Sao Mà Vẫn Không Hiểu! - Phiên Ngoại 6: Thanh xuân vườn trường (6)

Cập nhật lúc: 2026-03-12 14:11:12
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tống Thụy Trì hoàn toàn cảm nhận được sự thích hợp từ chiều thứ hai.

Hắn đặt trà sữa cho Từ Nhĩ, bởi vì có chút bận nên hắn thể nhìn chằm chằm app giao hàng được.

Chờ đến nửa giờ ̉nh rỗi, trà sữa đã sớm được giao đến, mà điện thoại lại hề có tin nhắn gì của Từ Nhĩ.

Hắn hỏi: [Nhận được ?]

Từ Nhĩ nói: [Nhận được rồi.]

Từ Nhĩ: [Cảm ơn.]

Tống Thụy Trì khỏi nhíu mày, hắn lướt lịch sử trò chuyện của họ, cảm thấy suy nghĩ tối hôm qua cũng phải là do hắn đa nghi.

Tối hôm qua bạn thuở nhỏ của hắn mời ăn đêm, khi kết thúc, hắn canh đúng giờ ngủ bình thường của Từ Nhĩ để nhắn ngủ ngon, nhưng nhận được câu trả lời của Từ Nhĩ.

Lúc ấy biểu hiện của hắn chỉ là nhìn điện thoại thêm vài lần, trong lòng nghĩ có lẽ bởi vì hai ngày nay Từ Nhĩ quá mệt mỏi nên đã ngủ rồi, cũng dặn bản cần quá nhạy cảm về Từ Nhĩ.

Sự thật chứng minh, phải là nhạy cảm.

Sáng hôm Từ Nhĩ có động tĩnh thì nói, thời gian kế tiếp, Tống Thụy Trì gửi một vài tin nhắn, Từ Nhĩ cũng có hứng thú.

Chỉ là Tống Thụy Trì nhớ tới Từ Nhĩ từng nói tuần này rất bận, khi hoài nghi một lúc thì vẫn buông xuống.

Cửa sổ ghế xe hạ xuống, nhiệt độ lạnh tiến vào.

Con trỏ chuột máy tính nhấp nháy liên tục, khi trợ lý tới nhắc nhở Tống Thụy Trì rằng khách hàng đang chờ thì hắn mới hồi phục tinh thần.

Đầu tiên là hắn buông điện thoại xuống, nhưng rất nhanh lại cầm lên, có việc gì liền tìm việc, hắn chụp cảnh ngoài cửa sổ xe rồi gửi cho Từ Nhĩ.

Nếu Từ Nhĩ vẫn như bình thường thì cậu sẽ hỏi Tống Thụy Trì đang ở .

Nếu Từ Nhĩ như bình thường thì sẽ nói gì?

Tống Thụy Trì có chút nghĩ được.

Mà mấy giờ , điện thoại của Tống Thụy Trì vẫn nhận được động tĩnh gì từ Từ Nhĩ.

Viên đá hắn ném thử chìm xuống đáy biển rồi.

Cho đến buổi tối.

Hôm nay Tống Thụy Trì ngoan hơn một chút, 11 giờ đã gửi tin nhắn chúc ngủ ngon cho Từ Nhĩ, cho Từ Nhĩ lấy cớ ngủ sớm nữa.

Từ Nhĩ trả lời rất nhanh, đến 1 phút , điện thoại của Tống Thụy Trì đã sáng lên.

Từ Nhĩ vẫn để ý tới tin nhắn lúc chiều của Tống Thụy Trì, cũng hỏi vì hôm nay Tống Thụy Trì lại chúc ngủ ngon sớm như vậy.

Như là sự khách sáo, cũng giống như nói cho có lệ, Từ Nhĩ chỉ trả lời hai chữ đơn giản: [Ngủ ngon.]

Tống Thụy Trì hiểu, sự bình thường của Từ Nhĩ chính là coi như nhìn thấy.

Coi như nhìn thấy Tống Thụy Trì.

Tống Thụy Trì nhìn chằm chằm điện thoại hồi lâu, lại trầm mặc hồi lâu.

Hắn nghĩ xem có chỗ nào đúng, nhưng lại cảm thấy kỳ thật chỗ nào cũng đúng.

Hắn luôn Từ Nhĩ nhiều hơn, đến mức đôi khi vô tình hoặc cố ý bộc lộ tâm tư. đến khi Từ Nhĩ sắp đoán , hắn rụt rè rút lui.

Tống Thụy Trì tin là một mâu thuẫn như . sự thật chứng minh, rõ ràng là hắn đang sợ hãi.

...

Thứ Ba, Từ Nhĩ đến nhà hắn như thường lệ, làm Tống Thụy Trì thấy một Từ Nhĩ mà hắn từng quen .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sao-ma-van-khong-hieu/phien-ngoai-6-thanh-xuan-vuon-truong-6.html.]

