Hiệu quả cách âm của xe rất tốt, hoàn toàn được bất kỳ âm thanh gì bên ngoài cửa sổ, Từ Nhĩ thấy ca khúc quen thuộc mà Tống Thụy Trì , nhắm mắt lại, giống như bản đang ở trong xe của Tống Thụy Trì ngay lúc này.
đã đến giờ này rồi, Từ Nhĩ thực sự có chút mệt nhọc.
“Ngủ rồi ?”
Không biết qua bao lâu, Tống Thụy Trì ở đầu bên đột nhiên hỏi, đôi mắt của Từ Nhĩ lập tức mở .
Tinh thần của cậu căng thẳng: “Không có, đang nhạc mà, em rất thích bài này.”
Từ Nhĩ còn ngân nga theo bài hát.
Tống Thụy Trì cười cười: “Anh biết, nhưng tới nơi rồi.”
Từ Nhĩ: “Ai nha.”
Tống Thụy Trì: “Nghe hết bài này .”
Từ Nhĩ: “Được được.”
Hai người cứ như vậy, mỗi người ở một góc của thành phố, an tĩnh mà hết bài hát Từ Nhĩ luôn hát theo khi .
Nghe xong họ cũng nói lời nào, Từ Nhĩ lại lần nữa nhắm hai mắt lại, dùng lỗ tai cảm nhận Tống Thụy Trì đóng cửa xe.
Nghe Tống Thụy Trì chờ thang máy.
Nghe Tống Thụy Trì lên tầng.
Nghe Tống Thụy Trì đóng cửa.
“Về đến nhà rồi.” Tống Thụy Trì nói.
Tinh thần của Từ Nhĩ ba phần ở trong mộng, bảy phần Địa Cầu.
“Ừm.” Từ Nhĩ đáp lại Tống Thụy Trì, cũng nói: “Thanh âm của thật dễ .”
Thật dễ .
Trong đêm khuya an tĩnh càng trầm hơn, có chút ̣p âm nào, như phát từ băng cassette vậy.
Đương nhiên là càng mê người hơn.
“Em còn ngủ à?” Tống Thụy Trì ở đầu bên hỏi.
Đã hơn 12 giờ rồi.
Xác thực là Từ Nhĩ đã rất buồn ngủ rồi, nhưng cậu lại nỡ cúp điện thoại.
Cậu còn muốn .
“Không buồn ngủ.” Từ Nhĩ lăn sang một bên: “Em phải đợi ngủ cùng.”
Tống Thụy Trì bên ̣m dừng vài giây rồi mới hỏi: “Sao hôm nay lại dính người như vậy?”
Từ Nhĩ bị những lời này làm cho chấn động tinh thần: “Hả? Em có ?”
Tống Thụy Trì lại trầm mặc một lát: “Em có.”
Nhịp tim của Từ Nhĩ bắt đầu nhảy rất nhanh.
“Anh phải tắm rửa rồi.” Tống Thụy Trì nói.
Từ Nhĩ: “Vậy tắm .”
Tống Thụy Trì: “Em thì ?”
Từ Nhĩ: “Anh cứ để em đó là được rồi.”
Nói xong, dường như cậu thấy tiếng cười rất nhẹ của Tống Thụy Trì.
Thanh âm rất ngắn ngủi, Từ Nhĩ biết có nhầm .
Tống Thụy Trì nói: “Được.”
Từ Nhĩ nói để đó, chỉ đơn giản là để ở bên ngoài, chờ Tống Thụy Trì tắm rửa xong báo cáo một tiếng là được.
Cậu nghĩ tới, Tống Thụy Trì lại cầm điện thoại theo người.
Âm thanh trong điện thoại trở nên trống trải, Từ Nhĩ mới phát hiện chuyện này có chút thích hợp.
Từ Nhĩ hỏi: “Em đang ở phòng tắm ?”
Tống Thụy Trì: “Ừm.”
Miệng Từ Nhĩ há to.
Sau đó, trong đầu cậu đột nhiên xuất hiện hình ảnh.
Hết thảy quá trình đều đủ để làm Từ Nhĩ vực dậy tinh thần, chỉ có lần này, đôi mắt của Từ Nhĩ mở to.
Cậu suy nghĩ, lấy tai đầu giường rồi đeo vào.
