Sao Mà Vẫn Không Hiểu! - Phiên Ngoại 10: Đại kết cục

Cập nhật lúc: 2026-03-12 14:14:46
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi sửa nhà mới và để trong suốt nửa năm, cuối cùng Từ Nhĩ và Tống Thụy Trì chuyển nhà một ngày hoàng đạo mà Từ Nhĩ nhất quyết chọn.

Ngày hôm đó náo nhiệt, bạn bè của Từ Nhĩ và Tống Thụy Trì ồn ào đến. Đồ đạc của Từ Nhĩ vốn nhiều, mỗi cầm một cái thùng, đầy 10 phút xong.

Nhà thiết kế theo sở thích của hai một mèo, chỉ một phòng ngủ, vì thế tất cả gian đều rộng rãi.

Từ Nhĩ còn lắp thêm một bồn tắm lớn trong phòng tắm, thỉnh thoảng thể tắm chung với Tống Thụy Trì.

Cả nhóm dạo quanh nhà mới trong phòng khách chuyện.

Mấy năm nay, ai lập gia đình thì lập gia ̀nh, ai yêu đương thì yêu đương, lâu mới thể cùng thế , hết chuyện.

Buổi trưa, cả hai bên gia đình cũng đến, coi như là bữa cơm chúc mừng nhà mới.

Sau bữa ăn, ba Từ Nhĩ bị ba Tống Thụy Trì kéo .

Mẹ Tống Thụy Trì nhiệt tình mời, là để mấy đứa trẻ chơi với , chúng làm phiền nữa. Gần đây bà đang nghiên cứu cách làm tiramisu và cocktail, nhất quyết bắt ba Từ Nhĩ thử.

Vì các bậc phụ ngoài, mấy đứa trẻ tiếp tục chơi đùa thoải mái.

Hát karaoke, chơi bài, đánh mạt chược, chơi bida, chơi game, mãi đến gần sáng mới giải tán.

Những vui chơi thoải mái về, Từ Nhĩ và Tống Thụy Trì thì đối mặt với một đống đồ cần dọn dẹp.

Cửa mở , Từ Nhĩ thở dài một .

“A!” Từ Nhĩ túm tóc: “Làm bây giờ, Tống Thụy Trì?”

Tống Thụy Trì: “Hay là tối nay về nhà ngủ, ngày mai qua đây.”

Từ Nhĩ: “Không , ngày đầu tiên chuyển nhà ở ngay.”

Tống Thụy Trì: “Tại vậy?”

Từ Nhĩ: “Lý do là chúng sẽ sống vui vẻ hòa thuận.”

Tống Thụy Trì lập tức đồng ý: “Được, để dọn dẹp.”

Đồ đạc cũng nhiều.

Từ Nhĩ chỉ mang quần áo mùa này cùng vài đồ dùng sinh hoạt, chăn gối, một ít đồ trang trí trong nhà.

Vừa chơi xong, lúc mệt lắm, cả hai bắt đầu dọn dẹp từ từ.

Thậm chí còn thời gian để trò chuyện.

“Anh mang cả cái này qua ?” Từ Nhĩ lấy một khung ảnh từ đáy thùng.

Tống Thụy Trì hỏi: “Đây là cái gì?”

Từ Nhĩ: “Anh ?”

Từ Nhĩ hiểu , Tống Thụy Trì chỉ làm theo yêu cầu của cậu mà bỏ hết đồ trong tủ thùng mà thôi.

Vì thế, Từ Nhĩ quyết định để cho hắn rõ.

Từ Nhĩ lấy lớp bọc xốp khung ảnh .

“Tada.”

Tống Thụy Trì thấy liền hiểu là gì: “Sao giữ cái ?”

Từ Nhĩ: “Em thích.”

Trong khung ảnh là vài dòng chữ của Tống Thụy Trì.

Được từ 2 năm .

Khi đó công ty của Từ Nhĩ mới bắt đầu, một sáng sớm cậu tỉnh dậy, kịp khỏi giường thì nhận điện thoại báo là dự án gặp vấn đề, cần Từ Nhĩ đến thành phố R ngay.

