Sao Mà Vẫn Không Hiểu! - Phiên Ngoại 5: Thanh xuân vườn trường (5)
Cập nhật lúc: 2026-03-12 14:08:14
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Quan hệ của Từ Nhĩ và Tống Thụy Trì như là đun nước.
Lửa lớn đun sôi, lửa nhỏ giữ ấm.
Đặc biệt là Tống Thụy Trì rất hiểu làm thế nào để đun nước ấm với Từ Nhĩ.
Cố ý vô tình mà chờ cậu cùng tan học.
Nhờ cậu giúp đỡ chọn văn phòng phẩm.
Tìm cậu mượn ̀i liệu học tập lớp 11.
Giờ giải lao dẫn cậu đến quầy bán đồ ăn vặt ăn kem.
Ngày qua ngày đều tìm đến Từ Nhĩ.
Ngày qua ngày đều đặc biệt khoa trương.
Bất tri bất giác, sinh hoạt của Từ Nhĩ dần dần bị Tống Thụy Trì chen vào.
Họ cho biết thời khóa biểu của đối phương, cho biết thời gian trực nhật của đối phương, ngẫu nhiên sẽ hẹn ngoài vào cuối tuần, hoặc là cùng làm bài tập, hoặc là cùng tham gia một ít hoạt động khác.
Lúc bắt đầu, học sinh trường nhất trung kinh ngạc vì hai người này lại có liên hệ.
Sau khi kinh ngạc thì lại cảm thán có phải người này có phần quá thiết rồi !
Sau đó là suy nghĩ quả nhiên hai người lại ở ở cùng một chút.
Đến tận khi trở thành thói quen, hai người họ chính là nên như vậy.
một khi có người khác hỏi, Từ Nhĩ và Tống Thụy Trì trong trường mọi người có quan hệ gì.
Các bạn học ái vẫn nhất ̣nh trả lời là biết.
Đối phương tiếp tục hỏi, là người yêu ?
Bên này tiếp tục nói biết, giáo viên nói gì.
Không biết.
Bản họ dường như cũng biết.
lại giống như là biết.
...
Một buổi sáng thứ tư trời trong nắng đẹp, đến lượt lớp Từ Nhĩ trực nhật.
Học sinh của trường nhất trung thích trực nhật lớp, vào ngày trực nhật, họ cần di chuyển bàn học của mình đến các nơi trong trường học, trông coi các nơi khác .
cũng cần lên lớp.
Sáng sớm, Tống Thụy Trì giúp đỡ Từ Nhĩ và bạn cùng bàn của TỪ Nhĩ bê bàn đến bên vườn hoa cạnh khối sơ trung.
Vườn hoa chính là vị trí mà ai cũng muốn cướp.
Đặc biệt yên tĩnh, có người, có thể lười biếng trong thời gian dài.
Lần này chuyện tốt rơi xuống đầu Từ Nhĩ, phải bản lĩnh gì lợi hại, chính là lần này mời mấy bạn học muốn tranh vườn hoa uống trà sữa.
Mà vì lần này Từ Nhĩ lại muốn cướp vị trí vườn hoa?
Bởi vì tiết cuối cùng buổi sáng của Tống Tống học trưởng chính là tiết tự học.
Cậu tin tưởng chắc chắn, Tống Tống học trưởng nhất ̣nh sẽ đến.
Quả nhiên, khi hết tiết 3 bao lâu, Tống Thụy Trì liền tới.
Đeo cặp sách, tay đút túi.
“Bạn học, cậu học lớp nào?” Từ Nhĩ trêu chọc Tống Thụy Trì: “Thẻ học sinh của cậu ?”
Bạn cùng bàn của Từ Nhĩ đang ngủ, được lời này của Từ Nhĩ thì lập tức ngồi dậy.
khi nhìn thấy người đến là Tống Thụy Trì thì lại nằm sấp xuống.
chỉ vài giây lại ngồi dậy.
“A.” Bạn cùng bàn nghĩ : “Anh ngồi , em tìm người khác.”
Bạn cùng bàn đứng lên, lại nói với Từ Nhĩ: “Trà sữa nhé.”
Từ Nhĩ: “Biết rồi.”
Tống Thụy Trì đặt cặp sách lên bàn.
