Bàn tay đang quấn băng của bỗng khựng , ngay đó cố ý nhấn một cái nhẹ nặng lên mu bàn tay bỏng của .
“Đau!” Tôi phản kháng.
Sự phản kháng vô hiệu.
Anh nghiêng về phía , dáng vẻ như hài lòng với : “Gặp chuyện là chỉ chạy trốn, từ nhỏ đến lớn đều như . Thẩm Thiên Thanh, thứ vốn thuộc về , lẽ nào tranh giành ?”
Tôi đang ám chỉ chuyện liên hôn với Lan Khả Khả, bèn đáp: “Vốn dĩ nó của em, tại em giành?”
“Không của , nên nhường ?” Anh nhướng mày, “Cái gì cũng nhường?”
“Bây giờ ngoài bản … hình như em cũng chẳng còn gì để nhường nữa.” Tôi khổ.
Anh chợt cong khóe môi: “Vậy thì nhường cho .”
Tôi sửng sốt: “Cái… cái gì ạ?!”
“Thẩm Thiên Thanh, nếu em chỉ nhường…” Anh thẳng mắt , “Vậy thì, nhường chính bản em, cho .”
5.
Mối duyên giữa và Lan Thiên Vấn, thật bắt đầu từ lâu về , một mùa Đông nọ.
Mùng Một Tết năm , ba nuôi đưa đến nhà họ Lan chúc Tết.
Khi ngang qua Từ đường, thấy một thiếu niên quỳ thẳng tắp nền đất lạnh lẽo, ngay cả một tấm đệm lót cũng .
Lúc đó còn quá nhỏ, chiếc mũ đội cũng quá bé, căn bản đủ chỗ cho hai đầu gối của , gãi gãi đầu, tháo cả đôi găng tay lót xuống cho .
Anh luôn im lặng hành động của , mặc cho bày trò.
Trước khi về, đột nhiên hỏi: “Cậu tên là gì?”
“Thẩm Thiên Thanh ạ.” Lúc đó giọng vẫn còn non nớt lắm, lên chỉ cao ngang bằng với lúc đang quỳ.
Anh lạnh lùng : “Tôi nhớ kỹ .”
Tôi sợ hãi đến mức chạy vọt , nắm lấy tay nuôi để tìm sự an ủi.
Sau đó, thắc mắc lâu trong lòng: Người trai , tại hung dữ đến thế?
Về , mỗi năm đều đưa em gái đến nhà họ Thẩm chúc Tết.
Mỗi như , thái độ của ba nuôi đối với trở nên đặc biệt ôn hòa, ôn hòa đến mức khiến ngỡ như trải qua một giấc mộng .
Lớn lên mới hiểu, việc kinh doanh của nhà họ Thẩm luôn dựa sự giúp đỡ của nhà họ Lan. Đó là lý do vì ba nuôi thái độ khác biệt trời vực đối với như .
gặp mặt đầu tiên , sợ .
Cá Ngừ Vượt Đại Dương
Anh luôn mang vẻ mặt lạnh lùng, giống như Đại Ma Vương trong phim hoạt hình, là cơn ác mộng suốt cả thời thơ ấu của . Vì thế, mỗi họ đến, chỉ dám nắm tay Khả Khả trốn phòng.
Và ánh mắt , cũng càng ngày càng sâu thẳm qua mỗi năm, điều càng khiến trốn tránh hơn.
6.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-con-mua-troi-lai-quang-dang/chuong-2.html.]
“Dọn dẹp đồ đạc, cùng về nhà.”
Lời dứt, đột nhiên mở to mắt: “Cái… cái gì ạ? Anh thật ?”
“Cậu nghĩ nhà họ Lan là nơi nào? Thông cáo liên hôn là tùy tiện phát chơi ?” Anh đưa tay chạm lên mặt .
Tôi nuốt một ngụm nước bọt. Sau đó lùi một bước, nghiêng đầu tránh bàn tay , nhưng giữ lấy cằm và kéo thẳng .
“Thẩm Thiên Thanh, cho em cơ hội . Nếu em chọn, để chọn.”
“Anh cho em cơ hội lúc nào?” Tôi hoang mang hỏi.
“Chuyện em đính hôn với Khả Khả chính là cơ hội dành cho em.”
Tôi nhất thời ngây .
“Nếu em chỉ thoái lui, thì nhường cho tới cùng .” Nói xong, cúi xuống hôn lên trán .
Là nhường ? Là buông bỏ ?
Biết sẽ tự đẩy đây, dù đ.á.n.h c.h.ế.t cũng nhường!
mà chuyện của nhà họ Thẩm, khi nào mới đến lượt quyết định?
Ngay cả chuyện hôn ước với Lan Khả Khả ban đầu, cũng từng ai hỏi ý của .
Cảm giác ấm nóng còn sót trán khiến chợt tỉnh táo: “Anh… cũng thích con trai ?”
Anh nhướng mày: “Em nghĩ tại vẫn độc cho đến bây giờ?”
“Vậy thích em ?” Tôi hỏi.
Anh suy nghĩ một lát, đáp một cách tùy tiện: “Chắc .”
“Không thích cũng thể làm chuyện ?” Trên mặt cuối cùng cũng dần lộ vẻ chán ghét: “… Thật kinh tởm.”
Tôi nhiều đàn ông căn bản quan tâm là ai. Những kẻ kéo khóa quần phủi tay bỏ thì nhiều vô kể. làm .
Tôi một thật lòng thích , bất kể là nam nữ, chỉ cần là chân thành. Đây là giới hạn của .
Cũng là chấp niệm.
Anh khẽ một tiếng, hề bận tâm gật đầu: “Tùy em cũng .”
Sau đó hiệu cho chuyển hành lý của .
Tôi thể thoát khỏi sự kiềm chế của , chỉ thể trừng mắt .
Anh ghé sát tai , từng chữ từng chữ : “Thẩm Thiên Thanh, ý của chữ ‘cũng’ mà em là gì? Lẽ nào em cũng thích con trai?”
Tôi buộc ngước , thở dồn dập, hốc mắt thể kiềm chế mà nóng lên. Ngay cả bản cũng hiểu nỗi buồn đột ngột là gì, giống như một bí mật mà chính còn từng nhận , bất ngờ vạch trần.
Anh đột nhiên buông tay.
Tôi xổm sàn nhà thở dốc, giọng mang theo tiếng nức nở: “Anh làm như là phạm pháp!”
“Em nghĩ sẽ sợ ?”