cuối cùng vẫn đối mặt với những chuyện cần đối mặt.
Ngày hôm , Từ Nhĩ nhà, lo lắng là dối.
Tống Thụy Trì lên cùng cậu, hắn ở tầng, Từ Nhĩ thang máy hắn đến quán cà phê gần đó.
Một lát nữa nếu động tĩnh gì, hắn thể qua ngay.
Từ đây thể thấy phòng khách, Từ Nhĩ cửa, ba vẫn đang xem TV.
Nhìn vẻ bình đạm như , nhưng Từ Nhĩ lại cảm nhận bầu khí phía .
Từ Nhĩ giơ đồ trong tay lên: “Trà khách hàng tặng, bọn con uống .”
Ba .
“Trà gì ?” Ba hỏi.
Từ Nhĩ đặt hộp lên tủ giày: “Không , là quê, con hiểu.”
Ba hiểu , chữ hộp và gật đầu: “Trà khá .”
Mẹ tiếp lời: “Là khách hàng tặng, thể tệ .”
Từ Nhĩ ba hiểu chuyện đến , nhưng hiện tại trông họ vẫn bình tĩnh, chỉ giọng mệt mỏi.
Tối hôm qua Từ Nhĩ ngủ , cậu xem nhiều câu chuyện come out, tám trong mười trường hợp đều bi thảm.
Cậu xem tưởng tượng đến ba , nghĩ chắc họ sẽ như , họ vốn dễ tính, chuyện gì trong nhà đều bàn bạc kỹ càng.
Vả , như Từ Nhĩ , cảm tình là tất cả cuộc sống của cậu.
“Con dự ̣nh tháng sẽ sửa nhà mới.”
Từ Nhĩ xuống, trực tiếp câu : “Đến lúc đó vẫn gọi bạn của cô đến, ấy làm công ty của con rất tốt.”
Ba gật đầu, lấy bộ ấm , bắt đầu pha : “Cậu ấy cũng , có rất nhiều lời khen.”
Mẹ hỏi: “Tháng sửa, gấp quá ? Công ty mới mở, làm gì thời gian sửa nhà.”
Từ Nhĩ : “Tống Thụy Trì sẽ giúp con lo liệu.”
Ba lập tức im lặng.
Từ Nhĩ tiếp tục: “Con và Tống Thụy Trì đã ở bên nhiều năm, con vì sợ ba chấp nhận.”
Ba chen : “Bây giờ ba mẹ cũng chấp nhận.”
Từ Nhĩ: “Vậy cuối cùng cũng vẫn là ba tự phát hiện.”
Ba im lặng.
Phòng khách chỉ còn tiếng nước sôi.
Từ Nhĩ cố gắng làm dịu khí, từ từ : “Con suy nghĩ kỹ về chuyện ở bên , quyết định đúng đắn, Tống Thụy Trì là , con thật sự vui khi ở cùng .”
“Vui? Hai đứa thể làm bạn, bạn bè cũng thể vui vẻ bên .” Ba lớn: “Bây giờ là cái gì chứ? Kinh tởm...”
Ba đến đây thì giữ tay .
Từ Nhĩ hiểu.
Không để ba nữa, Từ Nhĩ giả vờ hiểu.
“Hôm nay con về là chuyện rõ ràng với ba ,” Từ Nhĩ đồng hồ tường: “Buổi tối con còn ăn với khách.”
Mẹ tiếp tục giữ tay ba, hỏi Từ Nhĩ: “Hai đứa thể làm bạn ?”
Từ Nhĩ nhẹ nhàng nhưng đầy kiên quyết: “Không thể.”
Mẹ lo lắng: “Không phải bạn bè cùng giống ?”
Từ Nhĩ lắc đầu: “Không giống.”
Mẹ gì đó nhưng , cuối cùng ba.
“Con lớn , ba quản , con bận thế , gọi điện còn sợ làm con gián đoạn công việc.” Ba tiếp tục pha .
Từ Nhĩ , ba đang đ.á.n.h tình cảm.
Từ Nhĩ tiếp lời: “Vì thế ba lo cho con, công việc đẹp, tình cảm định, thể khỏe mạnh, đó là cuộc sống của con.”
Ba .
“Con thật sự nghĩ kỹ ? Với Tống Thụy Trì, hai đứa đều là đàn ông.” Mẹ hỏi.
Từ Nhĩ : “Đã nghĩ kỹ .”
Mẹ hỏi: “Vậy hai đứa phải làm ?”
“Con lo lắng điều gì,” Từ Nhĩ : “Mẹ, mỗi có cách sống riêng, cả.”
Mẹ định gì đó, nhưng .
Từ Nhĩ: “Mẹ gì ?”
Mẹ: “Con lừa chứ? Nhìn con giống đồng tính luyến ái.”
Từ Nhĩ bật : “Con lớn , , ngốc, con và Tống Thụy Trì pở bên lâu , xem con hiện tại thế nào.”