Từ Nhĩ lại lần nữa nói: “Không mang thẻ học sinh à, lớp nào?”
Tống Thụy Trì: “Lớp 11-5, Từ Nhĩ.”
Từ Nhĩ: “Cút .”
Đã rất quen thuộc rồi, Từ Nhĩ quản Tống Thụy Trì, tiếp tục làm sách luyện tập của mình, Tống Thụy Trì cũng lấy bài tập của hắn .
“Ôi, bút giống .”
Từ Nhĩ lấy bút gõ bút của Tống Thụy Trì.
Tống Thụy Trì nói: “Không biết là ai tặng.”
Từ Nhĩ: “Đúng đó, quá đẹp, ai có mắt nhìn vậy chứ?”
Tống Thụy Trì nhéo mặt Từ Nhĩ một chút.
Không bao lâu chuông liền reo, Từ Nhĩ tiếp tục vùi đầu vào đề Toán của mình.
Làm một , ngón út của Từ Nhĩ đột nhiên bị kéo.
Cậu đầu nhìn, Tống Thụy Trì đang chống đầu xem cậu.
Từ Nhĩ: “Làm vậy?”
Tống Thụy Trì đẩy bài thi bàn đến trước mặt Từ Nhĩ: “Đề lớp 11, em làm giúp .”
Từ Nhĩ cạn lời: “Sao lại bảo em làm giúp, có ̣nh thi nữa ?”
“Em dạy .” Tống Thụy Trì dùng ngón út câu ngón út của Từ Nhĩ: “Thầy Từ.”
Từ Nhĩ: “Thầy cái đầu .”
Từ Nhĩ lấy bài thi.
Rất trùng hợp, vừa mới học xong.
“Đến đây.” Từ Nhĩ dựa lại gần một chút: “Loại đề này có hai phương pháp giải, em giảng cho phương pháp đầu tiên.”
...
Sau một hồi giảng giải, Từ Nhĩ khoanh tròn đáp án cuối cùng giấy nháp: “Chính là như vậy.”
Tống Thụy Trì: “Được, hiểu rồi.”
Từ Nhĩ gật gật đầu, lấy giấy nháp về: “Anh tự viết lại một lần .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sao-ma-van-khong-hieu/phien-ngoai-5-thanh-xuan-vuon-truong-5.html.]
Tống Thụy Trì bật cười: “Đã biết, thầy Từ.”
“Viết phương pháp đầutiên là được, phương pháp thứ hai là cách giải của một bạn học trong lớp em, cần viết cũng được.” Từ Nhĩ lại nói: “Cậu ấy rất lợi hại.”
Tống Tụy Trì: “Có lợi hại bằng em ?”
Từ Nhĩ: “Vật Lý của cậu ấy lợi hại hơn em, cậu ấy giải đề rất nhanh, em thường xuyên thảo luận đề Vật Lý với cậu ấy, cậu ấy chỉ cần là hiểu, thật sự rất mạnh.”
Tống Thụy Trì chống đầu nói lời nào, cái bút xoèn xoẹt như gió.
“Anh làm gì đó, làm gì đó?” Từ Nhĩ bắt được tay của Tống Thụy Trì: “Bài thi sắp bị cắt luôn rồi, làm gì đó?”
Tống Thụy Trì ném bút : “Tức giận, muốn Từ Nhĩ đoán.”
Từ Nhĩ lập tức nở nụ cười: “Tức giận cái gì chứ?”
Tống Thụy Trì nói lời nào.
Từ Nhĩ “Ai nha” một tiếng, nhặt lại bút của Tống Thụy Trì, nhét vào trong tay hắn.
Chỉ là hắn thật sự nói, Từ Nhĩ chỉ có thể nói: “Đừng giận.”
Tống Thụy Trì vẫn nói lời nào.
Từ Nhĩ: “Tống Thụy Trì, Tống Thụy Trì, Tống Thụy Trì.”
Tống Thụy Trì nhịn được mà cười, hắn đầu niết mặt Từ Nhĩ.
Từ Nhĩ: “Đau đó.”
Giận thì giận, Tống Thụy Trì vẫn làm xong đề, đưa cho Từ Nhĩ kiểm tra.
