

 

Tôi cúi đầu xuống, nhưng chịu dừng : “Sao hả? Cậu thì mập mờ với em khóa , còn thì thích con gái ?”

 

Tôi một nữa nghiêm túc giải thích: “Tôi , cô .”

 

“Tôi cũng ! Không liên quan gì tới !” Cậu tức đến mức năng chẳng lựa lời: “Cậu tưởng ai cũng như , thích đàn ông chắc?! Đồ pê đê!”

 

Tôi bước lên một bước, liền lùi , vung tay đ.á.n.h gằn giọng chửi: “Cút !”

 

Tôi vết hằn đỏ cánh tay.

 

“Được thôi.” Tôi gật đầu, cuối cùng cố nén giận lưng rời khỏi ký túc xá.

 

“Cậu thích , là chúng hiểu lầm .” Tôi ghế dài, với cô em khóa .

 

Cô bé vỗ vai : “Nhìn thoáng lên , để em tìm cho vài trai trong khoa , giúp sớm vượt qua nỗi đau thất tình!”

 

Tôi ngửa đầu tựa lưng ghế, giọng điệu thản nhiên: “Không ! Dù cũng thích đến ! Tôi với em nhỉ, thấy diễn lắm!”

 

Cô bé đẩy đầu ngửa một chút, và thấy… Mạnh Vũ Chu đột nhiên xuất hiện trong tầm mắt.

 

Tôi dụi mũi, chớp mắt, đôi mắt ươn ướt.

 

“Sao? Tìm làm gì? Nghĩ thông hả? Định đến xin ?”

 

Cậu chằm chằm, nhưng gì.

 

Tôi nhạt: “Không lẽ đến nhờ bày cách theo đuổi nữ thần của ?”

 

Mạnh Vũ Chu mặt lạnh đáp: “.”

 

“Được thôi,” nghiến răng: “Không thành vấn đề, em thì giúp hết chứ.”

 

Tôi đè nén cơn giận trong lòng, xoay dậy, khoác vai về phía ký túc xá.

 

Chỉ còn cô em gái đang hoang mang chẳng hiểu gì.

 

Cô bé nhắn tin: “Hai thế? Có chuyện gì ?”

 

Tôi tin nhắn WeChat, bình tĩnh trả lời: “Cậu thấy đó, đang giúp theo đuổi nữ thần mà.”

 

Cô bé: “Anh chắc ?”

 

Chắc gì nữa chứ? Tôi liếc bóng lưng đang máy tính.

 

Tôi với xem như... cuối cùng cũng về đúng quỹ đạo .

 

Ba đứa , Đại ca, và Đại nhị – chen đầu xem màn hình điện thoại của .

 

Tôi tức quá : “Nhắn chứ! Im ru thế , định đợi dùng sóng não kết nối với ?!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-ban-cung-phong-mang-toi-toi-hon-cau-ay-mot-cai/3.html.]

 

Đại nhị bất ngờ nhấn ảnh đại diện của cô gái màn hình, động tác mạnh, khiến Mạnh Vũ Chu nghiêng về phía .

 

Tay đỡ lấy tay , nhưng ngay đó lập tức rụt .

 

“Gì ? Bỏng tay ?” Đại ca cảnh tượng đó bình luận.

 

Đại nhị nhíu mày ảnh đại diện và tin nhắn, thỉnh thoảng liếc Mạnh Vũ Chu, .

 

Cuối cùng bĩu môi, gì thêm.

 

Dưới sự chỉ đạo của tụi , Mạnh Vũ Chu chỉ mới gõ vài chữ xóa sạch khung soạn thảo, giọng bình thản : “Nhiều quá, ngại.”

 

“Rồi ,” xoay ghế dậy: “Vậy nữa.”

 

Đại nhị theo , khoác vai hỏi: “Giận hả?”

 

Tôi liếc Mạnh Vũ Chu, lạnh: “Tôi giận gì chứ?”

 

“Mày !” Mạnh Vũ Chu trầm giọng quát.

 

Đại nhị nhún vai, về bàn của .

 

Sau đó, bắt đầu cố tình né tránh Mạnh Vũ Chu.

 

5

 

Cuối hành lang ký túc xá, phía cánh cửa khép hờ là một lối thoát hiểm dài hun hút.

 

Tôi cầm điếu t.h.u.ố.c trong tay, rúc ở bậc thang giữa hai tầng.

 

Đột nhiên, thấy tiếng bước chân quen thuộc, đó là giọng của Mạnh Vũ Chu: “Hình như... thích tao ? Vậy chắc đủ chứ?”

 

“Mày trả thù nó ?” Một giọng nam mang theo ác ý vang lên: “Giờ nó thích mày , thì cho nó thêm chút hy vọng, để nó tưởng mày cũng thích nó, đạp cho nó một cú thật đau!”

 

Ra là trả thù ...

 

Tôi lặng trong hành lang vắng, lấy tay che mắt, cũng che luôn những giọt nước mắt còn kịp rơi.

 

Mạnh Vũ Chu như đang do dự, một lúc mới trả lời: “Vậy thì quá .”

 

“Không mày ? Phải làm nó đau lòng đến tột cùng, mất hết mặt mũi, quỳ xuống cầu xin mày tha thứ! Phải trả giá! Sao? Mới tí đổi ý bỏ qua ?”

 

Giọng đầy khinh thường, đổi thành bất bình : “Lúc nó bịa chuyện về mày, quá đáng chắc?”

 

Mạnh Vũ Chu vẫn đáp.

 

Tôi im lặng , cảm thấy chuyện xem như là nhân quả báo ứng.

 

Tôi dậy, định bước đối mặt với họ.

 

 

“Hay là nhé?” Giọng như nghĩ điều gì: “Mày hẹn nó ngoài , gửi địa chỉ cho tao.”

 

Mạnh Vũ Chu im lặng lâu mới trả lời: “Thôi, hợp .”

 

“Bộ mày ghét nó nữa hả?”

 

Mạnh Vũ Chu như chạm dây, gào lên: “Ai ! Đồ pê đê c.h.ế.t tiệt, phiền c.h.ế.t !”

 

Sau một hồi im lặng, đột ngột mở miệng.

 

“Mày xúi tao làm , lợi gì cho mày?” Mạnh Vũ Chu hỏi.

 

Loading...