Sự né tránh của Từ Nhĩ đã lan từ trong điện thoại ngoài đời thực. Cậu chuyện, mắt Tống Thụy Trì, thậm chí còn hiếm khi giao tiếp với Soso. Suốt buổi tối, cậu như một linh hồn lạc lối, giống như họ từng quen .

Sự im lặng của Từ Nhĩ đã rõ ràng, việc cậu đến ăn tối chỉ như thực hiện một lời hứa thôi.

Bữa ăn kết thúc, cậu đặt đũa xuống, rằng , và khách sáo bổ sung thêm một câu: “Cảm ơn vì bữa tối hôm nay, ngon.”

Dường như cậu căng thẳng, sợ rằng Tống Thụy Trì sẽ hỏi tại về sớm, cũng sợ Tống Thụy Trì sẽ giữ cậu ở thêm chút nữa. Ánh mắt cậu lảng tránh, dám thẳng Tống Thụy Trì dù chỉ một giây.

Khi Tống Thụy Trì : “Để đưa em về”, biểu cảm của Từ Nhĩ rõ ràng là thả lỏng hơn, cậu một câu dường như tập dượt từ lâu: “Không cần , em tự về , cảm ơn.”

Tống Thụy Trì im lặng một lúc: “Nếu nhất định đưa em về thì ?”

Ánh mắt Từ Nhĩ khẽ động.

Tống Thụy Trì nghĩ, nếu Từ Nhĩ tiếp tục từ chối, hắn sẽ ép buộc, hắn làm phiền cậu.

Có lẽ trong lòng Từ Nhĩ, hắn quá phiền .

Từ Nhĩ : “Vậy cũng .”

Rất miễn cưỡng, nhưng Tống Thụy Trì giả vờ như nhận .

Trên đường về, Từ Nhĩ vẫn im lặng.

Nhiều Tống Thụy Trì gì đó, nhưng khi sang thấy Từ Nhĩ co ghế, như đang “Đừng làm phiền em”, hắn liền nuốt mọi lời nói vào trong.

Tống Thụy Trì cũng bắt đầu cảm thấy chính rất phiền phức.

Đêm đó, Tống Thụy Trì ngủ muộn.

Trong đầu hắn vạch nhiều kế hoạch, nhưng mỗi kế hoạch nảy liền nhanh chóng bác bỏ.

Cuối cùng, hắn nhận rằng, nếu Từ Nhĩ thực sự quyết tâm trốn tránh, hắn cách nào.

Từ Nhĩ độc lập, cá tính, chính kiến.

Tống Thụy Trì rõ điều đó. Nếu cậu làm gì, ai thể ngăn cản .

Tống Thụy Trì lúc thì tỉnh táo, lúc đắm chìm trong mê . Hắn hiểu rằng phản ứng của Từ Nhĩ chỉ xuất phát từ phép lịch sự cơ bản thôi.

hắn vẫn tự an ủi rằng, trong lòng Từ Nhĩ, hắn là một đặc biệt.

Điều duy nhất an ủi hắn lúc là việc Từ Nhĩ vẫn thỉnh thoảng trả lời tin nhắn của hắn.

Ngay cả khi hắn giả vờ gì và tiếp tục làm phiền Từ Nhĩ, hắn vẫn thể nhận vài lời hồi đáp ngắn gọn từ cậu.

khi hắn tự với bản rằng chuyện vẫn đến mức tồi tệ, thì thứ năm, Từ Nhĩ từ chối lời mời ăn tối của hắn, rằng tăng ca.

Tống Thụy Trì thể tiếp tục lừa dối bản được nữa, hắn thậm chí còn có chút xúc động, hắn rất muộn lập tức đến nhà Từ Nhĩ, hắn muốn hỏi Từ Nhĩ vì , hắn muốn ấn Từ Nhĩ ở tường, gì hết mà hôn cậu, đừng nghĩ đến chuyện chạy trốn.

Dù cũng đã như vậy rồi, bất chấp tất cả thì chứ?

Điên rồi.

Đương nhiên, cuối cùng đó cũng chỉ là ý tưởng, cô độc ở trong đầu hắn rồi trôi qua.

Bỏi vì Từ Nhĩ ở nhà mà ở công ty.

Ban ngày liên tục làm việc, Tống Thụy Trì đã đau đầu đến muốn mệnh, tới ban đêm lại mất ngủ, một khi ̉nh rỗi là hắn sẽ nghĩ đến Từ Nhĩ.

Từ Nhĩ trong đầu hắn sẽ cười với hắn, sẽ đùa giỡn với hắn, sẽ làm nũng với hắn.

Đêm khuya thần kinh hỗn loạn, hắn thậm chí còn hoài nghi, hắn thực sự quen biết Từ Nhĩ ?

rất nhanh, hắn đã trả lời được vấn đề này.

 

Loading...