Từ Thần ở đầu bên điện thoại dùng hai giây để phân tích những lời này của Từ Nhĩ, lại dùng ba giây để bày tỏ sự khiếp sợ của mình: “Cái, cái gì? Em nhàm chứ?”
Từ Nhĩ cười: “Không nhầm.”
Từ Thần lần lượt phát ba âm thanh sửng sốt: “Hả?”
“Hả?”
“Hả?”
Từ Nhĩ: “Ha.”
“Không phải chứ,” Từ Thần kích động đến mức thanh âm cũng lớn hơn: “Sao lại, , lúc nào thì…”
Lung tung rối loạn, Từ Nhĩ trực tiếp ngắt lời Từ Thần: “Hiện ̣i ̉nh, tối muộn em ̉nh ? Muộn rồi nói.”
Từ Thần: “Rảnh chứ, em quá ̉nh rồi, muộn là mấy giờ?”
Từ Nhĩ: “Không xác ̣nh được, chờ vẽ xong đã.”
Từ Thần “Ai nha” một tiếng: “Đừng vẽ nữa! Nói ngay cho em biết !”
Từ Nhĩ cười: “Thật sự được, tối nay phải hoàn thành, còn nhiều .”
Từ Thần: “Aaaa, nhanh lên .”
Từ Nhĩ: “Anh sẽ cố.”
Phản ứng của Từ Thần làm Từ Nhĩ có chút vui vẻ, cúp điện thoại, tốc độ vẽ của cậu cũng nhanh hơn.
Mà đứa em trai cứ 5 phút lại nhắn một tin WeChat cho Từ Nhĩ.
Từ Thần: [Xong xong .]
Từ Thần: [Xong xong .]
8 giờ 53 phút, Từ Nhĩ lưu bản vẽ lại, cầm lấy điện thoại, lại nhìn thấy mấy chục tin nhắn đọc của Từ Thần.
Từ Nhĩ cười.
Từ Nhĩ: [Tan làm rồi.]
Từ Nhĩ: [Chờ về nhà.]
Từ Thần: [Aaaa, nhanh lên , nhanh lên !]
Từ Thần: [Gấp lắm, gấp lắm.]
Từ Nhĩ: [Anh sẽ nhanh sẽ nhanh.]
Nói xong, Từ Nhĩ chuyển sang gọi điện thoại.
Hôm nay, Tống Thụy Trì mở họp cả một ngày, mãi cho đến hơn 7 giờ tối mới trở về phòng làm việc, trong lúc đó chỉ ăn một cái bánh mì nhỏ và uống một ly sữa bò do trợ lý của hắn mua.
Từ Nhĩ biết Tống Thụy Trì ăn ít, nhưng ăn ít phải là ăn.
“Em tan làm rồi.”
Từ Nhĩ vừa mới tắt đèn, Tống Thụy Trì đã điện thoại.
Tống Thụy Trì: “Thiết kế Từ vất vả rồi.”
“Tống lão sư mới vất vả.” Từ Nhĩ hỏi: “Còn bao lâu nữa mới tan làm?”
Tống Thụy Trì: “Vẫn còn sớm.”
Tử Nhĩ lẩm bẩm: “Đều ̣i mấy cuộc họp linh tinh đó, nói cái gì mà nhiều vậy chứ.”
Tống Thụy Trì bật cười: “Đúng vậy.”
Từ Nhĩ đột nhiên nhớ tới cái gì đó: “Lần này phải mở họp chứ?”
Tống Thụy Trì: “Không phải, ngủ gà ngủ gật ở góc.”
“Vậy là tốt rồi.” Cậu lại mắng nặng hơn một chút: “Cuộc họp vớ vẩn!”
Tống Thụy Trì phụ họa: “Cuộc họp vớ vẩn.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sao-ma-van-khong-hieu/chuong-92.html.]
