Cúp điện thoại vào phòng khách, là mẹ của Từ Nhĩ gọi cậu.
Thấy Từ Nhĩ vào từ hành lang, mẹ kéo cậu lại, nhét một bao lì xì vào trong tay cậu, nhỏ giọng nói: “Đi, tặng cho cháu ngoại, nói thêm mấy lời.”
Từ Nhĩ đồng ý, tìm cơ hội xuyên qua đám người, đưa bao lì xì cho cháu ngoại, cũng chúc cậu bé sinh nhật vui vẻ, khỏe mạnh trưởng thành.
Cháu ngoại rất nhỏ nên nhìn bao lì xì đặc biệt lớn, chị họ ôm cả cháu ngoại cả bao lì xì trong lòng, giúp cháu ngoại nói cảm ơn.
Từ Nhĩ ngồi xổm xuống, cười nói: “Không cần cảm ơn.”
Chị họ lại nói mấy lời như về Giang Giang của chúng lớn lên cũng phải lợi hại như cậu họ, nhiệm vụ của Từ Nhĩ liền kết thúc.
Thành công lui , lại chen qua đám người, phòng khách vẫn tràn ngập tiếng hò reo.
Trong âm thanh vui vẻ cùng những lời chúc phúc, cái mũi của Từ Nhĩ chua xót, đột nhiên có chút muốn khóc.
Cho đến khi dì đến nói với cậu mấy câu, mẹ bảo cậu hỗ trợ gọi xe đưa khách tới khách sạn, cậu có việc để làm mới đỡ hơn một chút.
Chỉ là sự bận rộn này kéo dài bao lâu đã kết thúc.
Bắt đầu bữa trưa, cháu ngoại ngồi chiếc xe trẻ em tiến vào từ bên ngoài, Từ Nhĩ cùng mọi người nhìn chằm chằm vào nhân vật chính của hôm nay.
Từ Nhĩ nhìn đến mức có chút thất thần, cậu vậy mà lại nghĩ, nếu lúc này Tống Thụy Trì ở đây thì sẽ như thế nào.
Sẽ mua cho cháu ngoại một ít quà, sẽ cùng san sẻ nhiệm vụ của cậu, cũng sẽ đứng bên cạnh cậu, ở bên cạnh cậu, cùng vỗ tay với mọi người.
Từ Nhĩ thật sự nhịn được, cuối cùng cậu lại mở giao diện trò chuyện với Tống Thụy Trì .
Đầu tiên là gửi ảnh chụp cháu ngoại bắt được bàn tính, đó nói cho cậu xem
Ngữ khí có chút đủ, cậu thêm dấu chấm than: [Cho xem!]
Ba chữ này bình thường đến thể bình thường hơn, nhưng lúc này lại khiến Từ Nhĩ khẩn trương đến mức tim đập nhanh hơn.
Tống Thụy Trì sẽ trả lời cậu chứ?
Nghĩ như vậy, Từ Nhĩ đầu nhìn tin nhắn mình gửi.
Giống như phải đặc biệt dễ trả lời, vì thế cậu suy nghĩ, bổ sung một câu: [Anh biết là bắt được bàn tình có ý nghĩa gì ?]
Đồ ăn còn lên, cháu ngoại nhỏ và chị họ đã vào bàn, giờ phút này bàn bên cạnh đang nói chuyện phiếm, chơi điện thoại.
Từ Nhĩ đặt điện thoại vào trong túi, đó lại lấy để lên bàn, bắt đầu ăn đồ ăn.
Màn hình hề có động tĩnh.
Cuối cùng cậu ấn mở giao diện trò chuyện với Tống Thụy Trì , ấn vào mục tìm kiếm theo ngày.
Tần suất nói chuyện WeChat được biểu hiện vô cùng rõ ̀ng ở chỗ này, từ khi quen biết đến bây giờ, có hai ngày của tuần thứ hai là trống , ngày hôm qua của cũng trống, còn những ngày khác đều được thắp sáng.
Cho nên Từ Nhĩ lần lượt xem toàn bộ, bắt đầu từ ngày quen biết, chính là từ khoảnh khắc Tống Thụy Trì tự giới thiệu tên với Từ Nhĩ.
Khi món ăn đầu tiên được dọn lên, cậu xem tin nhắn khi vừa mới quen, khá buồn cười, buổi tối ngày đầu tiên, Từ Nhĩ đã uống rượu với người , ngủ trong nhà người .
