Sao Mà Vẫn Không Hiểu! - Phiên Ngoại 4: Thanh xuân vườn trường (4)

Cập nhật lúc: 2026-03-12 14:07:44
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Buổi chiều, Từ Nhĩ vừa đến lớp đã bị bạn cùng bàn chất vấn.

Hỏi chuyện buổi sáng là như thế nào.

Vì Tống Thụy Trì lại đến tìm cậu.

Vì cậu và Tống Thụy Trì lại cùng về nhà khi tan học.

“Không phải cậu nói quen biết ấy ? Có ý gì vậy có ý gì vậy?”

Từ Nhĩ sờ cằm: “Nếu nói vừa mới quen ấy lúc sáng thì cậu có tin ?”

Đôi mắt của bạn cùng bàn mơ hồ, dáng vẻ như thấy cậu là Từ Nhĩ nên mới tin, tiếp tục hỏi: “Buổi sang quen như thế nào?”

Từ Nhĩ nói: “Tôi nhặt được thẻ học sinh của ấy.”

“Wow, đó thì ?” Bạn cùng bàn chăm chú lắng : “Nhặt được ở ?”

Từ Nhĩ suy nghĩ: “Ngay trước mặt ấy.”

Bạn cùng bàn vốn chuẩn bị một câu chuyện Từ Nhĩ nhặt được thẻ học sinh của Tống Thụy Trì, đó căn cứ vào thông tin đó rồi ngàn dặm xa xôi tìm đến đưa cho hắn, đó hai người phát triển một số câu chuyện, vậy mà hiện ̣i Từ Nhĩ lại nói là nhặt được ngay trước mặt Tống Thụy Trì.

Giá trị chờ mong của bạn cùng bàn lập tức hạ thấp: “Nhặt được ngay trước mặt mà cũng gọi là nhặt được à? Sau đó thì ?”

Từ Nhĩ cũng cười: “Sau đó trả lại ngay trước mặt ấy.”

Bạn cùng bàn: “... Hả? Cứ như vậy là quen rồi?”

Từ Nhĩ nâng má: “Anh ấy nói thẻ học sinh rất quan trọng!” Từ Nhĩ cường điệu: “Lớp họ mà bị trừ điểm sẽ bị phạt dọn vệ sinh một tuần.”

Bạn cùng bàn khiếp sợ: “Biến thái như vậy à!”

Từ Nhĩ: “Đúng vậy!”

Bạn cùng bàn: “Cho nên?”

Từ Nhĩ: “Cho nên đây là ân tình rất lớn, tan học ấy mời mình ăn kem cùng gà ́n.”

Bạn cùng bàn có chút ý vị thâm trường mà: “A... A?”

Từ Nhĩ: “Cái gì vậy?”

Bạn cùng bàn cười một tiếng, khoanh tay trước ngực: “Anh ấy đang theo đuổi cậu.”

Tốc độ trả lời của Từ Nhĩ rất nhanh: “Không có khả năng.”

Tốc độ trả lời của bạn cùng bàn còn nhanh hơn: “Vì có khả năng?”

Từ Nhĩ bị hỏi đến ̣n họng.

cậu nhanh chóng tìm được suy nghĩ của chính mình: “Sao có thể? Nào có khả năng?”

Bạn cùng bàn hừ một tiếng, vỗ nữ sinh ngồi trước mặt họ.

Nữ sinh đầu: “Sao vậy?”

Bạn cùng bàn: “Nếu như có một nam sinh làm rơi thẻ học sinh trước mặt cậu, cậu  chỉ giúp nhặt lên rồi đưa cho cậu thôi, cậu liền nói cậu đã giúp cậu một ân tình lớn, đó tan học tới lớp cậu chờ cậu, còn mời cậu ăn kem và gà ́n, cuối cùng là về nhà với cậu, cậu nghĩ như thế nào?”

Nữ sinh chậm ̃i bật cười, chậm ̃i bưng kín miệng, cô nhìn Từ Nhĩ, nói: “Wow! Tống Thụy Trì đang theo đuổi cậu à Từ nhĩ.”

Từ Nhĩ: “...”

Từ Nhĩ đánh bạn cùng bàn một cái: “Cậu câm miệng .”

Giả thiết kỳ quái gì vậy chứ, buổi sáng ai cũng nhìn thấy Tống Thụy Trì đứng chờ cậu tan học, dùng đầu ngón chân nghĩ cũng biết người trong giả thiết đó là ai.

