Sao Mà Vẫn Không Hiểu! - Chương 96

Cập nhật lúc: 2026-02-21 14:40:52
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Từ Nhĩ suy nghĩ: “Dường như lỗ tai có thể hiểu, nhưng đầu óc thì cần giải thích một chút?”

Từ Thần “Ừm” một tiếng: “Không có việc gì, chậm ̃i giải thích, mới nhập môn, về còn đường dài phải .”

Từ Nhĩ cười: “Được, sẽ học tập.”

Từ Thần đột nhiên kiêu ngạo: “Học tập cho tốt nhé, có cái gì hiểu thì tới hỏi em.”

Từ Nhĩ: “Được được được, vô cùng cảm ơn.”

Từ Thần: “Khách sáo làm gì chứ.”

Từ Thần: “Em phát hiện còn rất đơn thuần.”

“Là ?” Từ Nhĩ hỏi: “Đơn thuần tốt ?”

“Không có.” Từ Thần nói: “Khá tót, đặc biệt tốt, nhưng cũng thể hoàn toàn đơn thuần.”

Từ Nhĩ: “Vậy thì?”

Lần này đến lượt Từ Thần ngượng ngùng: “Haha, về rồi nói, cứ ở bên Tống Thụy Trì trước đã.”

Từ Nhĩ: “Dường như em tự tin hơn .”

“Không phải nói chứ.” Từ Thần thực sự vô cùng tự tin: “Em cảm thấy 100% có thể theo đuổi được.”

Từ Nhĩ vui vẻ: “Thật ?”

Từ Thần vỗ ngực: “Thật! Chờ tin tức tốt của !”

Từ Nhĩ: “Được.”

Bị Từ Thần lây nhiễm, lúc này Từ Nhĩ cũng rất tự tin.

Chỉ là Tống Thụy Trì thôi!

mới qua 5 phút, cậu đã ỉu xìu.

Tống Thụy Trì là ai chứ! Đó chính là Tống Thụy Trì đấy...

Dù nói gì quá ghê gớm với Từ Thần, nhưng khi cuộc trò chuyện kết thúc, thể xác và tinh thần của Từ Nhĩ đều rất thoải mái.

Cậu nghĩ, có lẽ là do sự yêu thích của cậu được ủng hộ.

Trách được lúc trước Từ Thần rất thích tìm cậu để nói về bạn trai cũ, thực sự sảng khoái.

Thân thể con người còn có thể sảng khoái như vậy, thật là kỳ diệu.

Sau khi tắm rửa xong, Từ Nhĩ sắp xếp lại tâm tình, nằm lên giường.

Cậu bắt đầu suy nghĩ về lời nói của Tống Thụy Trì, bước khỏi tư duy của thẳng nam, cũng bắt đầu nhớ lại mọi thứ xảy từ khi quen biết Tống Thụy Trì đến giờ.

Rất thần kỳ, muốn nói họ là bạn thì có thể là bạn, muốn nói là ở mức bạn bè thì cũng có thể miễn cưỡng chấp nhận.

Từ Nhĩ xác thực đã có tiết tấu, càng nghĩ càng cảm thấy chính mình thiếu đánh, còn may là con người Tống Thụy Trì rộng lượng, biết cậu làm những điều đó với tư cách là một thẳng nam nên mới làm gì cậu, vẫn coi cậu là bạn.

Từ Nhĩ lại suy nghĩ.

Vậy nếu ngay lúc đó, Từ Nhĩ là thẳng nam giả thì ?

Như vậy, hết thảy những thứ cậu làm với Tống Thụy Trì trong mấy tháng nay là cái gì?

Giờ phút này, cậu thể phán đoán được mình thích Tống Thụy Trì từ lúc nào, cậu bắt đầu phân loại từng thời điểm tương ́c với , cũng bắt đầu phân tích mỗi một thời điểm này, xem xem mình sắm vai gì khi ở bên cạnh Tống Thụy Trì.

Mệnh đề khẳng ̣nh yêu cầu điều kiện gì, mệnh đề phủ ̣nh yêu cầu điều kiện gì.

