Dường như từ khi vào đại học đến nay, mỗi lần về nhà, lịch trình của Từ Nhĩ đều bị an bài kín kẽ, phải đến nhà ông bà nội, phải đến nhà ông bà ngoại, vào mấy ngày nghỉ lễ còn hẹn gặp một ít bạn học sơ trung cao trung, đó kỳ nghỉ cứ thế mà kết thúc.
Đương nhiên là mấy điều này đều bình thường, khéo chính là có những thời điểm sẽ bị trưởng bối trong nhà thúc giục.
Ví dụ như lúc này ở nhà bà nội, nói được hai câu, đề ̀i đã chuyển đến người Từ Nhĩ.
Hỏi cậu vội , nói đừng chỉ biết công việc, cũng cần dành nhiều thời gian để làm quen người mới...
Không phải người mới cũng được, bạn học trước cũng ổn, tháng trước có ai đó kết hôn, cũng là ở bên bạn học cao trung...
Từ Nhĩ chỉ , , , , ...
Quê nhà cách thành phố A một lộ trình khá dài, cơm nước xong xuôi ở nhà bà nội, Từ Nhĩ đưa một bao lì xì cho bà nội ở khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, đó lập tức đeo balo rời .
Trên ̀u, cậu lại ngủ một giấc cho đến khi xuống, là Tống Thụy Trì gọi điện thoại cho cậu gọi cậu tỉnh.
Đến ga ̀u cao tốc, Từ Nhĩ ngoài theo dòng người.
Cậu đột nhiên nhớ tới, lần trước cậu khỏi cái cổng này là bởi vì tới đón Tống Thụy Trì.
Lần này ngược lại, là Tống Thụy Trì tới đón cậu.
Lần này, đương nhiên là Từ Nhĩ lại nghĩ tới hai nam sinh mình gặp được ở chỗ này vào lần trước.
Gaydar của Từ Nhĩ đột nhiên reo lên, lúc này cậu mới ý thức được, có lẽ hai người cũng phải bạn bè, mà là người yêu.
Nghĩ một chút, cậu lại nhớ tới người bạn Tiểu Hạ của Tống Thụy Trì.
Gaydar rung động!
Cho nên Tiểu Hạ cùng nam sinh mặc áo lông màu hồng cũng là người yêu?
Tống Thụy Trì đứng ở cổng, Từ Nhĩ quét ID rồi ngoài vẫy tay với hắn, hơn nữa Từ Nhĩ nhạy bén phát hiện, Tống Thụy Trì mang kem đến cho mình.
Từ Nhĩ vô cùng vui vẻ mà chạy đến bên cạnh Tống Thụy Trì, đợi Tống Thụy Trì nhắc tới đã trực tiếp đoạt lấy.
“Tống thật tốt.”
Đây là câu đầu tiên của Từ Nhĩ.
Sau đó đến câu thứ hai: “Người mà chúng gặp ở siêu thị lần trước là bạn trai của Tiểu Hạ ?”
Đề ̀i thật sự có chút nhanh, hiển nhiên là Tống Thụy Trì sửng sốt một chút rồi mới nói: “Đúng vậy.”
Từ Nhĩ vô cùng đắc ý mà đong đưa đầu: “Bị em đoán đúng rồi.”
Tống Thụy Trì: “Làm vậy? Đột nhiên hỏi như vậy.”
Từ Nhĩ: “Không có việc gì, tò mò thôi.”
Từ Nhĩ hỏi: “Bây giờ chúng ? Còn sớm để ăn cơm.”
Tống Thụy Trì: “Họ đang chơi mạt chược ở công ty của Ứng Cảnh.”
Từ Nhĩ: “Sao lại ở công ty của Ứng Cảnh?”
“Công ty của cậu ấy gần nhà hàng.” Tống Thụy Trì lại nói: “Không muốn thì có thể về nhà trước.”
Từ Nhĩ suy nghĩ: “Đến công ty của Ứng Cảnh , nhưng em muốn mua quà mừng khai trương cho Thạch Tử Diệc trước.”
