Sao Mà Vẫn Không Hiểu! - Chương 94

Cập nhật lúc: 2026-02-21 14:25:33
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Từ Nhĩ: “Cơm là phải ăn, vốn đã ăn ít, còn ăn cơm đúng giờ, dạ dạy sẽ hỏng đấy.”

“Được được được.” Tống Thụy Trì gật đầu: “Nghe em.”

Từ Nhĩ: “Tốt nhất là .”

Mở hộp cơm , Từ Nhĩ đảo mì, đó đưa đôi đũa cho Tống Thụy Trì.

Tống Thụy Trì giống như nhìn thấy, đôi tay vẫn liên tục gõ chữ.

Vì thế Từ Nhĩ lại đưa qua, quơ quơ trước mặt Tống Thụy Trì.

Lúc này Tống Thụy Trì mới nhận lấy đôi đũa .

Từ Nhĩ cứ như vậy nhìn hắn gắp một miếng, đó nâng lên, đó...

Đưa đến bên miệng Từ Nhĩ.

Từ Nhĩ còn kịp nói cái gì thì trong miệng đã có một miếng mì.

“Cái gì vậy?” Từ Nhĩ cười: “Anh ăn .”

Lúc này Tống Thụy Trì mới gắp thêm một đũa, đưa vào trong miệng mình.

Thời gian kế tiếp chính là hình ảnh mà Từ Nhĩ tưởng tượng.

Dù khác một chút, nhưng ít nhiều gì vẫn được nhìn Tống Thụy Trì ăn.

Chỉ là con người này, có chút đồ ăn này mà cũng ăn hết, được một nửa đã nói no rồi.

Từ Nhĩ có thể làm bây giờ.

Đành phải ăn hết chỗ còn lại.

Ha.

Dùng mắt thường cũng có thể thấy Tống Thụy Trì rất bận, tất nhiên là Từ Nhĩ ở lại quá lâu, ăn xong thì thu dọn một chút rồi mang theo ́c rời .

...

Kế tiếp chính là thời gian của Từ Thần.

Tên nhóc này thực sự rất gấp, còn cho Từ Nhĩ tắm rửa, Từ Nhĩ vừa mới vào đến nhà thì Từ Thần đã gọi điện tới.

Giống như đòi mạng vậy.

“Còn giày.”

Vừa điện thoại, Từ Nhĩ đã nói như vậy với Từ Thần.

Từ Thần rất kích động: “Thay giày ảnh hưởng đến việc nói chuyện.”

Từ Nhĩ cười: “Muốn nói gì?”

Từ Thần: “Anh nói thật giả vậy?”

Từ Nhĩ đóng cửa lại: “Thật.”

Từ Thần “Wow” một tiếng: “Tuần trước em hỏi , vẫn còn là thẳng nam mà, là tuần trước mà đúng ?”

Từ Nhĩ: “Là tuần trước.”

Từ Thần: “Wow, xảy chuyện gì rồi? Anh mau nói .”

Từ Nhĩ: “Không xảy chuyện gì, chỉ là phát hiện rất thích Tống Thụy Trì thôi.”

Từ Thần: “Anh phát hiện như thế nào?”

“Thì là phát hiện thôi.” Từ Nhĩ cười: “Anh cũng phải kẻ ngốc, thích người khác mà còn biết.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sao-ma-van-khong-hieu/chuong-94.html.]

Từ Thần liền cảm thán thêm mấy câu, hỏi: “Phát hiện từ khi nào?”

Từ Nhĩ: “Mấy ngày nay.”

“Wow.” Từ Thần lại lần nữa cảm thán: “Em thật sự kinh ngạc, da gà cũng nổi lên rồi, hiện ̣i chúng là người đó à!”

Từ Nhĩ: “Chúng vốn dĩ là người .”

Từ Thần: “Hiện ̣i em có cảm giác rất bối rối, vô cùng bối rối, à, trai của em à, Từ Nhĩ à.”

Từ Nhĩ: “Anh nhìn giống ?”

Từ Thần: “Anh nhìn có nơi nào giống chứ? Anh quả thực thẳng đến mức thể thẳng hơn.”

Từ Nhĩ: “Gaydar của em cũng chỉ như thế thôi.”

Không biết lời này có gì buồn cười, Từ Thần ở đầu bên cười phá lên.

Từ Thần: “Cho nên tình huống hiện ̣i như thế nào?”

Từ Nhĩ: “Không có tình huống gì, còn nghĩ xong.”

Từ Thần: “Chưa nghĩ xong có nên theo đuổi à?”

“Không phải.” Từ Nhĩ nói: “Cái này thì nghĩ kỹ rồi, muốn theo đuổi, chỉ là nghĩ nên theo đuổi thế nào, từng theo đuổi con trai.”

Từ Thần: “Làm như từng theo đuổi con gái vậy.”

Từ Nhĩ cười: “Đúng là có, nhưng từng gặp người khác theo đuổi con gái rồi, từng thấy ai theo đuổi con trai.”

Từ Thân: “Ai da, cũng giống thôi, ngoài ăn cơm, xem phim.” Từ Thần cười cười: “Mấy cái này hai người đều trải nghiệm rồi, còn có cả em.”

Từ Nhĩ: “Lúc có em cũng trải nghiệm rồi.”

Từ Thần cười: “Được được được.”

“Vừa rồi đưa đồ ăn cho ấy cũng tính.” Từ Thần tiếp tục: “Bình thường nên nói chuyện phiếm nhiều, chuyện hàng ngày gì đó cũng được.”

Từ Nhĩ: “Bọn có nói.”

Từ Thần suy nghĩ: “Thỉnh thoảng tặng quà, cũng có thể tặng hoa.”

Từ Nhĩ “A” một tiếng: “Anh từng tặng hoa rồi, hai lần.”

Từ Thần lại kinh ngạc: “Hoa cũng tặng rồi?”

Từ Nhĩ: “Khi đó phải nhận máy đánh chữ của ấy , muốn đáp lễ nhưng lại biết tặng cái gì nên tặng một bó hoa, đó đến nhà ấy ăn cơm, lại tặng thêm một bó.”

“Vậy à.” Từ Thần dường như có thể hiểu được, nhưng giống như phải thực sự hiểu mà phát một tiếng: “Chà…”

Từ Thần lại suy nghĩ: “Sau đó chính là, thỉnh thoảng ̣o bất ngờ cho ấy.”

Từ Nhĩ hỏi: “Nửa đêm xuất hiện ở cửa nhà ấy có tính là bất ngờ ?”

“Tính! Tính chứ!” Từ Thần cảm thán: “Anh đã làm rồi à?”

Từ Nhĩ bật cười: “Đúng vậy.”

Từ Thần: “ĐI làm gì?”

Từ Nhĩ: “Lần đó tâm trạng của ấy tốt, đưa đồ ăn cho ấy, muốn ấy vui vẻ một chút.”

Từ Thần “Wow” một tiếng, rồi lại “Wow” một tiengs: “Anh à, một thẳng nam như mà lại làm những việc này với Tống Thụy Trì? Uống say còn hôn người .”

Từ Nhĩ cười: “Làm vậy?”

“Anh thật thiếu đánh mà.” Từ Thần cảm thán: “Tống Thụy Trì đánh chết à?”

 

Loading...