Cậu gấp, lập tức mua vé máy bay, một tay mở máy tính kiểm tra email, còn Tống Thụy Trì thì giúp cậu dọn hành lý.

“Lần đó thật sự gấp.”

Từ Nhĩ nhớ đoạn đường từ nhà đến sân bay, lúc đó cậu chỉ lo chú ý đến máy tính, những thứ khác đều giao cho Tống Thụy Trì, cho đến khi qua cửa kiểm tra an ninh.

Sau khi Từ Nhĩ giải quyết công việc ở thành phố R, về khách sạn, mở vali thì thấy ba mảnh giấy.

Đó là những mảnh giấy Tống Thụy Trì tay.

“Hành lý sắp xếp theo thói quen của em, lấy gì sẽ lấy được ngay.”

“Mọi thứ sẽ thôi, đợi em trở về.”

“Nhớ em.”

Từ Nhĩ đặt khung ảnh lớp bọc xốp: “Anh , khi căng thẳng lại thấy mấy dòng , em đã cảm động đến mức nào.”

Tống Thụy Trì nhạt: “Chỉ thế cảm động rồi ?”

Từ Nhĩ lấy đầu cọ Tống Thụy Trì: “Anh hiểu .”

Tống Thụy Trì véo mặt Từ Nhĩ: “Giấu kỹ quá, giờ mới .”

Từ Nhĩ lén : “Không thể để quá đắc ý, làm như em yêu vậy.”

Câu khiến Tống Thụy Trì vui, lập tức ôm chặt Từ Nhĩ, bóp miệng cậu: “Ý gì đây? Hả? Em ép em yêu ? Không yêu ?”

Từ Nhĩ: “Không yêu.”

Tống Thụy Trì bóp mạnh hơn: “Nói nữa.”

Từ Nhĩ thể phát tiếng, đờ đẫn : “Yêu, yêu, yêu.”

Tống Thụy Trì: “Hôn một cái.”

Từ Nhĩ: “Không hôn.”

Tống Thụy Trì nắm lấy và hôn mạnh một cái: “Không hôn cũng hôn.”

Tống Thụy Trì buông Từ Nhĩ , Từ Nhĩ mặt đỏ tai đỏ, mặt còn in hai dấu tay.

Quá đáng thật.

Cuối cùng, cả hai dọn hết đồ đạc 1 giờ sáng, Từ Nhĩ duỗi , lên ghế trong phòng khách.

Tống Thụy Trì cũng tới, sô pha đủ rộng để hai , Từ Nhĩ đợi Tống Thụy Trì ấm chỗ sang gối đầu lòng hắn.

“10 phút nữa tắm.” Từ Nhĩ .

Tống Thụy Trì đáp: “Em tắm .”

Từ Nhĩ: “Anh tắm .”

Tống Thụy Trì: “Búa.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sao-ma-van-khong-hieu/phien-ngoai-10-dai-ket-cuc.html.]

Từ Nhĩ: “Bao.”

Tống Thụy Trì: “Kéo.”

Từ Nhĩ: “Haha, tắm .”

Một giờ sáng, thành phố A vẫn , khi mệt mỏi, như phong cảnh thật sự thoải mái.

Từ Nhĩ suy nghĩ, nếu 10 phút nữa mà Tống Thụy Trì vẫn tắm thì cậu sẽ cho hắn lề mề thêm chút nữa.

“Chờ em xong dự án , em sẽ thời gian nghỉ dài dài.” Từ Nhĩ .

Tống Thụy Trì nắm tay Từ Nhĩ: “Em đúng là cần nghỉ ngơi.”

Từ Nhĩ thở dài.

Im lặng một lúc đột ngột : “Thật việc em mở công ty chút liên quan đến .”

Tống Thụy Trì: “Sao vậy?”

Từ Nhĩ: “Anh ngạc nhiên chút nào, đoán được ?”

Tống Thụy Trì: “Có lẽ , em .”

Từ Nhĩ nghĩ một lúc: “Nói nhỉ.”

Nói nhỉ.