Tống Thụy Trì ở bên đang đánh răng, Từ Nhĩ có thể được.
Không bao lâu thì rửa mặt, cậu cũng có thể được.
Lại một lát .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sao-ma-van-khong-hieu/chuong-97.html.]
Từ Nhĩ thấy âm thanh cạch cạch: “Anh đang làm gì vậy?”
Tống Thụy Trì: “Cởi quần áo.”
Từ Nhĩ nhịn được mà nắm lấy chăn: “À.”
Sau đó, trong tai truyền đến âm thanh thắt lưng.
Từ Nhĩ chậm ̃i nhắm hai mắt lại.
Cơn buồn ngủ hoàn toàn tiêu tan, Từ Nhĩ còn nóng.
Cậu nằm ở giường, tiếng nước ào ào thông qua tai .
Trong đầu ngừng xuất hiện hình ảnh, khách quan mà theo tiếng nước, đó bị Từ Nhĩ chủ quan lau .
Có chút căng thẳng, nghĩ lại còn cảm thấy bản biến thái, nghĩ nữa, rồi lại nhịn được mà nghĩ.
Cậu thậm chí còn hỏi chính mình, biết lúc này Tống Thụy Trì đã tắm đến rồi?
Cứu mạng, cứu mạng.
Đừng nghĩ nữa!
Không biết qua bao lâu, rốt cuộc tiếng nước cùng dừng lại, cứu vớt Từ Nhĩ.
Lúc này Từ Nhĩ mới phát hiện bản đã căng thẳng đến muốn mạng.
Cậu chậm ̃i thả lỏng toàn , đó bên truyền đến âm thanh tới gần.
Tống Thụy Trì: “Tắm xong rồi.”
Từ Nhĩ: “A.”
Tống Thụy Trì: “Anh còn cho rằng em ngủ rồi.”
Từ Nhĩ chép miệng, có thể chứ.
“Không có.” Từ Nhĩ nói: “Mau sấy tóc .”
Tống Thụy Trì: “Được.”
Âm thanh của máy sấy tóc truyền tới, chân của Từ Nhĩ vừa nhấc vừa đá, xốc chăn người lên.
Quá nóng, quá nóng.
Tóc của Tống Thụy Trì dài, được mấy phút đã thấy âm thanh ngừng lại.
Tống Thụy Trì tiếp tục báo cáo: “Sấy xong rồi.”
Từ Nhĩ: “Được, mau ngủ .”
Giống như muốn cuộc điện thoại này kết thúc tốt đẹp, cuối cùng Tống Thụy Trì đưa Từ Nhĩ khỏi phòng tắm rồi lên giường, tắt đèn, nói ngủ ngon, đó mới tắt điện thoại.
Sau khi cúp máy, Từ Nhĩ nằm giường ngây ngốc một hồi lâu, tai cũng tháo.
Thế này ai mà ngủ được chứ.
Trong đầu đều là...
Từ Nhĩ đột nhiên cười một tiếng.
Cậu móc chân, một lần nữa đắp chăn lại, cũng cất tai .
Sau đó cậu mở điện thoại, chọc Tống Thụy Trì.
Hai giây , Tống Thụy Trì cũng chọc cậu.
Tống Thụy Trì: [Còn ngủ ?]
Từ Nhĩ đột nhiên nhớ tới Tống Thụy Trì từng nói hắn thích cậu gọi ca ca.
Vì thế cậu ấn voice chat: “Ca ca.”
Tống Thụy Trì cũng dùng voice chat trả lời: “Sao vậy?”
Sao vậy?
Sao vậy? Sao vậy?
Voice chat 2 giây, Từ Nhĩ lại.
Vừa ôn nhu vừa quyến rũ.
Từ Nhĩ có chút tâm tư riêng: “Không phải chúng từng đánh cược bồn hoa của đồng nghiệp em có thể nở hoa ?”
Từ Nhĩ: “Anh thua rồi.”
Dường như Tống Thụy Trì đã biết Từ Nhĩ muốn nói cái gì: “Muốn trả cược ?”
Từ Nhĩ: “Đúng vậy.”
Tống Thụy Trì: “Nói .”
Từ Nhĩ chậm ̃i nhếch khóe miệng.
Từ Nhĩ: “Anh gọi một tiếng bảo bối !”