Sao Mà Vẫn Không Hiểu! - Chương 9

Cập nhật lúc: 2026-01-31 15:01:48
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong thời gian chờ rượu của hoạt động được đưa lên, Tống Thụy Trì trò chuyện điện thoại một lát, hơn nữa khi trò chuyện xong, hắn còn liếc mấy người bạn của mình ở bàn một cái.

Đương nhiên là Từ Nhĩ cũng có suy đoán.

“Anh cần qua đó ?”

Từ Nhĩ suy nghĩ, vẫn hỏi Tống Thụy Trì.

Tống Thụy Trì lắc đầu: “Không cần.”

Từ Nhĩ: “Liệu họ có giết ?”

Tống Thụy Trì: “Vậy thì phải bước qua thi thể của trước.”

“Hahaha.” Từ Nhĩ lập tức nở nụ cười: “Anh thật hài hước.”

Tống Thụy Trì nhìn Từ Nhĩ một cái, biết vì cũng cười.

Không bao lâu , rượu của hoạt động được đưa lên.

Xanh xanh đỏ đỏ, lên một ly Từ Nhĩ liền xem một ly, có lẽ là thấy Từ Nhĩ thật sự tò mò, Tống Thụy Trì liền nhờ nhân viên phục vụ dừng lại giới thiệu rượu.

Bà ngoại Từ rất nghiêm túc, cũng nhớ kỹ mấy loại, cái này là được pha chế đặc biệt, cái là cocktail, nhưng cậu nhớ được cái gì mà vị cam vị ́o, bởi vì màu sắc khác biệt lắm, ngửi thì chỉ thấy toàn mùi rượu.

“Từng tới quán bar ?” Nhân viên phục vụ rời , Tống Thụy Trì hỏi Từ Nhĩ.

Từ Nhĩ lắc đầu: “Chưa.”

Tống Thụy Trì có chút tò mò: “Vì hôm nay lại đến?”

Từ Nhĩ chỉ vào Tống Thụy Trì: “Không phải …” Từ Nhĩ nhanh miệng mà nói ba chữ, đó mới cảm giác những lời này tốt lắm, vì thế cậu quanh co: “Bởi vì gặp được .”

Rõ ̀ng là Tống Thụy Trì sửng sốt một chút, hắn cười: “Cho nên cậu vốn ̣nh làm gì?”

Từ Nhĩ cũng cười: “Rời .”

Tống Thụy Trì vẫn : “Tôi bảo cậu vào nên cậu vào à?”

Từ Nhĩ gật đầu nhìn Tống Thụy Trì: “Đúng vậy.”

Tống Thụy Trì bật cười, đó lại tới gần hơn một chút: “Hiện ̣i còn kịp.”

“Không cần.” Từ Nhĩ lắc đầu: “Tôi muốn giúp Soso lấy gấu bông.”

Lông mày của Tống Thụy Trì nhẹ nhàng nhướng lên một chút: “Tự tin như vậy à.” Tầm mắt của hắn rơi xuống bàn rượu: “Quán bar có thể đưa hoạt động này thì tất nhiên là sẽ khó.”

Từ Nhĩ suy nghĩ, nhìn Tống Thụy Trì: “Không thành vấn đề, uống rất tốt.”

Tống Thụy Trì: “Làm nhìn được?”

Từ Nhĩ bị hỏi đến ̣n họng.

Cậu ngửa cằm, nhìn bàn rượu đầy miệt thị: “Cậu tùy tiện uống, còn lại để .”

Tống Thụy Trì nở nụ cười: “Tôi giống như vậy à?”

Từ Nhĩ thu liễm, kéo khí lên một chút: “Có khoa trương.”

Nhân viên phục vụ lại đến, đưa cho họ hai cái ly rỗng và một cái đồng hồ đếm ngược.

Tống Thụy Trì đặt một cái ly rỗng trước mặt Từ Nhĩ: “Cho nên rốt cuộc là cậu giúp lấy gấu bông là tự mình lấy?”

