Sao Mà Vẫn Không Hiểu! - Chương 78
Cập nhật lúc: 2026-02-18 15:32:05
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
“Ăn ngon ?” Tống Thụy Trì hỏi.
Từ Nhĩ lập tức hồi phục tinh thần, cả người lập tức lạc quan hơn, vui vẻ mà nói với Tống Thụy Trì: “Ngon lắm luôn!” Nói xong, lại đưa thìa cơm vào trong miệng.
Thực sự...
Thực sự vô tâm vô phế.
(Vô tâm vô phế: tim phổi, ý chỉ một vô tâm hoặc suy nghĩ đơn giản)
“Anh ăn xong thì hẳn là đã muộn rồi.” Tống Thụy Trì nói.
Từ Nhĩ hỏi: “Có uống rượu ?”
Tống Thụy Trì: “Sẽ uống một chút.”
Từ Nhĩ: “Uống ít thôi, đừng uống nhiều quá, trở về được.”
Tống Thụy Trì: “Em có tới đón ?”
Từ Nhĩ: “Em đón như thế nào chứ.” lại nhanh chóng nói: “Ở chỗ nào vậy?”
Tống Thụy Trì lắc đầu: “Không cần, ăn cơm xong còn có hẹn.”
Tống Thụy Trì hề nhắc tới chuyện này, tất nhiên là Từ Nhĩ tò mò: “Làm gì vậy?”
Tống Thụy Trì: “Gặp một người.”
Cái muỗng dừng trong miệng Từ Nhĩ một chút.
Kế tiếp hẳn là nên có cảnh tượng Từ Nhĩ cười trêu chọc Tống Thụy Trì, nói có phải là người Tống Thụy Trì thích .
cảnh tượng này trở thành thật, biết như thế nào mà Từ Nhĩ thể nói được.
Mà Tống Thụy Trì lại nói trước: “Không hỏi xem gặp ai ?” Bổ sung thêm: “Trợ lý nhỏ.”
Mấy chữ trợ lý nhỏ này thúc đẩy Từ Nhĩ, khiến cậu cảm thấy giờ phút này cậu vẫn có thể quản Tống Thụy Trì.
“Gặp ai vậy?” Từ Nhĩ nhàn nhạt hỏi.
Tống Thụy Trì: “Một người bạn.”
Từ Nhĩ: “...”
Giống như nói.
Từ Nhĩ: “À.”
Tống Thụy Trì ở đầu bên chờ Từ Nhĩ tò mò được, chỉ có thể chính mình nói : “Hàng xóm lúc nhỏ, ngày mai phải nước ngoài, hôm nay hạ cánh ở thành phố A, ở lại một đêm.”
Từ Nhĩ gật đầu, trong đầu đều là “ phải người , phải người ”.
“Người đó biết em ?” Từ Nhĩ đột nhiên nhớ tới rất nhiều bạn bè của Tống Thụy Trì đều biết về mình.
Tống Thụy Trì: “Không biết.”
Từ Nhĩ: “... À.”
“Có thể biết.” Tống Thụy Trì hỏi: “Em muốn tới ? Gặp bạn của .”
Từ Nhĩ: “Không được .”
Vấn đề kẹt xe ở phía Tống Thụy Trì đã hòa hoãn ít nhờ sự xuất hiện của cảnh sát giao thông, dòng xe thông thoáng hơn một chút, con đường mở khoảng trống.
Đúng lúc Từ Nhĩ vừa ăn cơm xong, khi cúp điện thoại, Từ Nhĩ liền thu dọn ́c rồi xuống tầng vứt .
Lúc trở về, Từ Nhĩ lại gặp được con mèo , nhưng lần này mèo con đã nhận Từ Nhĩ, xảy sự kiện người đuổi người chạy buồn cười như lần trước nữa.
Từ Nhĩ mua một ít đồ ăn cho mèo.
Cũng thuận tiện video mèo con rồi gửi cho Tống Thụy Trì.
Từ Nhĩ: [Nó chính là con mèo em nhắc tới lần trước.]
Từ Nhĩ: [Em nói, nếu chủ nhân ở bên ngoài sờ con mèo khác, con mèo ở nhà sẽ làm loạn.]
Từ Nhĩ: [Có chuyện này ?]
Tống Thụy Trì nói: [Có.]
Từ Nhĩ: [Thật sự có à?]
Tống Thụy Trì: [Soso đặc biệt ghen tỵ.]
Tống Thụy Trì: [Khi trở về thì người thể có bất luận mùi hương gì của động vật khác, nếu nó sẽ vui.]
Từ Nhĩ: [Mèo cũng biết ghen.]
Tống Thụy Trì: [Có lẽ là giống ba của nó.]
Từ Nhĩ nghi hoặc: [Anh gặp ba của nó rồi à?]
Tống Thụy Trì: [Người ba mà nhắc tới có thể là đấy.]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sao-ma-van-khong-hieu/chuong-78.html.]