Nữ sinh hỏi: “Thật giả vậy Từ Nhĩ! Phải phải ? Là Tống Thụy Trì ?”

Từ Nhĩ: “Giả đó, phải .”

Nữ sinh: “Tôi sẽ nói ngoài , cậu nói cho biết .”

“Reng reng reng...”

Từ Nhĩ chỉ vào bục giảng: “Học thôi.”

Tuy rằng vừa , Từ Nhĩ cảm thấy giải thiết này rất kỳ lạ.

khi bình tĩnh lại...

Từ Nhĩ còn nói về việc cậu và Tống Thụy Trì thêm WeChat nữa.

Cậu cũng nói về việc Tống Thụy Trì bảo cậu đưa nước.

Ôi...

Đúng là đối với việc nhặt được thẻ học sinh thì có chút...

Ái muội?

Ôi...?

Lần này, Từ Nhĩ lần đầu tiên thất thần trong tiết Tiếng Anh, trong đầu lúc thì là hình ảnh Tống Thụy Trì chờ cậu ở hành lang.

Lúc thì là hình ảnh Tống Thụy Trì ở xe bus vẫy tay ̣m biệt cậu.

Không thể nào, thể nào.

rất nhanh, tâm tư của cậu lại ở đây nữa.

Giáo viên Tiếng Anh dạy quá giờ.

Trong lớp họ, giáo viên Tiếng Anh và Toán là người thích dạy quá giờ nhất. Một phút kéo dài của một học sinh là một phút, còn cả lớp thì là cả tiết học đó!

Từ Nhĩ đứng ngồi yên mà cắn bút, cũng ngừng nhìn đồng hồ.

Kim giây cứ di chuyển một lần, trái tim cậu lại nôn nóng hơn một chút.

Rốt cuộc vào 5 phút khi hết tiết, giáo viên Tiếng Anh cũng nói tan học.

Từ Nhĩ rút chai nước khoáng trong ngăn kéo liền chạy, chỉ mất hai giây đã biến mất ở cửa phòng học.

Lớp 12 học ở một tòa nhà khác, cần phải qua sân thể dục, đối với Từ Nhĩ mà nói, đó chính là phải trèo đèo lội suối.

Hai phút , cậu rốt cuộc cũng chạy tới tòa nhà của lớp 12, cũng hỏi được lớp 12-8 ở tầng 2.

Còn may là ở ngay tầng 2.

Từ Nhĩ lập tức phục hồi tinh thần mà hăng hái leo lên.

Tầng 2 có bốn lớp, lớp 12-8 là lớp thứ hai.

Từ Nhĩ chạy, cậu nghỉ ngơi vài giây, giả bộ bản kỳ thật là bộ tới.

Cậu cảm thấy Tống Thụy Trì khá cao, hẳn là ngồi ở hàng phía .

Quả nhiên là tới cửa lớp 12-8, cậu liếc mắt một cái đã thấy Tống Thụy Trì ngồi ở hàng cuối cùng.

Tống Thụy Trì đang nói chuyện phiếm với bạn học, vẫn nhìn thấy cậu.

Từ Nhĩ tiếp tục về phía trước, tiến đến cửa lớp 12-8.

Khi được một nửa thì Tống Thụy Trì đột nhiên lầu, bất thình lình, cũng đối diện với tầm mắt của Từ Nhĩ.

Từ Nhĩ nở nụ cười, quơ chai nước khoáng trong tay, nhanh chóng tới cửa .

mà...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sao-ma-van-khong-hieu/phien-ngoai-4-thanh-xuan-vuon-truong-4.html.]

Sao cửa lại đóng?

Không phải bình thường đều đóng cửa ?

Từ Nhĩ đẩy đẩy, lại gõ gõ, có chút động tĩnh nào.

Cậu thò đầu qua cửa sổ, muốn dùng mắt đối thoại với Tống Thụy Trì, bảo hắn mở cửa , hoặc là Tống Thụy Trì ngoài cũng được.

Tống Thụy Trì vẫn nhúc nhích, còn khoa chân múa tay một chút, bảo Từ Nhĩ đến cửa trước.

Vì thế Từ Nhĩ tới cửa trước.

Cậu cho rằng Tống Thụy Trì sẽ , nhưng người này vẫn bất động, tiếp tục vẫy tay, hiệu cho Từ Nhĩ vào.

Đi vào lớp của người khác, phải có dũng khí lớn cỡ nào chứ.

Tống Thụy Trì lại vẫy tay với Từ Nhĩ.

