Sao Mà Vẫn Không Hiểu! - Phiên Ngoại 2: Thanh xuân vườn trường (2)

Cập nhật lúc: 2026-03-07 14:39:19
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tống Thụy Trì đầu lại.

Tầm mắt của hai người đối diện giữa khí rét lạnh tầm nửa giây.

Từ Nhĩ có chút ngây người, đó cậu chỉ xuống mặt đấy: “Thẻ học sinh của rơi rồi.”

Nói xong, Từ Nhĩ đột nhiên giật mình một cái.

Không đợi Tống Thụy Trì, cũng mặc kệ Tống Thụy Trì, Từ Nhĩ cúi xuống nhặt lên.

Trên thẻ học sinh có ảnh, họ tên, lớp, cùng mã học sinh.

Trước khi đưa cho Tống Thụy Trì, Từ Nhĩ vội vàng nhìn thoáng qua, cũng có được hai thông tin.

Tấm ảnh rất tuấn tú, nhưng chữ khó coi.

Không !

Ai bảo hắn là Tống Thụy Trì chứ!

“Cảm ơn.”

Tống Thụy Trì nhận lấy thẻ học sinh, lại nói: “Từ Nhĩ.”

Từ Nhĩ sửng sốt một chút, bật cười: “Anh biết em à?”

Tống Thụy Trì chỉ về phía bảng vàng danh dự: “Đều là ảnh của em.”

Từ Nhĩ “A” một tiếng.

Theo đó, Từ Nhĩ cũng chỉ về phía bảng vàng danh dự: “Cũng có ảnh của .”

Tống Thụy Trì “Ừm” một tiếng: “Rất có duyên.”

Tống Thụy Trì đeo thẻ học sinh lên cổ: “Thiếu chút nữa bị trừ điểm rồi.”

Từ Nhĩ gật gật đầu.

Trường học của họ thường xuyên kiểm tra thẻ học sinh, chỉ cần thứ đồ này ở trước ngực, bị bắt sẽ bị trừ 2 điểm.

“Của em ?” Tống Thụy Trì cũng hỏi Từ Nhĩ.

Từ Nhĩ “A” một tiếng, lấy từ trong túi, cũng tìm một cái cớ: “Tập thể dục bị đong đưa.”

Từ Nhĩ cảm thấy Tống Thụy Trì sẽ quản cậu vì đeo, chỉ là cậu chột dạ nên mới giải thích thôi.

Ngoài chột dạ còn có rất nhiều thứ khác, có chút muốn rời , có chút ăn nói vụng về, có chút lúng túng.

Có chút lạnh.

“Trừ điểm rất nghiêm trọng đấy.”

Cuối cùng vẫn là Tống Thụy Trì mở miệng.

Từ Nhĩ trịnh trọng gật đầu: “Ừm, đúng vậy.” Cậu tiếp tục nói: “Bị phạt dọn vệ sinh.”

Không biết lời này có gì buồn cười, nhưng Tống Thụy Trì cười.

Vậy Từ Nhĩ cũng cười một cái.

“Cho nên...” Tống Thụy Trì hỏi: “Anh nên cảm ̣ em như thế nào đây?”

Từ Nhĩ “A” một tiếng: “Không cần , em cũng làm gì.”

Tống Thụy Trì: “Thiếu chút nữa bị phạt dọn vệ sinh rồi.”

Từ Nhĩ mở to hai mắt: “Lớp các cũng bị phạt dọn vệ sinh à?”

Tống Thụy Trì: “Phạt một tuần.”

Từ Nhĩ khiếp sợ: “Nghiêm trọng như vậy à?”

Tống Thụy Trì gật đầu: “Em là ân nhân cứu mạng của .”

Từ Nhĩ gật đầu: “Đúng là cứu mạng rồi.”

Tống Thụy Trì lại cười.

“Reng reng...”

Chuông báo chuẩn bị vào giờ học đột nhiên reo.

Hai người đồng thời nhìn về phía chuông, lại đồng thời thu hồi tầm mắt.