Từ Nhĩ biết làm mà đột nhiên trở nên ngang ̀n: “Phàm là có nhấp một ngụm, vẫn có thể xem như chúng cùng hoàn thành trò chơi này.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sao-ma-van-khong-hieu/chuong-9.html.]

Tống Thụy Trì cười bất đắc dĩ: “Được.” Hắn hỏi Từ Nhĩ: “Vậy xin hỏi, cậu tính nhấp ngụm nào?”

Từ Nhĩ nhìn lướt qua: “Đều từng uống.”

Tống Thụy Trì bổ sung cho cậu: “Đều nhấp một ngụm.”

Từ Nhĩ gật đầu: “Chính là như vậy.”

Dựa theo nguyên ́c ở gần, Tống Thụy Trì cầm lấy ly rượu được pha chế đặc biệt ở gần Từ Nhĩ nhất.

“A.” Rượu vào trong miệng, Từ Nhĩ mím môi: “Khá ổn, cái này có vị cam, cảm nhận được.”

Tống Thụy Trì lại cầm một ly khác lên: “Nếm thử cái này .”

Từ Nhĩ đưa ly của mình nhận: “Được.”

Trên bàn có tổng cộng 12 ly với đủ loại hình dáng màu sắc, Từ Nhĩ chỉ nếm 5 ly, vị giác cũng đã lung tung rối loạn, hơn nữa bắt đầu dần dần phân biệt được cái nào dễ uống, chỉ có thể phân biệt ly này với ly vừa rồi thực sự giống .

Không biết được mấy ly, Tống Thụy Trì lại rót cho cậu nữa, trực tiếp đưa cái ly tới trước mặt Từ Nhĩ.

Từ Nhĩ có chút nghi hoặc: “Hả?”

Tống Thụy Trì: “Trực tiếp uống , loại ly này dễ rót.”

Từ Nhĩ “A” một tiếng, hiểu được rồi mới cầm lấy cái ly, cũng nghĩ tới đây chính là cocktail trong truyền thuyết.

“Ống hút.”

Miệng Từ Nhĩ đang chuẩn bị chạm vào thì Tống Thụy Trì nói một câu.

Từ Nhĩ lại “A” một tiếng, mới phát hiện cái ly này có ống hút.

Đúng, có ống hút thì nên dùng mới hợp lý.

Hợp lý.

Khoảnh khắc Từ Nhĩ đụng tới ống hút, dường như cái miệng đã mất chức năng nếm thử, trực tiếp hút một ngụm lớn.

Một ngụm này lớn đến mức mực nước trong ly trực tiếp giảm xuống một cách rõ ̀ng.

Một ngụm này thật sự mạnh, trong khoảnh khắc nuốt xuống, Từ Nhĩ cảm nhận được có một thứ gì đó rất xa lạ trong cổ họng trực tiếp tiến lên não, khiến cậu vừa buồn vừa choáng.

Sau đó cậu nhìn Tống Thụy Trì.

“Haha.” Từ Nhĩ nở nụ cười trước, có chút ngượng ngùng.

Tống Thụy Trì nói với cậu: “Uống chậm một chút.”

Não Từ Nhĩ bắt đầu nhảy lên như trái tim đang đập, lúc nhanh lúc chậm, thịch thịch thịch liên hồi.

“Đã qua 8 phút rồi.”

Tuy Từ Nhĩ thấy bàn đã rất loạn, nhưng lại giống như hoàn toàn đụng đến rượu, lặp lại câu này: “Đã qua 8 phút rồi.”

“Từ Nhĩ.” Cậu đối diện với Tống Thụy Trì vừa gọi tên cậu, hỏi cậu: “Cậu có ổn ?”

Từ Nhĩ hỏi: “Còn mấy ly?”

Tống Thụy Trì nói: “Năm ly.”

“OK.” Từ Nhĩ giơ ngón tay: “... K.”

 

Loading...