Xem người này có ý ̣nh , Từ Nhĩ xây dựng tâm lý một chút, do dự nữa, căng da đầu vào.

Còn may là xấu hổ như cậu tưởng tượng, có lẽ có vài người nhìn sang bên này, nhưng cậu làm bộ thấy cái gì.

Giờ phút này, Tống Thụy Trì là dũng khí duy nhất của cậu.

Khi nhanh chóng đến hàng cuối, mấy bạn học xung quanh Tống Thụy Trì cũng nhìn thấy Từ Nhĩ.

Sự náo nhiệt dần dần biến mất.

“Nước.”

Từ Nhĩ đến bên cạnh Tống Thụy Trì, đưa chai nước khoáng đã cầm trong tay từ lâu .

Tống Thụy Trì nhận lấy chai nước.

“A... Trách được lại mua nước.” Bạn học bên cạnh Tống Thụy Trì trêu chọc: “Hay lắm, chờ như vậy luôn.”

Lại có người nói: “Có khát , Tống Tống?”

Lại có người nói: “Khát muốn chết.”

Tống Thụy Trì: “Quản được à?”

Từ Nhĩ làm như thấy.

Hehe.

Sau đó cậu cứ như vậy nhìn Tống Thụy Trì vặn nắp chai nước rồi ngửa đầu uống nước.

“Vậy em đây.” Từ Nhĩ nói.

Dường như cũng còn việc gì nữa.

Tống Thụy Trì còn đang uống nước, được lời này của Từ Nhĩ thì duỗi tay , bắt được cánh tay Từ Nhĩ.

Động ́c rời của Từ Nhĩ dừng lại, cũng rút tay về theo bản năng.

hoàn toàn rút về.

Đầu óc Từ Nhĩ phản ứng khá nhanh mà làm tay dừng lại, cùng lúc đó, Tống Thụy Trì cũng siết chặt tay.

Vì thế...

Nắm tay .

Ngón tay của Từ Nhĩ dán vào lòng bàn tay Tống Thụy Trì, ngón tay Tống Thụy Trì đè nặng mu bàn tay Từ Nhĩ.

Từ Nhĩ kiềm chế được mà nuốt một ngụm nước miếng.

Có chút đơ cứng.

“Gấp cái gì?” Tống Thụy Trì buông chai nước .

Đầu lưỡi Từ Nhĩ thắt lại: “Còn, còn có việc gì ?”

Vừa nói xong thì chuông chuẩn bị vào lớp vang lên.

Tay Từ Nhĩ run một chút.

Lần này, họ buông tay .

Tống Thụy Trì lấy một cái kẹo mút từ trong ngăn kéo: “Ăn ?”

Từ Nhĩ suy nghĩ: “Được.”

Từ Nhĩ duỗi tay, Tống Thụy Trì lại đưa cho cậu mà cúi đầu bóc vỏ.

Chuông báo chuẩn bị dừng lại.

Từ Nhĩ cũng ̀nh công, dù thì chắc chắn sẽ muộn, vậy cứ an tâm mà chờ thôi.

Cậu an tâm đứng ở bên cạnh Tống Thụy Trì, nhìn Tống Thụy Trì nhanh chậm bóc vỏ xong.

Từ Nhĩ lần nữa duỗi tay qua, lần này Tống Thụy Trì vẫn đưa cho cậu mà giơ cái kẹo lên.

Không biết sự ăn ý từ , Từ Nhĩ cúi đầu, dùng miệng đón lấy.

“Đi học .”

Tống Thụy Trì nói.

Từ Nhĩ cười: “Anh còn biết phải học à?”

Tống Thụy Trì: “Trách ?”

Từ Nhĩ: “Không thì ?”

Tống Thụy Trì: “Cảm ơn nước của em.”

Từ Nhĩ: “Không cần khách sáo.”

Cuối cùng Từ Nhĩ cũng rời , cậu cũng phát hiện vừa rồi hàng phía an tĩnh cỡ nào.

Chỉ là sự an tĩnh này kéo dài bao lâu, lập tức trở nên náo nhiệt.

Không biết là ai mở đầu mà nói với Tống Thụy Trì: “Tên nhóc này.”

Sau đó liên tiếp.

“Tên nhóc này.”

“Tên nhóc này.”

...

Từ Nhĩ được toàn bộ.

Kẹo mút vị đào.

Rất ngọt.

Nếu Tống Thụy Trì thật sự đang theo đuổi Từ Nhĩ.

Vậy thì Từ Nhĩ cũng...

Tên nhóc này!!

 

Loading...