“Phải học rồi.” Tống Thụy Trì nói: “Để lại phương thức liên lạc , là tan học đến lớp em tìm?”

Từ Nhĩ mím môi.

Nói như thế nào đây?

Cả hai cái đều .

Hì hì hì.

làm người mà.

“Lưu phương thức liên lạc .”

Để Tống Thụy Trì ngàn dặm xa xôi tìm mình, quá phô trương, lại chỉ vì một cái thẻ học sinh, thực sự quá long trọng.

Chuông reo xong, tốc độ nói chuyện của Từ Nhĩ cũng nhanh hơn: “Số điện thoại của em, 138********.”

Tống Thụy Trì: “Được.”

Từ Nhĩ: “Anh nhớ ?”

Tống Thụy Trì: “Nhớ rồi.”

Từ Nhĩ giơ ngón tay cái với Tống Thụy Trì, khen ngợi trí nhớ tốt của hắn: “Còn có, em ở lớp 11...”

Tống Thụy Trì và Từ Nhĩ trăm miệng một lời: “11-5.”

“Đúng vậy.” Từ Nhĩ cong mắt: “Anh biết.”

Tống Thụy Trì: “Đi học .”

Từ Nhĩ: “Được, vậy em đây.”

Tống Thụy Trì: “Tan học gặp.”

Từ Nhĩ: “Tan học gặp.”

“Reng reng reng...”

Lần này chính thức là chuông vào học.

Tống Thụy Trì vẫn nhanh chậm, hắn đầu lại nhìn, Từ Nhĩ đang chạy như bay về phía tòa nhà lớp học.

Cho đến khi ảnh của Từ Nhĩ biến mất, Tống Thụy Trì mới xoay người.

“Mình thấy rồi nhé.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sao-ma-van-khong-hieu/phien-ngoai-2-thanh-xuan-vuon-truong-2.html.]

Tống Thụy Trì vừa đến dưới tầng đã thấy Thạch Tử Diệc đang đút tay vào túi quần, nở nụ cười xấu xa.

Tống Thụy Trì: “Nhìn thấy cái gì?”

Đôi mắt của Thạch Tử Diệc rất mờ ám: “Nói cái gì với tiểu nam thần của cậu thế?”

Tống Thụy Trì: “Không nói cho cậu biết.”

Thạch Tử Diệc “Ai da” mấy tiếng: “Sao vậy, yêu thầm nữa à?”

Tống Thụy Trì “A” một tiếng: “Mình sẽ yêu thầm à?”

...

Từ Nhĩ vẫn vào muộn.

Phòng học của cậu ở tầng 3, muộn mới lạ.

Còn may giáo viên nói gì, cậu báo cáo một tiếng liền được vào.

Cả buổi sáng này, tâm tình của Từ Nhĩ đều có chút nhảy nhót.

Khi thì nghĩ Tống Thụy Trì muốn làm gì, lại hẹn tan học gặp?

Khi thì nghĩ, còn may là mình nhặt được thẻ học sinh, nếu như bị người khác nhặt được thì rắc rối rồi.

Lại nghĩ, nhặt được thẻ học sinh là chuyện thường xuyên xảy trong trường học, đến mức nợ ân tình lớn như vậy chứ?

Lại nghĩ, liệu có phải là Tống Thụy Trì chỉ thuận miệng nói thôi ?

Lại nghĩ, lớp của Tống Thụy Trì thật biến thái, vậy mà lại phạt dọn vệ sinh một tuần.

Cậu vẫn luôn nhìn điện thoại, nhìn đến mức bạn cùng bàn bị dọa sợ, vừa giúp Từ Nhĩ che giấu vừa hỏi có phải Từ Nhĩ có việc , cứ xem điện thoại mãi.

“Hôm nay Tống Thụy Trì chiếm một nửa bảng vàng danh dự.”

Khi cất điện thoại lần nữa, Từ Nhĩ nói với bạn cùng bàn như vậy.

Bạn cùng bàn gật đầu: “Thấy rồi, mấy nữ sinh trong lớp đã bàn ́n từ lúc sáng sớm rồi, làm vậy?”

