Sao Mà Vẫn Không Hiểu! - Chương 84

Cập nhật lúc: 2026-02-19 14:48:32
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

“Được rồi.”

Tống Thụy Trì vừa nói lời này, Từ Nhĩ đã rút tay khỏi ánh mặt trời.

Tống Thụy Trì: “Cậu ấy rất vui vì em tới.”

Từ Nhĩ hỏi: “Có bao nhiêu vui vẻ?”

Tống Thụy Trì hiển nhiên nghĩ tới Từ Nhĩ sẽ hỏi như vậy nên thể lập tức tiếp lời.

Đương nhiên là bản Từ Nhĩ cũng nghĩ tới mình lại buột miệng thốt câu này, có chút giống như có chuyện gì để nói nhưng vẫn nói.

Tống Thụy Trì: “Để hỏi cậu ấy.”

Từ Nhĩ lập tức nói: “Đừng đừng đừng.”

Tuy rằng Từ Nhĩ nói đừng, nhưng Tống Thụy Trì vẫn hỏi.

Tag Thạch Tử Diệc ở trong nhóm để hỏi.

Tống Thụy Trì: [@Thạch Đầu, Từ Nhĩ hỏi cậu có bao nhiêu vui vẻ.]

Thạch Tử Diệc: [???]

Thạch Tử Diệc: [Gọi được người rồi à?]

Tống Thụy Trì: [Ừm.]

Thạch Tử Diệc: [Mình cũng là người góp phần giúp hai người hòa giải ?]

Thạch Tử Diệc: [Hòa giải rồi đúng ?]

Tống Thụy Trì: [Có lẽ vậy.]

Thạch Từ Diệc: [Chà.]

Thạch Tử Diệc: [Cuối cùng cũng được.]

Thạch Tử Diệc: [Không khổ sở chứ?]

Tống Thụy Trì: [Mình khổ sở?]

Thạch Tử Diệc: [Đừng mạnh miệng.]

Tống Thụy Trì: [Được.]

Ứng Cảnh: [Hahaha.]

Ứng Cảnh: [Thẳng nam thật sự làm người khó cân nhắc mà.]

Thạch Tử Diệc: [Có khó hơn thì Tống Tống của chúng cũng muốn cân nhắc.]

Thạch Tử Diệc: [Đúng , Tống Tống @S?]

Tống Thụy Trì: [Cậu ấy bận rộn công việc.]

Ứng Cảnh: [Cậu tự nói tự .]

[S thu hồi một tin nhắn.]

Thạch Tử Diệc: [Cười chết mình mất, Tống Thụy Trì, trước nay mình lại phát hiện cậu đáng yêu như vậy chứ?]

Tống Thụy Trì: [Cút.]

Ứng Cảnh: [Cậu thì biết cái gì, nam nhân được tình yêu tẩm bồ có thể như trước được.]

Ứng Cảnh: [Đáng yêu là thao ́c cơ bản.]

Tống Thụy Trì: [Cậu cũng cút .]

Thạch Tử Diệc: [Hahahahahaha.]

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sao-ma-van-khong-hieu/chuong-84.html.]

Ứng Cảnh: [Hahahahahaha.]

Thạch Tử Diệc: [Nói tốt rồi đấy, bữa cơm tối mai cậu cứ trả tiền như bình thường.]

Thạch Tử Diệc: [Mình cho cậu nguyên liệu tốt nhất, lại giảm giá 10% cho cậu.]

Tống Thụy Trì: [Được.]

Thạch Tử Diệc: [Sảng khoái như vậy à, thế thì mình giảm giá 20% cho cậu.]

Tống Thụy Trì: [Tùy cậu.]

Thạch Tử Diệc: [Thiếu chút nữa làm mình phải khai trương lại.]

Ứng Cảnh: [Đúng vậy.]

Ứng Cảnh: [@Thạch Đầu, lần trước cậu nói cái gì ấy nhỉ?]

Ứng Cảnh: [Trợ công?]

Thạch Tử Diệc: [À đúng đúng đúng!]

Thạch Tử Diệc: [An bài cho Tống Tống của chúng .]

Tống Thụy Trì đột nhiên có dự cảm bất thường: [Thôi .]

Tống Thụy Trì: [Không cần.]

Thạch Tử Diệc: [Sao nào? Không tin bọn mình à?]

Tống Thụy Trì: [Đúng vậy.]

“Anh đang làm gì thế?”

Có lẽ là Tống Thụy Trì hồi lâu có động tĩnh, Từ Nhĩ liền mở miệng hỏi: “Anh sẽ thật sự hỏi đó chứ?”

Tống Thụy Trì cười cười: “Họ nói, rất mong chờ nhìn thấy Từ .”

Từ ở đầu bên này chậm ̃i nhếch khóe miệng lên.

Thừa nhận Từ Nhĩ, bản rất thích nói chuyện phiếm với Tống Thụy Trì.

Thời gian kế tiếp, hai người trò chuyện với về buổi chọn đồ vật đoán tương lai của chính mình, trùng hợp nhất là lúc đó hai người đều bắt được một cái bút lông.

“Cho nên là, trong một khoảng thời gian rất dài.” Từ Nhĩ nói: “Mẹ em đều cho rằng trong tương lai em sẽ lảm việc ở phương diện văn học, biên tập gì đó, nhưng tới lúc học tiểu học thì mẹ em đã từ bỏ ý nghĩ này, em viết văn thật sự rất tệ.”

nghĩ lại, công việc hiện ̣i cũng thể nói là hoàn toàn liên quan, thiết kế ít nhiều gì cũng phải dùng đến bút.

Đương nhiên, nói tóm lại thì buổi chọn đồ vật đoán tương lai này vẫn là một buổi náo nhiệt sôi động thôi, ai sẽ thực sự coi trọng việc này.

Trò chuyện một lát, Từ Nhĩ có chút mệt nhọc.

Cho nên khi cúp điện thoại thì cậu trực tiếp ngủ.

Ngủ đến khi trời tối, mẹ cậu đến gõ cửa rồi mở cửa phòng, cậu cũng biết gì.

Giống như là muốn ngủ đến khi phiền muộn mấy ngày qua đều biến mất, đến khi ngủ dậy đã là 9 giờ tối.

Đầu óc của Từ Nhĩ mơ hồ, nhưng chuyện đầu tiên cậu làm khi tỉnh lại vẫn là cầm điện thoại trả lời tin nhắn của Tống Thụy Trì.

Nói đã tỉnh rồi, ngủ rất lâu.

Tống Thụy Trì gửi một sticker con heo.

Từ Nhĩ trả lời bằng một sticker đánh yêu.

Cảm giác cần phải đấu tranh với cái điện thoại, muốn nói gì với Tống Thụy Trì thì nói này thật sự rất tốt.

Từ Nhĩ cho rằng mình đã ngủ đến lúc này, buổi tối nhất ̣nh sẽ ngủ được, ngờ rằng tới nửa đêm vẫn bị cơn buồn ngủ đánh úp.

Chất lượng giấc ngủ đột nhiên trở về như trước, buổi tối hôm nay Từ Nhĩ ngủ đủ ́m tiếng, ngày hôm tỉnh dậy ăn sáng rồi đến nhà bà nội với ba mẹ.

 

Loading...