Sao Mà Vẫn Không Hiểu! - Chương 83

Cập nhật lúc: 2026-02-19 14:48:16
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tống Thụy Trì cũng gửi ảnh tới, trong ảnh là xe đẩy trong siêu thị, bên trong xe toàn là đồ vật, ngoài xe là khu hải sản.

Thật sự là như vậy đã mua.

Từ Nhĩ: [Hiện ̣i mới mua đồ ăn ?]

Tống Thụy Trì: [Nằm giường lâu.]

Từ Nhĩ nhìn chằm chằm bàn phím, cậu cảm thấy nếu là bản của lúc trước thì lúc này nhất ̣nh sẽ gõ mấy chữ đại loại như [Không có em, một mình ăn cơm có cô đơn ].

Cậu cũng thật can đảm.

Phía Từ Nhĩ sắp giải ́n, mẹ cậu bảo cậu tiễn khách, Từ Nhĩ liền cất điện thoại .

Chờ đến khi cầm lấy điện thoại một lần nữa, Từ Nhĩ đã về tới nhà.

Trong điện thoại, Tống Thụy Trì gửi một tấm ảnh tôm rang muối tiêu.

Từ Nhĩ nhìn rồi cười.

Từ Nhĩ: [Đưa vào miệng em .]

Từ Nhĩ: [Em còn có thể ăn.]

Tống Thụy Trì: [Tới đây.]

“Tiểu Nhĩ à.”

Mẹ từ trong phòng: “Con xuống dưới tiếp khách một chút .”

Từ Nhĩ: “Tiếp ai?”

Mẹ: “Hồ Nguyệt và mẹ của con bé tới chơi.”

Từ Nhĩ cảm thấy cái tên Hồ Nguyệt này có phần quen tai.

“Bạn học tiểu học của con, còn nhớ ?” Mẹ giúp Từ Nhĩ nhớ lại.

Từ Nhĩ hoàn toàn nhớ , nhưng vẫn nói với mẹ: “À.”

Chờ đến khi xuống tầng gặp được Hồ Nguyệt, Từ Nhĩ mới có cảm giác ký ức được đánh thức một chút.

cũng chỉ là quen biệt ngoài mặt thôi, nhớ rõ họ có từng có giao tiếp gì .

Sau khi vào nhà, mẹ của Từ Nhĩ bắt đầu nói chuyện với mẹ của Hồ Nguyệt, nói về thời điểm hai người còn học tiểu học, hai người mẹ cùng dạo phố, cùng họp phụ .

Trong cuộc nói chuyện của họ, Từ Nhĩ mới dần dần nhớ Hồ Nguyệt từng là bạn cùng bàn với mình.

Phòng khách là sân nhà của hai người mẹ, Hồ Nguyệt cùng Từ Nhĩ chỉ , có nhắc tới họ thì liền đáp lời, thời gian khác chỉ xem TV.

Hồ Nguyệt cùng mẹ của cô tới tham gia hôn lễ, tới sớm nên mới liên lạc với mẹ của Từ Nhĩ.

Quá trình ôn chuyện kéo dài hơn một giờ, cuối cùng cũng kết thúc trong lời giữ lại “Ngồi thêm lát nữa ” và hẹn gặp lại “Có ̉nh thì tới nhé” của mẹ Từ Nhĩ.

Đóng cửa lại, mặt mẹ Từ Nhĩ còn giữ lại nụ cười lịch sử, bà nói với Từ Nhĩ: “Nói chuyện với Hồ Nguyệt nhiều một chút.”

Từ Nhĩ: “Ừm.”

Mẹ Từ Nhĩ: “Thỉnh thoảng có thể hẹn ngoài, hai đứa đều thích uống cà phê, hẹn ngoài ngồi một chút.”

Từ Nhĩ nói gì.

Hình như mẹ còn muốn nói cái gì đó, nhưng điệnt hoại của Từ Nhĩ reo lên.

Từ Nhĩ máy, đồng thời trở về phòng của mình.

Đóng cửa lại, cậu mới nói với đầu bên : “Alo.”

Tống Thụy Trì: “Sao lại có âm thanh chạy bộ?”

Từ Nhĩ: “Nói thì rất dài.”

Tống Thụy Trì: “Dài thì nói ngắn lại.”

Từ Nhĩ cười cười, đó kể chuyện bạn học tiểu học và mẹ của người nọ đến nhà chơi cho Tống Thụy Trì .

