Sao Mà Vẫn Không Hiểu! - Chương 77
Cập nhật lúc: 2026-02-18 15:31:50
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Qua nửa phút, Tống Thụy Trì lại gọi điện thoại tới.
Từ Nhĩ vẫn lập tức máy, cậu suy nghĩ, nếu lát nữa Tống Thụy Trì hỏi vì vừa rồi cậu điện thoại thì cậu nên trả lời như thế nào?
Không thấy? Đi toilet? Ngủ quên?
Từ Nhĩ căn bản nghĩ , trong lòng lo lắng sẽ lần nữa lỡ mất cuộc gọi này nên đã máy.
“Alo.” Từ Nhĩ nhỏ giọng nói.
Tống Thụy Trì ở đầu bên : “Anh họp xong rồi.”
Từ Nhĩ nhìn thời gian: “Giờ mới xong à?”
Tống Thụy Trì: “Lần này nói tương đối nhiều lời vô nghĩa.”
Từ Nhĩ “Ừm ừm” hai tiếng: “Đúng thật, khi họp thì lãnh đạo thực sự rất dong dài.”
Tống Thụy Trì cười: “Anh nói là .”
Từ Nhĩ “A” một tiếng, lại “A” tiếng nữa, đó mới nhớ tới vị này chính là lãnh đạo.
Từ Nhĩ: “Cái này…”
Tống Thụy Trì nói: “Không .”
Từ Nhĩ cười nổi, Tống Thụy Trì lại nói: “Chỉ bị em mắng mà thôi.”
Từ Nhĩ: “Cái này…”
Tống Thụy Trì có bản lĩnh có thể làm bầu khí giữa họ trở nên vô cùng nhẹ nhàng.
Xem , cũng hỏi vì Từ Nhĩ điện thoại.
“Vậy thì em cộng cho thêm hai điểm .” Từ Nhĩ đột nhiên nhớ tới có vụ này: “Làm việc vất vả rồi.”
Tống Thụy Trì: “Chỉ có hai điểm thôi à?”
Từ Nhĩ bật cười: “Sao vậy, đủ ?”
Tống Thụy Trì: “Em mắng làm khổ sở lắm, tâm hồn của bị thương nặng rồi.”
Từ Nhĩ: “Vậy muốn cộng bao nhiêu điểm?”
Tống Thụy Trì: “Mười điểm.”
“Mười điểm?” Thanh âm của Từ Nhĩ lớn hơn: “Sao cướp luôn ?”
Tống Thụy Trì: “Vậy thì một điểm , thế là đủ rồi, .”
Từ Nhĩ á khẩu trả lời được, cậu suy nghĩ một phen: “Sáu điểm, thể nhiều hơn.”
Tống Thụy Trì: “Cảm ơn Từ .”
Lời cảm ơn của Tống Thụy Trì tới rất nhanh, Từ Nhĩ lập tức có cảm giác thất bại thảm hại.
Bị lừa rồi!
rất nhanh, Từ Nhĩ đã tìm được phương thức phản kích.
“Tống Thụy Trì.” Lời nói của Từ Nhĩ trở nên kiên cường: “Kỳ thật hai ngày nay cũng có thể được cộng rất nhiều điểm, nếu đã như vậy thì tính trong sáu điểm đó luôn .”
Tống Thụy Trì ở đầu bên im lặng nửa giây: “Từ , em học thói hư rồi.”
Từ Nhĩ: “Vậy thì cũng là học từ .”
Tống Thụy Trì cãi cọ với Từ Nhĩ, mà hỏi: “Hai ngày nay được cộng điểm những chỗ nào?”
Điều đầu tiên Từ Nhĩ nghĩ đến đương nhiên là cái áo sơmi màu tím .
lần này, cậu lại cảm thấy có phải bản đã nhớ lại cái áo sơmi này quá nhiều lần rồi ?
Từ Nhĩ rất sợ nếu ngang qua một con chó, cậu cũng phải tâm sự với nó về áo sơmi màu tím đen của Tống Thụy Trì.
Cho nên suy nghĩ một lát, Từ Nhĩ đổi cách nói: “Đẹp trai có thể cộng điểm, đưa em ăn ngon cũng có thể cộng điểm, ăn hải sản ngâm tương cũng có thể cộng điểm.”
Tống Thụy Trì xong thì nói: “Từ lão sư rất thích cái áo sơmi của nhỉ.”
Từ Nhĩ sửng sốt: “Hả?”
Tống Thụy Trì cười: “Không phản bác, xem là thật.”
Từ Nhĩ: “... Anh lừa em.”