Hai người tiếp tục làm bài tập.
an tĩnh được non nửa tiết học, Tống Thụy Trì lại ngồi yên.
Hắn làm gì, nằm bò đó xem Từ Nhĩ làm bài tập.
Từ Nhĩ có thể viết tiếp mới lạ.
Không bao lâu , Từ Nhĩ bật cười: “Anh làm bài của .”
Tống Thụy Trì: “Làm xong bài tập rồi.”
Từ Nhĩ: “Vậy thì ôn tập .”
Tống Thụy Trì: “Ôn tập xong rồi.”
Từ Nhĩ: “Anh đánh rắm.”
Tống Thụy Trì bắt được tay Từ Nhĩ: “Sắp thi đại học rồi.”
Từ Nhĩ gật đầu: “Đúng vậy, cố lên.”
Tống Thụy Trì hỏi: “Sang năm em muốn chọn trường nào?”
Từ Nhĩ cười: “Hiện ̣i hỏi em có phải vẫn quá sớm ?”
Tống Thụy Trì nói: “Cũng đúng.”
Từ Nhĩ suy nghĩ: “Đại học A .”
Tống Thụy Trì treo ý cười miệng: “Sẽ phải bởi vì đến Học viện Mỹ Thuật thành phố A, người nào đó mới tới Đại học A chứ?”
Từ Nhĩ đầu: “Có lẽ là vì nguyên nhân này đó.”
Ý cười của Tống Thụy Trì càng sâu hơn: “Xong rồi, có chút vui vẻ.”
Từ Nhĩ bật cười: “Đừng vui vẻ quá sớm, Đại học A là trường em muốn vào là vào được ?”
Tống Thụy Trì hừ một tiếng: “Chỉ là Đại học A thôi mà.”
Từ Nhĩ: “Phải phải phải.”
Từ Nhĩ đột nhiên nói: “Cuộc sống đại học thật muôn màu muôn vẻ.”
Tống Thụy Trì: “Cho nên là?”
Từ Nhĩ rũ mắt: “Không có cho nên.”
Tống Thụy Trì rất hiểu Từ Nhĩ: “Nói .”
Từ Nhĩ mím môi, nghiêng đầu về phía ngược lại với Tống Thụy Trì: “Anh, sẽ yêu đương ?”
Khóe miệng của Tống Thụy Trì thiếu chút nữa đã bay lên.
Tống Thụy Trì: “Trường học cho yêu đương.”
Từ Nhĩ nghi hoặc: “Hả? Đại học còn cho phép ?”
Tống Thụy Trì: “Anh đang nói trường của chúng , nhất trung.”
Từ Nhĩ: “Đại học sẽ mặc kệ .”
Tống Thụy Trì: “Anh nói em.”
Từ Nhĩ có chút phản ứng kịp.
Tống Thụy Trì giúp Từ Nhĩ phản ứng: “Em còn tốt nghiệp thì yêu đương với ai?”
Từ Nhĩ chậm ̃i mím môi.
Không thể cười, thể cười, thể cười.
“À.”
Từ Nhĩ cố gắng bình tĩnh: “Vậy phải chờ em một năm.”
Tống Thụy Trì: “Đúng là rất lâu.” Hắn lại nói: “ có một biện pháp.”
Trái tim Từ nhĩ đập thình thịch: “Biện pháp gì?”
Tống Thụy Trì nói: “Không bằng hiện ̣i liền làm bạn trai của em, chúng lén yêu đương.”
Từ Nhĩ nắm chặt bút.
Tống Thụy Trì nghiêng đầu, nhìn vào mắt Từ Nhĩ: “Không nói lời nào?” Hắn lâu ngoắc ngón tay Từ Nhĩ: “Em như vậy rất căng thẳng đấy.”
Từ Nhĩ thấp giọng: “Em đang suy nghĩ.”
Tống Thụy Trì cười: “Em suy nghĩ .”
Chỉ là 2 giây, Từ Nhĩ liền: “Suy nghĩ xong rồi.”
Tống Thụy Trì: “Mời nói.”
Từ Nhĩ nói: “Có thể.”
════ ⋆★⋆ ════
Đến đây là kết thúc phần phiên ngoại thanh xuân vườn trường, từ phiên ngoại sẽ trở với mạch truyện chính.