Sao Mà Vẫn Không Hiểu! - Phiên Ngoại 1: Thanh xuân vườn trường (1)

Cập nhật lúc: 2026-03-07 14:38:55
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

LƯU Ý TRƯỚC KHI ĐỌC!!!

Nội dung của các phần phiên ngoại tiếp theo đây liên quan và cũng ảnh hưởng đến mạch truyện chính. Mọi thể coi như một bộ đoản văn thanh xuân vườn trường.

...

Bảng vàng danh dự trong trường đổi rồi.

Khi Từ Nhĩ ngang qua thì phát hiện, có lẽ là đổi vào tối hôm quya.

Thay đổi lớn, vẫn là mấy bạn học , hơn nữa người mới xuất hiện cũng là gương mặt quen thuộc.

Chỉ là lần thi giữa kỳ này, Vật Lý của Từ Nhĩ có kém, ảnh chụp môn Vật Lý đổi thành người khác rồi.

 “Anh!”

Từ Thần đột nhiên xuất hiện từ phía , ánh mắt của cậu liếc về phía bảng vàng danh dự, chẳng mấy ngạc nhiên: “Còn phải là của em.”

Từ Nhĩ lấy cơm hộp trong túi : “Mẹ làm cho em một phần.”

Từ Thần thèm thuồng: “Đúng lúc ăn sáng.”

Từ Thần nhanh chóng mở túi : “Wow.”

Từ Nhĩ cho rằng cậu cảm thán vì thức ăn, nghĩ tới cậu lại bắt lấy tay mình, chỉ vào bảng vàng danh dự bên cạnh.

“Anh, nam thần của kìa!”

Trường nhất trung của thành phố A còn có một bảng vàng danh dự khác dành cho học sinh nghệ thuật.

Nhìn theo tay của Từ Thần, Từ Nhĩ cũng thấy được.

“Điêu khắc gỗ.” Từ Thần vừa cắn đồ ăn vừa qua: “Thứ xa hoa gì vậy.”

Từ Nhĩ cũng theo.

Diện tích khá lớn, một nửa bảng vàng danh dự đều có liên quan đến người này. Nào là ảnh chụp lúc đoạt giải, ́c phẩm, giấy khen, huy chương, cũng những tấm ảnh chụp chung với các lão sư lợi hại, còn kèm theo một vài dòng chữ miêu ̉.

“Anh ấy còn biết cái này à?” Từ Thần cảm thán.

Từ Nhĩ cong môi, biểu tình còn kiêu ngạo hơn khi thấy chính mình bảng vàng danh dự: “Không biết chứ gì, ấy rất lợi hại.”

Từ Nhĩ đến trước trang báo lớn nhất, cùng mọi người thưởng thức bức ảnh chụp chung.

Trong ảnh chụp hề ghi chú người nào là hắn, có lẽ là bởi vì rất dễ nhận .

Trong trường nhất trung có ai biết chứ, vị này cầm cúp, người đều mặc đồng phục còn hắn thì mặc áo gió, còn đút tay vào túi, khóe miệng biểu hiện rõ “giải thưởng này là của ”, chính là Tống Thụy Trì.

“Chà.” Từ Thần cảm thán: “Đẹp trai thật đấy.”

Từ Nhĩ: “Cũng xem là ai.”

Giây tiếp theo, Từ Nhĩ lấy điện thoại .

Đôi mắt Từ Thần mở lớn, nhanh chóng nhìn trái nhìn phải, thấy có ai chú ý bên này thì nhanh chóng xích lại gần Từ Nhĩ, muốn đặt điện thoại vào điểm mù của mọi sinh vật sống Địa Cầu này.

“Anh làm gì đó?” Từ Thần đè thấp âm thanh: “Không muốn sống nữa à?”

Từ Nhĩ thở dài một tiếng, cũng nhanh chóng nhìn xung quanh.

Sau đó nhanh chóng nâng điện thoại lên, chụp trang báo bảng vàng danh dự.

...

“Này, nhìn cái gì đó?”

Ở một phía khác của trường học, Thạch Tử Diệc vỗ lên vai ở hành lang lâu.

Thạch Tử Diệc đang ăn sáng, lúc này chiếc bánh trứng giòn tan trong miệng phát tiếng rộp rộp.

“Không có gì.” Tống Thụy Trì nói.

Thạch Tử Diệc mới tin là có gì, hắn cố duỗi về phía trước, nhìn về phía Tống Thụy Trì đang xem: “Xem bảng vàng danh dự của cậu à?” Hắn nheo mắt lại: “Xa như vậy thì có thể thấy cái... A!”

Thạch Tử Diệc ngừng nheo mắt, nhanh chóng nuốt thức ăn trong miệng xuống: “Đó phải là tiểu nam thần của cậu ?”

Tiểu nam thần thì vẫn có thể nhìn thấy được, cho dù ở chỗ ai cũng mặc đồng phục thế này, Từ Nhĩ vẫn rất hút mắt.

Trước nay luôn thấy Từ Nhĩ rất ngoan ngoãn.

Chỉ là hôm nay cái người ngoan ngoãn này...

“Ôi trời.” Thạch Tử Diệc lập tức nhìn thấy: “Cầm điện thoại kìa, rõ như ban ngày.”

Tống Thụy Trì: “Điện thoại gì?”

