Sao Mà Vẫn Không Hiểu! - Chương 87

Cập nhật lúc: 2026-02-19 14:54:25
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Đã lâu rồi Từ Nhĩ chơi mạt chược, lần trước chơi là khi Kha Lâm và bạn bè ba thiếu một, đúng lúc cậu có thời gian ̉nh.

Cho nên khi vừa mới bắt đầu, cậu vẫn có chút khẩn trương, hơn nữa cậu cũng biết mấy người bạn này của Tống Thụy Trì chơi mạt chược có phong cách gì.

Lúc bắt đầu, mỗi lần bốc đánh cậu đều phải đầu nhìn Tống Thụy Trì, nếu nhận được sự ngầm đồng ý của Tống Thụy Trì thì mới đánh.

hành vi này kéo dài được bao lâu.

Sau khi họ chơi một ván, Trần Vũ ngồi bên trái ném một quân nhị vạn , vừa lúc cậu có nhất vạn và nhị vạn, có thể ăn được.

Chỉ là cậu vừa mới vươn tay , Ứng Cảnh đã hô: “Phỗng.”

Từ Nhĩ lập tức rút tay về.

“Cậu bị làm vậy!”

Thạch Tử Diệc thấy thế thì vỗ tay của Ứng Cảnh: “Phỗng cái gì mà phỗng, thấy Từ Nhĩ của chúng muốn ăn ?”

Ứng Cạnh lập tức buông quân nhị vạn : “OK OK.”

Từ Nhĩ có chút hiểu, nhưng tình trạng này cho phép cậu hiểu, một đám người thao ́c như mãnh hổ, Thạch Tử Diệc kiên quyết nhét quân nhị vạn tới trước mặt cậu, Tống Thụy Trì còn phối hợp lấy quân nhất vạn và tam vạn , cũng ném cửu vạn phế vật mà Từ Nhĩ đã chuẩn bị từ trước .

Sau đó đến lượt bên phải cậu.

Từ Nhĩ kinh ngạc: “Hả?”

Cậu nghi hoặc đầu nhìn Tống Thụy Trì, Tống Thụy Trì cười với cậu, hiệu cho cậu tiếp tục chơi.

Duy trì sự nghi hoặc này, Từ Nhĩ nhìn Thạch Tử Diệc ném một quân ngũ điều .

Đúng lúc Từ Nhĩ có ngũ điều, cậu nói: “Phỗng.”

Chỉ là rất trùng hợp, lúc này Trần Vũ cũng đồng thởi mở miệng, nói: “Mình ăn một cái.”

“Ăn cái gì mà ăn!”

Ứng Cảnh ở bên cạnh mở miệng, đứng lên với dáng vẻ báo thù rửa hận, nhét quân ngũ điều đến trước mặt Từ Nhĩ: “Không thấy Từ Nhĩ của chúng muốn phỗng ?”

Tống Thụy Trì lại phối hợp mà lấy ngũ điều của Từ Nhĩ .

Thạch Tử Diệc cười to mà vỗ tay.

“Được được được.” Trần Vũ cũng cười gật đầu: “Chơi như vậy đúng .”

Từ Nhĩ lại lần nữa nghi hoặc mà nhìn Tống Thụy Trì.

“Không cần hoài nghi.” Thạch Tử Diệc ở phía đối diện nói với Từ Nhĩ: “Tống Tống nói rồi, tùy tiện chơi.”

Từ Nhĩ vẫn nhìn Tống Thụy Trì: “Hả?”

Tống Thụy Trì gật đầu: “Tùy tiện chơi.”

Kế tiếp, Từ Nhĩ mới chân chính cảm nhận được cái gọi là tùy tiện chơi này có bao nhiêu tùy tiện, cậu phân biệt nổi nhóm người này là đang dỗ mình là đang ̀n sát lẫn với một ý niệm “Ai cũng đừng hòng sống” nữa.

Họ còn nói đây là hào quang người mới của Từ Nhĩ, Từ Nhĩ từng gặp hào quang người mới nào kiểu này hết.

Dưới sự phối hợp của Tống Thụy Trì, mục tiêu chính là giúp Từ Nhĩ hoàn thành bài thiếu, ai dám đoạt của Từ Nhĩ chính là chó.

Ưu tiên cho Từ Nhĩ phỗng, cho Từ Nhĩ ăn là được, còn có thể làm loạn.

Ví dụ như khi ăn tứ điều của Thạch Tử Diệc ở phía đối diện, Tống Thụy Trì có thể bảy cả nhị tam tứ ngũ điều ở mặt bàn.

Khi Từ Nhĩ nghĩ cái này đã rất thái quá, mọi người lại nói.

“Hay lắm!”

“Tuyệt!”

Sau đó lại đưa một quân cho Từ Nhĩ.

Ví dụ như khi Từ Nhĩ bốc được một quân thất điều, có thể giữ hoạc , đang lúc rối rắm nên đánh lúc nào thì Ứng Cảnh sẽ hỏi: “Cậu muốn quân gì?”

Tống Thụy Trì sẽ cầm một quân thất bình bàn đặt vào bài của Từ Nhĩ, đó trả thất điều lại chỗ cũ.

Lại đánh một quân bát vạn.