Tống Thụy Trì: “Không cần, tặng rồi.”
“Không giống mà.” Từ Nhĩ nói: “Sao em có thể tay được.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sao-ma-van-khong-hieu/chuong-85.html.]
Tống Thụy Trì: “Muốn mua cái gì?”
Từ Nhĩ: “Còn nghĩ , cảm thấy ?”
Tống Thụy Trì suy nghĩ: “Có thể mua một chậu cây nhỏ, cây kim ngân.”
Từ Nhĩ gật đầu: “Được đó, tồi.”
Lúc này tâm tình của Từ Nhĩ đã rất tốt rồi.
Có lẽ phải lúc này, mà là từ khi khỏi ga, lúc nhìn thấy bóng dáng của Tống Thụy Trì từ trong đám người từ xa, tâm tình của cậu đã tốt hơn rất nhiều.
Tống Thụy Trì hỏi cậu vì lại vui vẻ như vậy.
Có rất nhiều thời điểm cậu đều vui vẻ, nhưng khi quen biết Tống Thụy Trì, có lẽ sẽ còn giống như vậy nữa.
Lúc trước là bởi vì Tống Thụy Trì.
Hiện ̣i cũng sẽ bởi vì Tống Thụy Trì.
Nếu là quà mà Tống Thụy Trì đề nghị, tất nhiên là Từ Nhĩ sẽ càng cảm thấy thành vấn đề.
Trước khi đến công ty của Ứng Cảnh, họ tìm một cửa hàng bán cây gần đó, mua một cây kim ngân nhỏ, lại đóng gói đơn giản một chút.
Tống Thụy Trì nói cái cây này có thể đặt ở quầy thu ngân, Từ Nhĩ lại càng cảm thấy vừa lòng hơn.
Họ cứ như vậy, rất tự nhiên mà trở lại như trước, dường như tuẩn này từng xảy .
Kỳ thật Từ Nhĩ biết Tống Thụy Trì nghĩ như thế nào. Một mặt, cậu cảm thấy Tống Thụy Trì thể nào biết biểu hiện của mình, mặt khác lại ôm chút may mắn rằng lỡ như Tống Thụy Trì phát hiện để ý thì .
Xem , hiện ̣i Tống Thụy Trì nói gì, vẫn coi cậu là bạn.
Ra khỏi cửa hàng bán cây, chỗ họ đỗ xe còn cách một đoạn ngắn.
Trong lúc tới, họ gặp phải một người.
Người mở miệng liền gọi.
“Tống lão sư.”
Từ Nhĩ cảm thấy trí nhớ của chính mình đối với mặt người có bao nhiêu tốt, nhưng lần này, cho dù người này đã đổi vẻ bề ngoài thì Từ Nhĩ vẫn nhận cậu là thí sinh đã xin WeChat của Tống Thụy Trì vào buổi thi đấu tuần trước.
“Thật trùng hợp.” Vị bạn học này cười rất tươi.
Tống Thụy Trì cười khách sáo.
Đối phương một mình, trong tay cậu có túi, chắc là tới con phố này mua đồ.
Cậu đến gần, lại bổ sung một câu: “Hình như Tống lão sư nhớ rõ em, tuần trước chúng đã gặp trong buổi thi đấu ở thành phố C.”
Lúc này Tống Thụy Trì mới gật đầu nói: “Xin chào.”
Nói đến đây, là người sáng suốt thì đều hiểu là nên rời rồi.
người này lại tiếp tục nói: “Tống lão sư, lần trước cho em WeChat phòng làm việc, biết Tống lão sư có tiện cho em WeChat cá nhân ?”
Từ Nhĩ trực tiếp sửng sốt.
Dũng cảm nói thẳng như vậy ?
Từ Nhĩ đầu nhìn Tống Thụy Trì, hắn nói: “Không tiện.”
Từ Nhĩ lại sửng sốt, cũng “Wow” một tiếng trong lòng.