Chắc là vì bạn trai của cậu quá giỏi, nếu về Tống Thụy Trì thể kể dài dài, nhiều lời để , còn Từ Nhĩ chỉ là nhân viên nhỏ trong một công ty.

Thật sự quá thiếu sức hút.

Cũng coi như là một động lực nhỏ, lại đúng lúc có thời cơ về một hạng mục, khiến cậu cảm thấy, nếu một ngoài làm việc cũng .

“Vậy là bắt đầu thôi.” Từ Nhĩ : “Cố gắng hết sức mà làm, vô cùng liều lĩnh.”

“Tại liều lĩnh?” Tống Thụy Trì ôm Từ Nhĩ chặt hơn: “Em lên kế hoạch hảo, làm việc suôn sẻ, suy nghĩ tỉ mỉ, liều lĩnh, em là xuất sắc nhất mà thấy.”

Từ Nhĩ khẽ c.ắ.n môi mà Tống Thụy Trì: “Anh khen làm em vui vẻ đấy.”

Tống Thụy Trì: “Anh cứ nghĩ Từ tổng đã khen quen rồi.”

Từ Nhĩ: “ giống.”

Tống Thụy Trì: “ , giống.”

Từ Nhĩ : “Anh cách lấy lòng em.”

10 phút trôi qua.

Tống Thụy Trì vẫn tắm, Từ Nhĩ cũng thúc giục.

“À đúng .”

Từ Nhĩ chợt nghĩ một chuyện, đưa tay về phía Tống Thụy Trì: “Quà tân gia của em ?”

Tống Thụy Trì thọc tay túi.

Từ Nhĩ ngạc nhiên: “Hả? Thật ?”

Cậu chỉ hỏi đùa thôi mà.

Từ Nhĩ tay Tống Thụy Trì, thấy hắn móc khí từ lòng bàn tay.

Từ Nhĩ: “...”

Từ Nhĩ đ.á.n.h nhẹ Tống Thụy Trì: “Em mong đợi cái gì chứ…”

Tống Thụy Trì .

Tống Thụy Trì: “Búa bao kéo .”

Từ Nhĩ: “Lại làm gì? Anh tắm .”

Tống Thụy Trì: “Nào.”

Từ Nhĩ: “Đồ trẻ con.”

Dù miệng trẻ con nhưng cơ thể thành thật, nhanh chóng đưa tay .

Chưa kịp bắt đầu thì Tống Thụy Trì búa.

Từ Nhĩ nắm lấy điểm yếu, lập tức bao.

Ngay lúc đó, Tống Thụy Trì bất ngờ lấy một vật gì đó từ lòng bàn tay, đeo ngón tay Từ Nhĩ.

“Hả?”

Từ Nhĩ ngớ , ánh mắt đổ dồn chiếc nhẫn: “Cái ... Là gì ?”

Tống Thụy Trì: “Nhẫn.”

Từ Nhĩ: “... Em là nhẫn.”

Từ Nhĩ đầu Tống Thụy Trì, chậm ̃i mỉm .

Từ Nhĩ: “Anh làm gì ?”

Tống Thụy Trì: “Tân hôn vui vẻ, Từ tổng.”

Từ Nhĩ càng sâu hơn: “Cái gì ?”

Tống Thụy Trì là hiểu cách những lời lạ lùng.

Từ Nhĩ mở tay xem nhẫn, hỏi Tống Thụy Trì: “Có là một cặp ?”

Tống Thụy Trì mở lòng bàn tay.

Là một cặp.

Từ Nhĩ hiểu ý Tống Thụy Trì, lấy chiếc nhẫn đeo ngón tay Tống Thụy Trì.

Sau khi đeo xong, Từ Nhĩ đưa tay qua, hai tay chạm .

“Tốt thật.” Từ Nhĩ thể che giấu niềm vui: “Rất đẹp.”

Tống Thụy Trì: “Em thích ?”

Từ Nhĩ: “Thích.”

Vậy thì.

“Tống .” Từ Nhĩ : “Tân hôn vui vẻ.”

 

Loading...