Ôi, .

“Hay!”

“Tuyệt!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sao-ma-van-khong-hieu/chuong-87.html.]

“Không hổ là Từ Nhĩ của chúng !”

Lại ví dụ như khi Từ Nhĩ dánh một quân tam bính, Thạch Tử Diệc nói thắng rồi, Ứng Cảnh cùng Trần Vũ bên cạnh lập tức đứng lên.

Thạch Tử Diệc suy nghĩ: “Tính là mình ù?”

Ứng Cảnh và Trần Vũ: “Cậu tưởng bở.”

Thạch Tử Diệc vỗ tay một cái: “Tính là Từ Nhĩ ù.”

Ứng Cảnh và Trần Vũ hiểu ý mà cười, vỗ tay: “Đúng rồi.”

Nội tâm Từ Nhĩ: Wow.

Sau đó vô cùng khách sáo mà tính ván này lên đầu mình.

Ngay từ đầu cậu cũng rất ngượng ngùng, như vậy quá gian lận rồi.

nhóm người này thật sự thú vị, dần dà, Từ Nhĩ đánh lại liền gia nhập, thậm chí có rất nhiều thời điểm cần Tống Thụy Trì tay, Từ Nhĩ đã tự mình phối hợp.

Mỗi lần ba người họ có động ́c gì, Từ Nhĩ phải đang cười thì chính là đang cười, họ quá thú vị rồi.

Một buổi chiều này đều rất vui vẻ.

Không đúng, hẳn là cả buổi chiều và bữa tối đều rất vui vẻ.

Niềm vui kéo dài, lúc ăn cơm ở nhà hàng của Thạch Tử Diệc thì càng náo nhiệt hơn, đương nhiên, lúc ăn cơm cũng vẫn xoay quanh Từ Nhĩ.

Có nhiều bạn bè tới ăn cơm, Từ Nhĩ lén quan sát, thầm nghĩ, buổi chiều người Tống Thụy Trì thích tới, trong đây đều là người Từ Nhĩ biết.

Đến buổi tối vẫn có người , bởi vì cách mỗi người bước vào chào hỏi Tống Thụy Trì đều rất bình thường.

Quá thần bí rồi đó Tống Thụy Trì, có cần thiết như vậy ?

Không bao lâu , Tiểu Hạ và bạn trai cũng tới, Từ nhĩ phát hiện, dưới tình huống đã phát hiện , cách họ ở chung xác thực giống , rất giống .

Trên bàn cơm, mọi người nói chuyện, vui đùa náo nhiệt. Khi kết thúc, Từ Nhĩ cảm thấy chỉ cần bạn bè của Tống Thụy Trì mở miệng thì cậu nhất ̣nh sẽ cười đến chết.

Cười đến tận đường trở về, đầu của cậu cũng đau.

Ra khỏi bãi đỗ xe, dừng lại trước đèn đỏ đầu tiên, Từ Nhĩ cầm lấy nước mà uống một ngụm.

Đèn đỏ này có dài, còn hơn 70 giây.

Đặt nước xuống, Từ Nhĩ Tống Thụy Trì nói: “Hôm nay rất vui vẻ ?”

Từ Nhĩ vừa mới bình tĩnh trở lại, bị Tống Thụy Trì hỏi như vậy thì lập tức lung lay: “Đúng vậy.”

Tống Thụy Trì duỗi tay, Từ Nhĩ phối hợp mà đưa đầu qua.

Là một động ́c rất đơn giản và quen thuộc của họ từ trước tới nay.

Chỉ là lần này Tống Thụy Trì xoa đầu Từ Nhĩ, Từ Nhĩ lại có cảm giác rất kỳ quái.

Một kiểu vui vẻ rất khác với lúc buổi tối.

Thích rất kỳ diệu, phát hiện thích cũng rất kỳ diệu.

“Anh hỏi vì em lại vui vẻ ?” Sau khi ngồi ổn ̣nh lại, Từ Nhĩ hỏi.

Tống Thụy Trì: “Chẳng lẽ phải vì ?”

Từ Nhĩ bật cười: “Ha! Anh tự mãn thật đó.”

Tống Thụy Trì vẫn vô cùng tự tin: “Không thì ?”

Lúc này Từ Nhĩ mới nhớ tới, Tống Thụy Trì từng hỏi cậu rất nhiều vấn đề, cậu đều trả lời là vì Tống Thụy Trì, có ngoại lệ.

Cho nên phần tự tin này là do Từ Nhĩ cho.

Nếu đã như vậy, Tống cứ tiếp tục tự tin thôi.

“Đương nhiên…” lần đầu tiên, Từ Nhĩ giả vờ chuyển hướng, đó mới cười: “Là vì rồi.”

Tống Thụy Trì: “Lúc trước em từng nói với , em ngoài với bạn bè, họ nói một ít chuyện buồn cười thì em sẽ ở một bên cười ngây ngô.”

Từ Nhĩ nở nụ cười, dường như hiểu Tống Thụy Trì đang muốn nói cái gì: “Hôm nay chính mắt nhìn thấy rồi ?”

Tống Thụy Trì: “Đúng vậy, hình ảnh rõ ̀ng hơn rồi.”

 

Loading...