“Vậy thì…” Từ Nhĩ chậm ̃i nhìn thang máy di chuyển: “Người nào đó có đói bụng ?”
Tống Thụy Trì: “Đói.”
Từ Nhĩ hiếm khi được Tống Thụy Trì nói đói, có lẽ là thật sự đói bụng.
“Đinh” một tiếng, thang máy tới nơi.
Tống Thụy Trì ở đầu bên lại nói: “Đói đến còn sức lực rồi, trợ lý nhỏ.”
Từ Nhĩ nở nụ cười: “Trợ lý nhỏ đã biết, cho trợ lý nhỏ 10 giây.”
Tống Thụy Trì hỏi: “10 giây để làm cái gì?”
Từ Nhĩ: “10 giây thang máy.”
Từ Nhĩ nói xong lời này, thang máy cũng vô cùng phối hợp mà ngắt tín hiệu.
Cũng trong 10 giây này, trong đầu Từ Nhĩ nghĩ đến rất nhiều đồ ăn.
“Đinh” một tiếng, thang máy lại đến nơi.
“Đùi gà sốt mật ong, mì xào bò, cánh gà ́n.” Từ Nhĩ bắt đầu kể tên những món ăn cậu có thể mua được vào lúc này: “Thịt bò sốt cay, mì trứng, muốn ăn cái gì?”
Tống Thụy Trì cười, lại hỏi Từ Nhĩ: “Em muốn ăn cái gì?”
Phải nói là, trong lúc nói, Từ Nhĩ cũng điên cuồng chảy nước miếng.
Từ Nhĩ vẫn nói: “Anh nói .”
Tống Thụy Trì: “Anh nhất ̣nh muốn em nói.”
Đoạn đối thoại này vô cùng quen thuộc, Từ Nhĩ nở nụ cười.
Nếu như vậy thì Từ Nhĩ cũng khách sáo nữa: “Mì xào bò.”
Tống Thụy Trì: “Được, cảm ơn trợ lý nhỏ.”
Từ Nhĩ: “Cảm ơn cái gì, em có nói là em muốn làm gì ?”
Tống Thụy Trì: “Em nói là em muốn mua mì xào bò, cũng sẽ đưa đến phòng làm việc của .”
Từ Nhĩ: “Hả?”
Tống Thụy Trì lại nói: “Từ Tiểu Nhĩ, đói bụng.”
Thanh âm của Tống Thụy Trì đột nhiên trở nên trầm thấp, còn có phần làm nũng, như vậy Từ Tiểu Nhĩ nào có thể chịu được chứ.
“Vậy được rồi.” Từ Nhĩ vô cùng hào phóng: “Anh chờ đó, em lập tức tới.”
Tống Thụy Trì: “Được, chờ em.”
Kỳ thật ngay từ đầu Từ Nhĩ muốn giao hàng tận nơi, đã tới giờ này rồi, Từ Thần còn đang đợi cậu, cậu chỉ muốn giúp Tống Thụy Trì đặt đồ ăn thôi.
như bây giờ cũng được, gặp mặt một chút cũng khá tốt.
Gọi xe xong, Từ Nhĩ gửi một tin nhắn cho Từ Nhĩ: [Có lẽ là phải muộn một chút.]
Từ Tần lập tức nhắn: [????]
Từ Thần: [Vì vì vì !]
Từ Nhĩ: [Tống Thụy Trì đang tăng ca, ấy còn ăn tối, đưa đồ ăn cho ấy.]
Từ Thần: [Aaaaaaa.]
Từ Thần: [Vậy được rồi vậy được rồi.]
Từ Thần: [Nhanh lên nhanh lên nhanh lên aaaaa.]
Từ Thần: [Em gấp lắm em gấp lắm.]
Cách màn hình, Từ Nhĩ cũng có thể tưởng tượng dáng vẻ phát điên của Từ Thần ở bên .
Từ Nhĩ: [Được được được được dược được.]