Tống Thụy Trì xong thì hỏi: “Thêm WeChat ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sao-ma-van-khong-hieu/chuong-83.html.]

Từ Nhĩ: “Thêm rồi.”

Tống Thụy Trì trầm mặc một lát: “Xem mắt à?”

Từ Nhĩ cũng trầm mặc.

Hai vị phụ làm như vậy, đương nhiên Từ Nhĩ biết có ý gì. Thêm WeChat là do hai vị phụ nhìn chằm chằm hai người thêm, chỉ là khi kể lại với Tống Thụy Trì, cậu đã cố gắng đặt trọng điểm câu chuyện lời nói của hai người mẹ, ngờ rằng Tống Thụy Trì vẫn có thể đoán theo hướng này.

“Không phải .” Từ Nhĩ vẫn nói với Tống Thụy Trì: “Hồ Nguyệt cũng ở thành phố A, nói đến mức đó rồi, thêm cũng là phép lịch sự thôi.”

Tống Thụy Trì nhàn nhạt “Ừm” một tiếng.

Từ Nhĩ: “Làm vậy? Sao lại gọi điện thoại cho em?”

Tống Thụy Trì nói: “Ngày mai Thạch Tử Diệc khai trương nhà hàng, cậu ấy hỏi em có thời gian tới ủng hộ .”

Từ Nhĩ: “Lúc nào ngày mai?”

Tống Thụy Trì: “Sáng mai.”

Từ Nhĩ: “Sáng mai thì có lẽ kịp.”

Tống Thụy Trì: “Khi nào em về?”

Từ Nhĩ: “Buổi chiều ngày mai, sáng mai phải đền nhà bà.”

Tống Thụy Trì: “Tối mai cậu ấy mời chúng ăn cơm.”

Từ Nhĩ gật đầu: “Tối mai có thể.” Cậu lại “A” một tiếng: “Mời cả em ?”

Tống Thụy Trì cười: “Đương nhiên rồi.”

Từ Nhĩ: “Em có thể.”

Tống Thụy Trì: “Để nói với cậu ấy.”

Từ Nhĩ đoán lời “Để nói cho cậu ấy” này của Tống Thụy Trì này là nhắn tin WeChat.

Vì thế Từ Nhĩ liền chờ.

Giờ phút này, cậu ngồi ghế trong phòng, trước mặt là cái bàn dùng từ thời học.

Ăn ngồi rồi, cậu cầm lấy bút bàn, các đầu ngón tay chuyển động.

Trên bàn có một cái đồng hồ, tuy rằng vẫn chạy, nhưng bởi vì sắp hết pin nên đã sớm chính xác nữa rồi, lúc này đang chỉ 9 giờ 5 phút.

Kim giây rất chậm, giống như người già chống gậy.

Từ Nhĩ nhìn người già này chậm ̃i từ số 3 đến số 9, lại từ số 9 trở lại số 3.

Cậu nghĩ, có phải Tống Thụy Trì ở đầu bên lâu rồi .

Từ Nhĩ cũng nói gì, cứ như vậy cầm điện thoại , vừa nhìn vừa cảm nhận.

Tống Thụy Trì ở đầu bên an tĩnh đến muốn mạng, chỉ có sự chuyển động của kim giây mới chứng minh hắn còn ở bên tai Từ Nhĩ.

Từ Nhĩ cảm thấy nếu mình nói gì, cuộc điện thoại này của họ sẽ kéo dài thêm một lát nữa.

Ít nhất thì sẽ bởi vì Từ Nhĩ mà cúp máy.

Sự bối rối phiền muộn của cả tuần dần dần biến mất vào khoảnh khắc này.

Tống Thụy Trì làm Từ Nhĩ cảm thấy an tâm.

Đồng hồ báo thức rỉ sắt ở bên cạnh lại lần nứa từ số 3 tới số 9.

Ánh mặt trời buổi chiều chiếu vào từ bên ngoài, lúc này đang ở bên cạnh bàn học, nóng lòng muốn lên.

Từ Nhĩ buông cái bút mà thăm dò, dùng lòng bàn tay đón lấy ánh mặt trởi vàng kim.

Chỉ một lát , cậu liền cảm thấy sự ấm áp.

Chim nhỏ bay qua cửa sổ, kêu mấy tiếng.

Từ Nhĩ suy nghĩ cẩn thận rồi, cậu thích Tống Thụy Trì!

 

Loading...