Từ Nhĩ: “Không có việc gì.” Cậu lại nói: “Anh ấy thật lợi hại.”

Bạn cùng bàn nghi hoặc: “Cậu muốn nói cái gì?”

Từ Nhĩ suy nghĩ: “Mình nhớ cậu có một người bạn lớp 12.”

Bạn cùng bàn: “Đúng vậy, làm vậy?”

Từ Nhĩ: “Hai người quen thế nào?”

Bạn cùng bàn: “Mẹ ấy là bạn của mẹ .”

Từ Nhĩ: “... Vậy được rồi.”

Bạn cùng bàn hỏi: “Làm soa vậy? Anh muốn làm quen với người nào lớp 12 ?” Nói xong thì “A” một tiếng: “Cậu sẽ muốn làm quen với Tống Thụy Trì chứ?”

Từ Nhĩ chống cằm: “Làm vậy? Biểu tình của cậu là gì thế?”

Bạn cùng bàn: “Nếu là những người khác thì còn có thể giúp cậu hỏi một chút, Tống Thụy Trì thì có cách nào.”

Từ Nhĩ: “Vì ?”

“Không vì , chỉ là có nhiều người muốn quen biết ấy thôi.” Bạn cùng bàn cười: “Tôi còn muốn quen biết ấy.”

Từ Nhĩ bĩu môi: “Được rồi.”

Chuông vào học lại vang lên.

Từ Nhĩ nhớ lại cuộc đối thoại vừa rồi ở sân thể dục, đột nhiên cảm thấy rất hư vô.

Từ Nhĩ lại cúi đầu nhìn điện thoại của mình, có tin nhắn, có lời mời kết bạn WeChat, cái gì cũng có.

Càng hư vô hơn.

Tiết cuối cùng là toán học, giáo viên toán vẫn dạy quá giờ như bình thường, nói hết đề bảng mới cho tan học.

Từ Nhĩ cúi đầu chép đề bảng đen, tranh thủ lúc giáo viên rời lại xem điện thoại.

Hay lắm! Cái gì cũng có!

Từ Nhĩ tiếp tục chép đề, lại ngẩng đầu, cậu phát hiện mấy nữ sinh hàng phía trước đứng lên nhìn ngoài cửa sổ.

Từ Nhĩ được ba chữ trong tiếng ồn áo của họ.

“Tống Thụy Trì.”

Tống Thụy Trì.

Từ Nhĩ đứng lên, cũng nhìn ngoài cửa sổ.

Vừa nhìn một cái đã đối diện với ánh mắt của Tống Thụy Trì.

Tống Thụy Trì nghiêng đầu với Từ nhĩ.

Từ Nhĩ có chút ngây người, trái tim cũng nở hoa.

Sao đã tới rồi?

Sao đã tới rồi?

Tống Thụy Trì đeo balo, lúc này đang dựa vào hành lang, bạn học tới tới lui lui, chỉ có hắn đứng ̣i chỗ.

Trong ngăn kéo, động tĩnh mà Từ Nhĩ vẫn luôn chờ đợi cuối cùng cũng tới.

Mở xem, là một dãy số xa lạ.

“Còn tan học à?

Tan!

Từ Nhĩ có vấn đề gì, dù xong đề này là được rồi.

Cậu nhanh chóng thu dọn cặp sách, nhanh chóng khỏi phòng học, đó ở trước mặt bao nhiều người, đứng ở bên cạnh Tống Thụy Trì.

“Sao lại tới đây?” Từ Nhĩ hỏi.

Tống Thụy Trì nói: “Quên mất số điện thoại của em.”

Từ Nhĩ nghi hoặc: “Hả?”

Tống Thụy Trình bình tĩnh mà “Ừm” một tiếng: “Vừa mới nhớ lại.”

Từ Nhĩ gật gật đầu như rất hiểu: “Linh quang chợt lóe, có đôi khi em cũng như vậy.”

Tống Thụy Trì lại cười.

Từ Nhĩ: “Anh cười cái gì?”

Tống Thụy Trì: “Không có gì.”

 

Loading...