Từ Nhĩ bị dòng chữ này chọc cười.
Nếu Tống Thụy Trì nói là chính mình...
Từ Nhĩ: [Thì thích ăn giấm.]
Tống Thụy Trì: [Xem tình huống thôi.]
Tống Thụy Trì lại nói: [Nếu em chơi với con mèo này rồi tới tìm Soso, Soso cũng sẽ tức giận.]
Từ Nhĩ cười rộ lên: [Soso với em vậy mà.]
Tống Thụy Trì: [Cũng nhìn xem là mèo của ai.]
Từ Nhĩ đã ̣m biệt con mèo , giờ phút này dang ở trong thang máy.
Trong thang máy còn có người khác, tín hiệu cũng hoàn toàn biến mất, Từ Nhĩ cất điện thoại rồi ấn số tầng.
Lúc này, tường thang máy đang phát video quảng cáo, là một đoạn quảng cáo váy cưới mà Từ Nhĩ đã xem vô số lần.
lần này cậu có chút thất thần, hiểu , cậu lại nghĩ tới Tống Thụy Trì.
Nam sinh trong quảng cáo nhìn nữ sinh đầy chân thành cùng thâm tình, Từ Nhĩ nghĩ, nếu một ngày nào đó Tống Thụy Trì chụp ảnh với người , có phải hắn cũng sẽ nhìn người giống như vậy.
Tống Thụy Trì còn biết ghen.
Tuy rằng Tống Thụy Trì chỉ nói là yêu thầm, nhưng nội tâm của Từ Nhĩ cảm thấy, sớm muộn gì Tống Thụy Trì cũng sẽ bắt được người .
Hiện tịa hắn còn bắt được, có lẽ chỉ là đang hưởng thụ quá trình, hưởng thụ sự ái muội mà thôi.
“Đối phương rất ngốc.”
Nhìn một cái, một chút, ngữ khí này có bao nhiêu sủng nịnh chứ.
Tống Thụy Trì xác thật nên khổ sở, chừng là còn rất thích thú.
Không chừng cũng là người đuổi người chạy.
Ra khỏi thang máy, tín hiệu trở lại, Từ Nhĩ nhìn giao diện nói chuyện phiếm với Tống Thụy Trì, ấn mở sticker.
cậu nhanh chóng đóng lại, nhắn thêm gì mà tắt WeChat.
Về đến nhà, Từ Nhĩ hẹn nhóm bốn người chơi game, nhưng hôm nay tâm trạng của Từ Nhĩ rất kém, nhiều thao ́c đều theo kịp.
Ba ván game kết thúc, thua cả ba.
Kha Nam và Trần Nam bắt đầu trách cứ lẫn , lải nhải ồn ào.
Từ Nhĩ trầm mặc nói gì, yên lặng ấn chuẩn bị.
“Từ Nhĩ, cậu vậy?” Sau khi an tĩnh trở lại, Trần Nam phát hiện vấn đề trước tiên.
“Hả?” Từ Nhĩ nghi hoặc, đó mới nói: “Mình chơi tốt.”
“Mọi người đều chơi tốt.” Trần Nam: “Mình nói về game.”
Từ Nhĩ: “Vậy cậu nói về cái gì?”
Kha Lâm cũng phát hiện: “Cậu đặc biệt im lặng.”
Từ Nhĩ cười cười: “Phải nói gì ?”
Kha Lâm: “Đặc biệt giống cậu.”
Từ Nhĩ khôi phục một ít tinh thần: “Bình thường mình lảm nhảm ?”
Kha Lâm: “Cũng phải, cảm thấy trạng thái của cậu phải rất tốt.”
Trần Nam: “Đúng vậy, mình cũng cảm thấy thế.”
Từ Thần cũng hỏi: “Anh vậy?”
Từ Nhĩ: “Không có việc gì, có thể có chuyện gì chứ.”
Từ Nhĩ đã nói như vậy rồi, mọi người cũng hỏi tiếp nữa, hơn nữa mọi người cũng biết Từ Nhĩ phải kiểu người sẽ bị game ảnh hưởng tới cảm xúc.
Cho nên lúc này, mọi người chỉ cảm thấy Từ Nhĩ lười nói chuyện.
Chọn tướng xong, Từ Nhĩ liền ngồi chờ những người khác.
Chờ một lát, phía màn hình đột nhiên xuất hiện tin nhắn của Tống Thụy Trì, hắn nói hắn gặp bạn rồi, đó là một tấm hình được gửi đến,
Từ Nhĩ thoát game mở ảnh, là cảnh bờ sông của thành phố A.
Cảm giác bực bội khi thao ́c đúng vừa rồi đột nhiên trở nên mãnh liệt.
Cậu cảm thấy thật sự thể hiểu được Tống Thụy Trì, cái gì cũng báo cáo cho cậu làm cái gì chứ.
Báo cáo cho người là được rồi.
Từ Nhĩ càng lúc càng bối rối...!