Lại bị lừa...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sao-ma-van-khong-hieu/chuong-77.html.]
rất nhanh, Từ Nhĩ lại nói: “Em nói là cái áo sơmi nào, cái áo mặc hôm nay cũng rất tuấn tú.”
Tống Thụy Trì: “Anh cũng nói là cái áo sơmi nào.”
Từ Nhĩ: “...”
Cậu chết rồi.
Quá vụng về!
Tống Thụy Trì ở đầu bên cảm thấy vô cùng mỹ mãn, đương nhiên cũng nhận cảm xúc của người nói lời nào ở đầu bên này.
Cho nên hắn nói: “Đặt cho em một phần cơm thịt cua rất ngon.”
Từ Nhĩ: “Hả?”
Tuy rằng nghi hoặc, nhưng trong miệng Từ Nhĩ lập tức ảo tưởng hương vị của thịt cua.
Tống Thụy Trì: “Khoảng 10 phút là tới.”
Từ Nhĩ cười: “Sao biết em ăn, nhỡ em ăn rồi thì ?”
Tống Thụy Trì: “Vừa mới đặt, vừa chốt đơn.”
Từ Nhĩ thành công bị Tống Thụy Trì chọc cười.
Hành vi chọc giận người đến nửa sống nửa chết rồi lại vuốt lông này thật là...
Thật là...
Rất hữu dụng.
“Lỡ như em muốn ăn cơm thịt cua thì ?” Từ Nhĩ lại lần nữa bướng bỉnh, cậu nhất ̣nh phải cãi với hắn.
“Không ăn à.” Tống Thụy Trì gặp chiêu nào thì phá chiêu đó: “Vậy hủy đơn.”
Từ Nhĩ: “... Ăn.”
Bên Tống Thụy Trì truyền đến tiếng cười vô cùng rõ ̀ng.
Cái gì mà hôn cổ với hôn cổ chứ, đương nhiên là Từ Nhĩ sẽ giả bộ nhìn thấy video .
Hơn nữa rõ ̀ng là Tống Thụy Trì căn bản cảm thấy đây là việc lớn gì.
Trách được, khi Từ Nhĩ hôn Tống Thụy Trì lần thứ hai, Tống Thụy Trì lại có thể bình tĩnh như vậy. Hóa là đã biết Từ Nhĩ khi uống rượu vào sẽ như thế nào, quen rồi.
“Trước khi điện thoại, em đang làm gì?” Tống Thụy Trì đột nhiên hỏi.
Từ Nhĩ dừng một chút: “Không làm gì, mới vừa tỉnh ngủ.”
Tống Thụy Trì: “Thật vậy ?”
Từ Nhĩ rất chột dạ: “Làm vậy?”
Tống Thụy Trì: “Cảm thấy trạng thái của em đúng.”
Từ Nhĩ càng chột dạ hơn, nhưng trong miệng vẫn ương ngạnh: “Có lẽ là do vừa mới tỉnh ngủ thôi.”
Tống Thụy Trì “Ừm” một tiếng, tiếp tục hỏi nữa.
Giờ phút này, Tống Thụy Trì đang đường tới bữa tiệc, giao thông tắc ̃n, khoảng cách lại xa, hắn bị kẹt ở đường.
Cứ thế như có như mà nói chuyện phiếm với Từ Nhĩ, đến khi cơm của Từ Nhĩ tới.
Họ đổi thành video chat, là Tống Thụy Trì đề nghị.
Tuy rằng Từ Nhĩ hiểu vì phải mở video, nhưng Tống Thụy Trì nói vậy nên Từ Nhĩ làm theo.
Cho nên, cơm tới rồi, Từ Nhĩ liền livestream ăn uống.
Vừa ăn vừa đưa lời khen, nào là ăn ngon, nhiều thịt cua, rất thơm.
“Không biết người nào đó còn kẹt xe tới khi nào mới có thể ăn được cơm.”
Từ Nhĩ nói xong câu đó thì múc một thìa lớn cho vào miệng, tiến lại gần màn hình mà ăn.
Tống Thụy Trì chống tay ở cửa sổ xe ghế , vừa cười vừa xem Từ Nhĩ, thoạt nhìn giống như bị ̣n họng nói nên lời, nhưng thực tế thì ai mà biết được.
Con đường trước mặt đều là màu đỏ.
Tốt, còn có thể gọi video thêm nửa giờ nữa.
Từ Nhĩ ăn cơm có một tật xấu nhỏ, chính là đang ăn sẽ dễ dàng lơ đãng.
Ví dụ như hiện ̣i, trong miệng nhai, cái muỗng tay còn chờ đợi vào miệng, mà đôi mắt biết đang nhìn chằm chằm vào chỗ nào, có tiêu cự, cũng nhúc nhích.