Khi món ăn thứ hai được dọn lên, lướt đến lần đầu tiên Từ Nhĩ oán giận về công việc của mình với Tống Thụy Trì.
Món thứ ba, món thứ tư, món thứ năm, lướt thấy họ cùng ăn cơm, xem phim, uống cà phê...
Cứ như vậy, Từ Nhĩ vừa ăn vừa xem, xem từ lúc họ còn xa lạ đến tận tuần này.
Từ Nhĩ xem tiếp nữa, cậu phát hiện, bắt đầu từ tuần thứ hai, cậu luôn nhỡ rõ mọi chi tiết giữa mình và Tống Thụy Trì.
Rất rõ ̀ng.
Vào thời điểm nào, họ đã nói những gì, đã gửi sticker , Từ Nhĩ nhớ rõ mọi thứ, thậm chí là lần duy nhất gặp tuần này vào tối thứ ba, Từ Nhĩ chỉ cần nhắm mắt lại là có thể nhớ lại toàn bộ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sao-ma-van-khong-hieu/chuong-82.html.]
Từ thứ ba đến bây giờ đã sắp bốn ngày rồi.
Bốn ngày gặp.
Lần cuối cùng nói chuyện phiếm là một phút trước.
Tống Thụy Trì trả lời cậu câu hỏi bắt được bàn tính có ý nghĩa gì.
Tống Thụy Trì nói: [Tính toán tốt quản lý tốt, tương lai sẽ làm một nhà kinh doanh tốt.]
Từ Nhĩ: [Wow, hiểu biết thật.]
Tống Thụy Trì: [Giả vờ hiểu.]
Tống Thụy Trì: [Vừa mới tra.]
Từ Nhĩ mím môi cười, bởi vì chung quanh nhiều người nên cậu yên lặng cúi đầu.
Từ Nhĩ: [Không hổ là .]
Tống Thụy Trì: [Cháu ngoại rất đáng yêu.]
Từ Nhĩ: [Đúng, đôi mắt của thằng bé đặc biệt to.]
Từ Nhĩ: [Khi cười lên càng đáng yêu hơn.]
Vì thế Từ Nhĩ vào nhóm gia ̀nh, tìm một tấm ảnh cháu ngoại nhỏ đang cười.
Tống Thụy Trì: [Đúng là càng đáng yêu hơn.]
Tống Thụy Trì: [Em ? Có ảnh chụp chung ?]
Từ Nhĩ gửi cho Tống Thụy Trì một tấm ảnh nhiều người chụp chung, đó lại vào giao diện trò chuyện với mẹ, tìm lại tấm ảnh tặng bao lì xì cho cháu ngoại nhỏ vào buổi sáng.
Tống Thụy Trì xem xong liền hỏi: [Sao sắc mặt của em lại kém như vậy?]
Từ Nhĩ cũng ấn xem, đúng là có chút tiều tụy, vậy nên cậu tìm một cái cớ: [Điện thoại của mẹ em tương đối tối, là bà ấy chụp.]
Tống Thụy Trì làm như nhìn thấy những lời này: [Mấy hôm nay có ngủ ngon ?]
Mẹ hỏi có ngủ ngon , là mẹ hỏi.
Tống Thụy Trì hỏi, lại giống như rất khác biệt, cái mũi của Từ Nhĩ lại chua xót.
Ủy khuất tự tìm tới, khó chịu cũng tới theo.
Ngày vui như thế này, cậu cảm thấy bản thật sự có bệnh.
Từ Nhĩ: [Còn có thể, có lẽ là vì tăng ca.]
Từ Nhĩ: [Mệnh người làm công thật khổ sở.]
Tống Thụy Trì tiếp tục nói về vấn đề này, mà hỏi Từ Nhĩ: [Chuẩn bị ăn cơm ?]
Từ Nhĩ chụp mặt bàn với những món ăn đã được xử lý gần hết.
Từ Nhĩ tiếp tục gõ chữ, nhưng cậu mới gõ [Anh đang làm] thì Tống Thụy Trì đã nhắn tin tới.
Tống Thụy Trì: [Tôm rang muối tiêu có ngon ?]
Từ Nhĩ xóa mấy chữ : [Ngon.]
Tống Thụy Trì: [Vậy sẽ mua.]
Từ Nhĩ: [Vậy đã mua ?]