Tiểu Hà là một người đặc biệt có thể nói chuyện phiếm, đặc biệt là hai người khá với vì hạng mục gần đây, Tiểu Hà càng nói nhiều hơn.
Ngày hôm qua nhân viên trong phòng của lại cãi trong nhóm, vì thế đường , Tiểu Hà kể lại một lần, cũng tăng thêm một ít nội dung mà Từ Nhĩ hiểu.
Sau đó về hạng mục lần này, về vì công ty lại đột nhiên đổi quyết ̣nh.
Sau đó vẫn là về hạng mục lần này, Tiểu Hà nói: “Anh có biết Vương Tiêu Tiêu là gay ?”
Từ Nhĩ sửng sốt: “Không biết.”
Vương Tiêu Tiêu chính là quản lý của công ty đối ́c mà lần trước Tống Thụy Trì cùng Từ Nhĩ tới gặp.
Từ Nhĩ hỏi: “Sao lại biết?”
Tiểu Hà: “Hôm trước hẹn Trương Hành uống cà phê, nói một ít lời kỳ quái.”
Từ Nhĩ tò mò: “Lời kỳ quái gì?”
“Hỏi Trương Thành có hứng thú làm quen với .” Tiểu Hà cười một chút: “Ngay từ đầu Trương Hành còn rất ngây thơ, cho rằng Vương Tiêu Tiêu muốn hợp ́c hạng mục khác, lúc gặp còn đặc biệt vui vẻ, kết quả là vừa gặp Vương Tiêu Tiêu, Trương Thành đã bị hù chết.”
Từ Nhĩ đột nhiên nhớ tới: “Vương Tiêu Tiêu cũng hẹn uống cà phê.”
Tiểu Hà khiếp sợ: “Tôi .”
Từ Nhĩ: “Tôi .”
Tiểu Hà thở phào nhẹ nhõm: “Còn may là .” Anh nói: “Sao lại còn quăng lưới như vậy chứ.”
Tiểu Hà lại nói: “Kỳ thật lần đầu tiên gặp mặt, đã có cảm giác Vương Tiêu Tiêu là gay rồi.”
Từ Nhĩ nghi hoặc: “Cảm giác như thế nào?”
“Chính là trạng thái của , cùng với ngữ khí nói chuyện.” Tiểu Hà nói: “Hơn nữa còn có vòng bạn bè của nữa, quá gay luôn!”
Từ Nhĩ có ấn tượng với vòng bạn bè của Vương Tiêu Tiêu, cậu suy nghĩ: “Đây gọi là gaydar ?”
Tiểu Hà hiển nhiên bị lời nói của Từ Nhĩ làm cho kinh ngạc: “Anh còn biết cả gaydar.”
Từ Nhĩ: “Gần đây mới biết.”
Tiểu Hà: “Có lẽ có một ít gaydar, khi biết Tiểu Mẫn thực sự là gay thì đã cảm thấy mình có chút hiểu biết, gần đây cũng biết thêm được rất nhiều điều về phương diện này.”
Từ Nhĩ gật gật đầu.
Lại chớp chớp mắt.
“Vậy…” Từ Nhĩ hỏi Tiểu Hà: “Anh cảm thấy trong công ty còn có ai là gay?”
Tiểu Hà suy nghĩ: “Quán quân của phòng kinh doanh, Tô Dật Hiên, biết ?”
Từ Nhĩ gật đầu tỏ vẻ biết: “Anh cũng vậy ?”
Tiểu Hà cười: “Chỉ là hoài nghi thôi.”
Từ Nhĩ: “Vì ? Nhìn thế nào?”
Tiểu Hà: “Một ít hành vi cử chỉ cùng với cách ăn mặc.”
Từ Nhĩ: “Còn nữa ?”
Tiểu Hà lại suy nghĩ, lắc đầu: “Không nghĩ được nữa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sao-ma-van-khong-hieu/chuong-80.html.]
TỪ Nhĩ thở một , Tiểu Hà lại nói: “Cái này ấy mà, có những người rất dễ nhìn , nhưng kỳ thật đại đa số đều giống như chúng , khác mấy.”
Từ Nhĩ: “À à à.”
Trong quãng đường tiếp theo, Từ Nhĩ một lòng hai việc.
Một mặt đáp lại lời nói của Tiểu Hà, một mặt nhớ lại Tô Dật Hiên là kiểu người gì.
Cung nhớ lại chính mình là kiểu người gì.
Chờ đến khi xe dừng lại cũng nhớ kết quả gì.
Đành phải làm việc.
...
Tuần này cũng rất bận rộn, công việc rất nhiều, Từ Nhĩ cũng phát hiện bản có một thói quen nhỏ, chính là cứ cầm điện thoại sẽ nghĩ đến Tống Thụy Trì.
Nếu một ngày cầm điện thoại 100 lần thì cũng có khoảng 80 lần là liên quan đến Tống Thụy Trì, phải cậu tìm Tống Thụy Trì thì cũng là Tống Thụy Trì tìm cậu.
Vì thế Từ Nhĩ cố khắc chế một chút.
buổi chiều, Tống Thụy Trì lại đặt trà sữa cho cậu.
Vì thế buổi tối, Từ Nhĩ ngủ được.
Tuy rằng cậu cảm thấy là lỗi của trà sữa, nhưng cậu tìm Tống Thụy Trì, tự mình tiêu hóa cảm giác này, trợn trọn mắt suy nghĩ miêm man đến hơn ba giờ sáng.
...
Những ngày kế tiếp, Từ Nhĩ trở nên bận rộn, cũng cố gắng ít chơi điện thoại hơn, có việc gì thì chạm vào.
Ăn cơm chụp đồ ăn, làm chụp mặt trời, về nhà chụp cảnh đêm.
...
Buổi tối thứ ba, Từ Nhĩ đến nhà Tống Thụy Trì ăn cơm như đã hẹn.
Lần này cậu chỉ tập trung ăn cơm, còn giả bộ xem công việc trong điện thoại, thường xuyên ấn màn hình, trả lời tin nhắn, kiểm tra hộp thư.
Tống Thụy Trì cũng rất im lặng, Từ Nhĩ nói lời nào, hắn cũng nói, hai người cứ như vậy mà an tĩnh ăn cơm.
Cơm nước xong xuôi, Từ Nhĩ muốn tự mình trở về, muốn làm phiền Tống Thụy Trì, nhưng Tống Thụy Trì lại kiên quyết đưa Từ Nhĩ về.
Chỉ là khi đưa đến cổng tiểu khu thì liền nói lời ̣m biệt, hai người cứ thế ́ch , nói lời nào.
Buổi tối hôm nay Tống Thụy Trì nói ngủ ngon, mà tin nhắn này đến đúng lúc Từ Nhĩ thường xuyên buồn ngủ, Từ Nhĩ suy nghĩ hồi lâu, trả lời.
Cho đến buổi sáng hôm .
Cậu trả lời: [Chào buổi sáng.]
Cho nên buổi tối hôm cũng có lời chúc ngủ ngon nữa.
đến ngày thứ ba, Từ Nhĩ vẫn nhịn được mà chủ động nói chào buổi sáng, 10 phút liền nhận được lời chào của Tống Thụy Trì. Vào thời khắc đó, trái tim treo lơ lửng rốt cuộc cũng hạ xuống.
Vì thế lại thể tránh khỏi việc về càng lúc càng nói nhiều.
Chỉ là Từ nhĩ vẫn sẽ quen cầm điện thoại, đó lại có việc gì mà đặt xuống.