“Trên tay cậu ấy...” Thạch Tử Diệc phản ứng lại: “Được được được.”

Không biết tiểu nam thần ở bên nói gì với em trai mình, hai người cùng cười.

“Mình cũng xem bảng vàng danh dự mới rồi, tiểu nam thần của cậu vẫn rất ̉nh, chiếm nhiều vị trí như vậy.” Thạch Tử Diệc nói.

Ngữ khí của Tống Thụy Trì nhàn nhạt: “Bình thường thôi.”

Thạch Tử Diệc: “Được được được, được được được.”

...

Vị tiểu nam thần cầm điện thoại này cũng phải dạng vừa

Cậu chụp được một tấm, phát hiện có mờ, lại giơ điện thoại lên chụp tấm khác.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sao-ma-van-khong-hieu/phien-ngoai-1-thanh-xuan-vuon-truong-1.html.]

Từ Nhĩ rất bình tĩnh, nhưng Từ Thần thì sợ chết khiếp, có quỷ mới biết khi nào chủ nhiệm của họ sẽ xuất hiện ở .

Gương mặt của chủ nhiệm thực sự rất đáng sợ.

“Xong vậy!” Từ Thần rất vội.

Từ Nhĩ kiểm tra ảnh chụp, lúc này mới hài lòng cất : “Xong rồi.”

Từ Thần nhìn chằm chằm Từ Nhĩ cất điện thoại rồi mới ́ch cậu : “Anh chụp cái này làm gì?”

Từ Nhĩ nói: “In thành ảnh, đóng khung rồi treo lên tường.”

Từ Thần: “... Được, làm là chó.”

Từ Nhĩ: “Gâu gâu.”

Từ Thần nói: “Nếu Tống Thụy Trì biết ấy có một học đệ si mê mình thì sẽ nghĩ thế nào đây?”

Từ Nhĩ có vấn đề: “Cũng phải chỉ có một mình si mê ấy.”

Từ Thần lại nói: “Vậy nếu để những người thích biết si mê Tống Thụy Trì thì đây?”

Từ Nhĩ dùng ngữ khí bình tĩnh nhất để nói những lời điên cuông nhất: “Rất xưng đôi, mau ở bên .”

Từ Thần cười phá lên: “Anh điên thật đấy.”

Cũng chỉ có chuyện liên quan tới Tống Thụy Trì thì Từ Nhĩ mới như vậy.

Có cảm giác như dù cũng thể, vậy bằng nói vài lời ngông cuồng thỏa mãn chính mình rồi tính .

Năm nay Tống Thụy Trì học lớp 12, Từ Nhĩ lớp 11.

Khoảng cách tuổi ́c cũng rất hợp .

Thôi được rồi.

Đi học thôi.

...

Hôm nay có chút lạnh.

Sau khi giờ nghỉ giải lao tiết thể dục kết thúc, gió đột nhiên gào thét, tất cả mọi người vội vàng chạy như bay vào trường học, lá rụng đầy đất, tiếng động xôn xao.

“Từ Nhĩ, cậu lạnh à?” Bạn học vốn ở phía Từ Nhĩ nhanh chóng chạy lên phía trước.

Từ Nhĩ: “Không lạnh.”

Bạn học: “Ôi, lạnh muốn chết, trước đây.”

Từ Nhĩ tiếp thục thả chậm bước chân.

Tiếp tục thả chậm.

Không vì cái gì, Tống Thụy Trì đang ở hướng ba giờ gần bốn giờ, đúng lúc cậu có thể liếc nhìn thấy.

Nếu nhanh thì nhìn được gì nữa.

Có lạnh, chút nhiệt lượng phát khi tập thể dục đã hoàn toàn còn, Từ Nhĩ nhét đôi tay vào túi, trong lòng đếm thêm 10 giây rồi trở về.

10, 9, 8, 7.

6, 5, 4...

Từ Nhĩ chớp mắt, cậu lại có cảm giác Tống Thụy Trì về hướng cậu nhỉ?

4, 4, 4, 4.

3, 3, 3, 3.

Thật sự là về phía này.

Lực chú ý của Từ Nhĩ càng thêm tập trung, thể cũng bắt đầu phân bố adrenaline.

Trong khoảnh khắc này, cậu đột nhiên nghĩ, có phải là có thể làm gì đó ?

Làm cái gì? Cậu có cái gì chứ?

Rất nhanh, Từ Nhĩ đã đặt sự chú ý thẻ học sinh trước ngực.

Không nghĩ nhiều, Từ Nhĩ lấy thẻ học sinh xuống.

Tống Thụy Trì càng ngày càng gần, rất nhanh sẽ lướt qua .

Từ Nhĩ bắt đầu kế hoạch, hơn nữa đã tìm được vị trí ném thẻ học sinh xuống.

Chỉ là cậu vừa mới chuẩn bị tốt, ánh mắt cậu đã có biến động.

Cậu nhìn thấy trong túi đồng phục của Tống Thụy Trì có thứ gì đó rơi .

Giây tiếp theo...

“Bộp.”

Thẻ học sinh của Tống Thụy Trì rơi xuống đất, ở ngay trước mặt Từ Nhĩ.

“Bạn học.”

Từ Nhĩ gọi người đang ở phía trước lại, cũng yên lặng cất thẻ học sinh của mình .

 

Loading...