Sao Mà Vẫn Không Hiểu! - Chương 89

Cập nhật lúc: 2026-02-19 14:54:57
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong nhóm vẫn còn tiếp tục nói chuyện phiếm, Thạch Tử Diệc hỏi Tống Thụy Trì: [Cậu đưa người an toàn về nhà ?]

Tống Thụy Trì: [An toàn về nhà mình.]

Thạch Tử Diệc: [Được được được.]

Thạch Tử Diệc: [Còn phải là cậu.]

Thạch Tử Diệc: [Nghĩa là buổi tối ở lại ?]

Tống Thụy Trì: [Ừm.]

Thạch Tử Diệc: [Được được được.]

Thạch Tử Diệc: [Có đôi khi mình cũng biết có nên đau lòng cho cậu .]

Ứng Cảnh: [Đừng đau lòng cậu ấy, cậu ấy đang mê muội rồi.]

Ứng Cảnh: [Đau lòng cho những người độc trong nhóm .]

Ứng Cảnh: [Mình nói chứ, bằng hai người trực tiếp sống chung .]

Tống Thụy Trì: [Được đấy.]

Thạch Tử Diệc: [Tầm này sang năm đứa bé có thể mua nước tương ?]

Tống Thụy Trì: [Có thể.]

Ứng Cảnh: [Cười chết mất, Từ Nhĩ có biết cậu ở trước mặt bọn mình lại làm càn như vậy ?]

Ứng Cảnh: [Cậu nói cho cậu ấy thử .]

Tống Thụy Trì gửi một sticker [Đừng nói].

Tống Thụy Trì: [Vừa mới dỗ được về.]

Thạch Tử Diệc: [À đúng rồi, nói xem vì tuần này cậu ấy lại giận dỗi cậu ?]

Tống Thụy Trì: [Cậu ấy bận công việc.]

Thạch Tử Diệc: [Mình tin cậu cái quỷ.]

Ứng Cảnh: [Mình tin cậu cái quỷ.]

Tiểu Hạ: [Mình tin cậu cái quỷ.]

Tống Thụy Trì: [Cậu ấy biết xu hướng tính dục của mình.]

Thạch Tử Diệc: [!!! Chà chà chà chà, biết từ khi nào?]

Thống Thụy Trì: [Cuối tuần trước, có lẽ là được ở thành phố C.]

Ứng Cảnh: [Sau đó thì , bị dọa chạy à?]

Tống Thụy Trì: [Không biết.]

Ứng Cảnh: [Xu hướng tính dục của cậu cũng xem như bí mật.]

Ứng Cảnh: [Cậu đưa cậu ấy xem thi đấu thì phải đề phòng việc này chứ.]

Tống Thụy Trì: [Không đề phòng, cố ý đấy.]

Thạch Tử Diệc: [Hả?]

Thạch Tử Diệc: [Xác thực là cũng nên cho cậu ấy biết rồi.]

Thạch Tử Diệc: [ vì cậu tự nói?]

Tống Thụy Trì: [Xin chào Từ Nhĩ, là đồng tính luyến ái.]

Thạch Tử Diệc: [Hahahaha, được được được.]

Ứng Cảnh: [Hahahaha, Thạch Tử Diệc, cậu đừng quá buồn cười.]

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sao-ma-van-khong-hieu/chuong-89.html.]

Tiểu Hạ: [Cậu thì biết cái gì chứ Thạch Tử Diệc, Tống Tống có chúng có kế hoạch.]

Tiểu Hạ: [Hơn nữa yêu đương nào có thể gấp gáp như vậy chứ?]

Tiểu Hạ: [Chuyện gì cũng phải có nhịp điệu.]

Tiểu Hạ: [Đối phương vẫn có khả năng là thẳng nam, thẳng nam đó.]

Tiểu Hạ: [Trong lòng Tống Tống của chúng hiểu rõ.]

Tiểu Hạ: [Đúng , Tống Tống?]

Tống Thụy Trì: [Cậu đã nói như vậy rồi.]

Tống Thụy Trì: [Mình có kế hoạch thì cũng phải có thôi.]

Thạch Tử Diệc: [Được được được, chuyện của đồng tính luyến ái các cậu, bọn mình hiểu.]

Tiểu Hạ: [Cậu cứ chờ tin tức tốt của Tống Tống .]

Tống Thụy Trì: [Cậu cứ chờ tin tức tốt của Tống Tống .]

Cậu cứ chờ tin tức tốt của Tống Tống

Khi lặp lại lời nói này, bản Tống Thụy Trì cũng bật cười.

Bên , Từ Nhĩ đã tự đắc mà ngồi ghế sô pha, bản mở một kênh thú vị, lúc này vừa vuốt ve Soso, vừa nghiêm túc xem TV.

Tống Thụy Trì cầm ly cà phê vừa pha xong qua, ngồi xuống bên cạnh Từ Nhĩ.

“Bắt đầu xem từ danh sách phát của .” Từ Nhĩ cầm lấy điều khiển: “Có cần xem lại ?”

Tống Thụy Trì lắc đầu: “Không cần, xem .”

Trong TV đang là kênh về thế giới động vật, trong lúc mơ màng mở TV , Từ nhĩ nhìn thấy trong lịch sử xem.

Giờ phút này, một con báo đang ngồi rình mồi, kèm theo lời thuyết minh có một hai của thế giới động vật, lại có BGM, càng thêm vẻ khẩn trương kích thích, làm người chờ mong.

Con báo màn hình chậm ̃i tiếp cận, khi gần tiếp cận, linh dương phát hiện , báo săn mạnh mẽ chạy lên, linh dương cũng lập tức chạy trốn.

tốc độ của linh dương nào có thể so sánh được với báo săn chứ, bao lâu , linh dương đã bị báo săn bắt được.

“Wow.”

Thời khắc bắt được, Từ Nhĩ phát âm thanh.

Tống Thụy Trì cũng xem rất cẩn thận, một màn này kết thúc, hai người vô cùng đồng bộ mà uống một ngụm cà phê.

Một ngụm vào bụng, Tống Thụy Trì hỏi Từ Nhĩ: “Lúc xem, em sẽ hy vọng báo săn bắt được linh dương, là hy vọng linh dương có thể trốn thoát?”

Từ Nhĩ hỏi: “Hy vọng báo săn có thể bắt được.”

Tống Thụy Trì: “Vì ?”

Từ Nhĩ suy nghĩ: “Có lẽ đại đa số người đều hy vọng có thể bắt được thôi, góc máy dành cho báo săn quá nhiều, dẫn tới việc chúng bất tri bất giác đặt niềm tin vào báo săn, rất dễ dàng hy vọng báo săn có thể thành công. Nếu lúc mới bắt đầu mà một ít hình ảnh gia ̀nh linh dương sinh hoạt hòa thuận, có lẽ chúng sẽ hy vọng linh dương có thể chạy trốn.”

Tống Thụy Trì cười: “Nghĩ sâu như vậy à.”

Từ Nhĩ: “Gần đây em luôn nghĩ nhiều.”

Tống Thụy Trì: “Còn suy nghĩ cái gì?”

Từ Nhĩ: “Còn suy nghĩ…”

Cậu nói rồi đầu nhìn Tống Thụy Trì.

Tống Thụy Trì: “Hửm?”

Từ Nhĩ cười: “Còn suy nghĩ, em lại có thể quen biết được chứ.”

Tống Thụy Trì: “Quen biết thì làm ?”

Từ Nhĩ: “Quen biết rất tốt.”

 

Loading...