Câu sức thuyết phục, ba thể phản bác.
Năm ngoái, trong bữa tiệc gia đình, Từ Nhĩ vẫn là niềm tự hào của họ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sao-ma-van-khong-hieu/phien-ngoai-9-come-out-2.html.]
Vậy là cũng tiện thể chuẩn cho Từ Thần.
“Thật đồng tính luyến ái ai cũng nhận , bọn con chỉ khác những khác ở xu hướng tính d.ụ.c thôi.” Từ Nhĩ .
Mẹ lắm: “Đừng những chuyện với .”
Từ Nhĩ: “Vậy đừng đuổi con .”
Mẹ: “Có đuổi con ?”
Từ Nhĩ: “Hai thật đáng sợ.”
Ba: “Tốt nhất là khiến con sợ c.h.ế.t .”
Uống xong một ngụm trà, câu chuyện về Tống Thụy Trì cũng kết thúc.
Thật chẳng gì để , qua vẫn là những chuyện đó, ba thể chấp nhận, Từ Nhĩ cả, Từ Nhĩ vẫn sống với Tống Thụy Trì, ba cũng thể làm gì, nói mãi về chuyện này cũng được gì.
Sau đó họ bắt đầu chuyện khác.
Tiếp tục kế hoạch giảm bớt cảm tình.
Lúc Từ Nhĩ cũng diễn một chút, thỉnh thoảng đồng hồ tường.
Cuối cùng nhịn mà hỏi: “Tối nay ăn cơm mấy giờ?”
Từ Nhĩ : “Cũng muộn, 7, 8 giờ.”
Mẹ: “Bây giờ vẫn còn sớm, con vội thế?”
Từ Nhĩ: “Tống Thụy Trì đang đợi ở tầng.”
Mẹ dừng một chút.
Hai cùng cảm thấy khó xử.
Để khác đợi ở tầng thật sự , nhưng đó là Tống Thụy Trì.
Cuối cùng, : “Để cậu lên .” Rồi hỏi Từ Nhĩ: “Bữa cơm buổi tối quan trọng ? Nếu thì ở lại đây ăn tối, dù cũng đến rồi.”
Thực chẳng bữa cơm nào cả.
Vậy là: “Được, để con gọi .”
Từ Nhĩ đến quán cà phê, Tống Thụy Trì đang cúi đầu điện thoại, tư thế chờ tin nhắn.
Từ Nhĩ lén vòng phía , dùng tay che mắt Tống Thụy Trì.
Tống Thụy Trì giật , đó lên, nắm tay Từ Nhĩ: “Dọa sợ rồi.”
Từ Nhĩ buông tay: “Đoán xem em là ai.”
Tống Thụy Trì: “Từ Ngốc Nghếch.”
Từ Nhĩ: “Biến .”
“Trông rất vui vẻ.” Tống Thụy Trì nhạy bén nhận , thần thái cũng thả lỏng hơn.
Từ Nhĩ lắc đầu: “Cũng tạm thôi.”
Tống Thụy Trì: “Nói chuyện thế nào?”
Từ Nhĩ: “Không tệ.”
Tống Thụy Trì: “Có mắng ?”
Từ Nhĩ gật đầu: “Mắng t.h.ả.m hại, bảo là kẻ lừa đảo, dụ dỗ em.”
Trong mắt Tống Thụy Trì đầy ý : “Vậy làm đây, đúng là kẻ lừa đảo.”
Từ Nhĩ: “Biết là .”
Từ Nhĩ dẫn Tống Thụy Trì về nhà.
Ngoài việc đều im lặng thì mọi việc đều có gì đổi so với những lúc Tống Thụy Trì về đây.
lúc ăn cơm, Từ Nhĩ dùng chút mưu mẹo, cố tình kể về những khó khăn ban đầu khi khởi nghiệp, làm quá lên gấp mười .
Sau đó, tìm đúng lúc, dùng vài câu để về những gì Tống Thụy Trì làm để giúp cậu vượt qua.
Ba thương Từ Nhĩ nên .
Tống Thụy Trì lại .
Nên ăn cơm xong, ngoài ai, Tống Thụy Trì nắm lấy mặt Từ Nhĩ: “Tiểu hồ ly.”
Từ Nhĩ đắc ý: “Thông minh chứ?”
Tống Thụy Trì: “Rất thông minh.” Rồi : “Cảm ơn em.”
Từ Nhĩ: “Không gì, giờ ba yên tâm về rồi.”
Tống Thụy Trì: “Mạnh dạn yên tâm, sẽ chịu trách nhiệm với em cả đời.”
Từ Nhĩ: “Vậy em cũng chịu trách nhiệm với cả đời.”
Tống Thụy Trì gật đầu: “I do.”
Từ Nhĩ : “Nói gì mà do.”
Tống Thụy Trì mỉm , nắm tay Từ Nhĩ, hôn lên mu bàn tay của cậu: “Không quan trọng.”