Cuối cùng, Từ Nhĩ thiếu chút nữa đã làm cho chính mình hôn mê, cho đến khi điện thoại của cậu rung lên một chút.

Khi Tống Thụy Trì giải cứu não bộ của cậu, cậu mới phát hiện, bây giờ đã sắp đến 12 giờ rồi.

Tống Thụy Trì nói: [Tan làm rồi.]

Từ Nhĩ trả lời hắn: [Được, vất vả rồi, ngủ sớm một chút.]

Tống Thụy Trì: [Được, nói ngủ ngon với em trước.]

Từ Nhĩ đột nhiên như được đả thông kinh mạch, cậu biết mấy suy nghĩ linh tinh có ́c dụng gì, hiện ̣i công lược Tống Thụy Trì mới là nhiệm vụ hàng đầu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sao-ma-van-khong-hieu/chuong-96.html.]

Vì thế cậu xóa chữ ngủ ngon đã gõ màn hình , đổi thành: [Không cần.]

Tống Thụy Trì: [Không cần cái gì?]

Từ Nhĩ: [Em chờ về nhà.]

Từ Nhĩ: [Anh về đến nhà phải nói cho em biết.]

Từ Nhĩ: [Đi ngủ cũng phải nói cho em biết.]

Từ Nhĩ: [Sau đó rồi mới nói ngủ ngon với em.]

Tống Thụy Trì: [Có lẽ sẽ rất muộn.]

Từ Nhĩ: [Em mặc kệ, em cứ chờ.]

Từ Nhĩ gửi lời này , điện thoại đột nhiên reo lên.

Là Tống Thụy Trì gọi tới, Từ Nhĩ sợ tới mức thiếu chút nữa ném điện thoại .

Đang gõ chữ vui vẻ, gọi điện thoại tới làm gì chứ!

Từ Nhĩ khụ khụ, ấn máy.

“He.”

Cười trước một chút.

“He.”

Tống Thụy Trì cũng học Từ Nhĩ.

Từ Nhĩ: “Sao lại gọi điện thoại cho em?”

Tống Thụy Trì: “Báo cáo cho trợ lý nhỏ, đang xe về nhà rồi.”

Từ Nhĩ: “Lái xe thì phải tập trung, gọi điện thoại làm cái gì?”

Tống Thụy Trì: “Anh mặc kệ, cứ gọi.”

Từ Nhĩ bật cười.

Từ Nhĩ biết vì Tống Thụy Trì lại bận như vậy, ngay mai có một hoạt động, bởi vì ̣a điểm có xung đột với phương án, họ cần lập tức điều chỉnh và đưa phương án mới.

“Đã làm xong những thứ cho ngày mai ?”

Tống Thụy Trì: “Xong rồi.”

Từ Nhĩ “Wow” một tiếng: “Không hổ là Tống lão sư của chúng , Tống lão sư lợi hại quá .”

Tống Thụy Trì: “Từ Tiểu Nhĩ.”

Từ Nhĩ: “Sao vậy? Còn thể khen ?”

Tống Thụy Trì: “Đương nhiên là có thể, có thể nhận được sự khích lệ của Từ , vô cùng vinh hạnh.”

Lần này đến phiên Từ Nhĩ: “Tống Thụy Trì.”

Tống Thụy Trì: “Sao vậy?”

Từ Nhĩ mím môi cười một chút, ôn nhu hơn: “Cộng thêm cho một điểm.”

Tống Thụy Trì có chút kinh ngạc: “Vì ?”

Từ Nhĩ: “Không vì cả.”

Tống Thụy Trì: “Không vì cả là vì ?”

“Em muốn cộng điểm thì cộng, được ?” Thanh âm của Từ Nhĩ lớn hơn một chút: “Còn hỏi nữa em sẽ cộng thêm hai điểm cho đấy.”

Tống Thụy Trì hoàn toàn bị Từ Nhĩ chọc cười: “Vì ?”

Từ Nhĩ: “Làm việc trái quy ̣nh, cộng ba điểm.”

Tiếng cười của Tống Thụy Trì càng sâu hơn.”

Tống Thụy Trì gọi điện thoại, trong xe cũng mở nhạc.

 

Loading...