Sao Mà Vẫn Không Hiểu! - Chương 72

Cập nhật lúc: 2026-02-18 15:28:38
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngày hôm , Tống Thụy Trì ăn mặc rất có quy củ, cà vạt cũng là Từ Nhĩ thắt.

Trước lạ quen, Từ Nhĩ rất kiêu ngạo rằng hôm nay thắt cà vạt tốt hơn, còn thắt chặt hơn ngày hôm qua, nhất ̣nh là hiệu quả Tống Thụy Trì muốn.

Từ Nhĩ giúp Tống Thụy Trì sửa lại áo sơmi, Tống Thụy Trì mặc áo vest vào, đứng ở trước gương.

Hôm nay giống hôm qua, hôm nay khi kéo rèm thì ánh sáng tự nhiên đã chiếu vào, dưới ánh sáng, Tống Thụy Trì mặc tây trang càng thêm đẹp trai hơn.

Từ Nhĩ vô cùng vừa lòng, rõ ̀ng là chỉ thắt một cái cà vạt, mà tư thái rất giống như toàn bộ con người Tống Thụy Trì là ́c phẩm của mình vậy.

“Đẹp trai chết mất, ca ca.”

Từ Nhĩ ngồi ghế sô pha, dựng ngón cái với Tống Thụy Trì ở trong gương.

Tống Thụy Trì vô cùng thận trọng mà cười một cái với Từ Nhĩ, đó cầm lấy kính ở mặt bàn.

Không sai, chính là một cái kính nửa gọng.

Ôi.

Vừa đeo cái kính này lên, lại là một khuôn mặt khác.

“Sao lại đeo kính?” Từ Nhĩ hỏi.

Tống Thụy Trì nói: “Hôm nay phải phát biểu.”

Từ Nhĩ phân tích một chút: “Phải nhìn bản thảo à?”

Tống Thụy Trì: “Ừm.”

Từ Nhĩ: “Wow.”

Không biết vì , Từ Nhĩ lập tức nghĩ tới thí sinh tới xin WeChat của Tống Thụy Trì vào hôm qua, cũng thuận tiện nói một câu như vậy trong đầu.

Thật cạn lời, lại để tên nhóc thấy được Tống Thụy Trì đẹp trai như vậy.

Tống Thụy Trì mặc tây trang xong, lại tới trước mặt Từ Nhĩ, cúi người xuống.

Trong lúc Từ Nhĩ nghi hoặc, Tống Thụy Trì nói một câu: “Cà vạt lỏng rồi.”

Từ Nhĩ bật cười.

Từ Nhĩ: “Được được được.”

Chỉ lỏng một chút, động nhẹ tay là được rồi.

Tống Thụy Trì: “Không có em thì phải làm đây.”

Từ Nhĩ cười đến đôi mắt cong cong, vô cùng phối hợp: “Đúng vậy đúng vậy, có em thì phải làm đây.”

Trước khi cửa, Tống Thụy Trì hỏi Từ Nhĩ đã gửi video vào trong nhóm ?

Từ Nhĩ có chút nghi hoặc: “Gửi rồi, phải là nhìn em gửi ?”

Tống Thụy Trì gật gật đầu.

Từ Nhĩ hỏi: “Làm vậy?”

Tống Thụy Trì: “Họ xem ?”

“Kha Lâm xem rồi, còn chụp hình.” Từ Nhĩ nói: “Quả nhiên là bạn của cậu ấy mua phải bản lậu, giống với hộp của em, logo còn nhiều hơn một chữ.”

Tống Thụy Trì “Ừm” một tiếng, dường như cảm thấy quá hứng thú.

...

Buổi thi đấu sáng nay chỉ còn một phần nhỏ, cho nên rất nhanh đã đến nghi lễ bế mạc mà Từ Nhĩ chờ mong.

Ví trí của cậu ở ngay bên cạnh Tống Thụy Trì, khi Tống Thụy Trì lên sân khấu, cậu di chuyển từ vị trí bên cạnh trung tâm sang trung tâm, là vị trí quan sát tốt nhất.

Trước khi lên sân khấu, Tống Thụy Trì đã đưa bản thảo cho cậu nhìn, còn bảo cậu kiểm tra, giống như cậu thật sự là trợ lý của hắn vậy.

Trong tiếng vỗ tay như sấm, Tống Thụy Trì đứng bục phát biểu, nhân viên công ́c nhanh chóng kéo cao micro, hắn bắt đầu phát biểu.

Từ Nhĩ cũng mở điện thoại, bắt đầu ghi hình.

Chẳng qua chỉ là vài dòng ngôn ngữ trong nghề, Tống Thụy Trì vô cùng thành thạo, vừa lơ đãng nhìn bản thảo vừa thiện nhìn người phía dưới, nửa học thuộc nửa đọc mà phát biểu xong.

Sau khi chấm dứt, tiếng vỗ tay như sấm lại lần nữa truyền tới, Tống Thụy Trì đẩy mắt kính, đột nhiên đối diện với Từ Nhĩ.

Từ Nhĩ cũng nhanh chóng vỗ tay theo, chỉ là còn đang video nên màn hình điện thoại cũng rung lên.

Vào lúc này, đột nhiên có một giọng nam vô cùng lớn xuyên qua thính phòng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sao-ma-van-khong-hieu/chuong-72.html.]

“Chồng đẹp trai quá!”

Thanh âm vừa dứt, hội trường bật cười, mọi người đồng loạt nhìn về phía giọng nói phát .

Tống Thụy Trì ở sân khấu rất bình tĩnh, dường như thấy câu nói đó mà xuống.

Từ Nhĩ tắt video.

Hôm nay giống như hôm qua, cũng có rất nhiều người tìm đến Tống Thụy Trì chụp ảnh chung, nhưng hôm nay có tương đối nhiều thí sinh tới.

Xem Tống Thụy Trì thể rời ngay được, Từ Nhĩ tìm một góc ít người đứng chờ, gửi video vừa mới cho Từ Thần.

Cũng kèm theo một câu.

[Quá đẹp trai, quá đẹp trai.]

[Phải xem hết video đấy.]

[Hoặc là em kéo đến mấy giây cuối cùng, rất thú vị.]

Lần này Từ Thần cũng trả lời ngay lập tức.

[Mẹ nó, giọng nói của Tống Thụy Trì vừa vang lên, em đã tê rần rồi.]

Từ Nhĩ: [Đúng , giọng nói của ấy siêu dễ .]

Từ Thần: [Mẹ nó mẹ nó.]

Từ Thần: [Chồng đẹp trai quá, hahahaha.]

Từ Thần: [Ai lại dũng cảm vậy chứ.]

Từ Nhĩ: [Không biết, hẳn là thí sinh.]

Từ Thần: [Còn là giọng nam.]

Từ Thần: [Tống Thụy Trì cũng có phản ứng gì.]

Từ Nhĩ: [Anh ấy nên có phản ứng gì?]

Từ Thần: [Cũng đúng.]

Từ Thần: [Cười chết mất, khí ở hiện trường còn khá tốt.]

Từ Nhĩ: [Đúng, trừ bỏ những thứ hiểu thì lần thi đấu này còn rất thú vị.]

Từ Thần: [Làm trợ lý thế nào?]

Từ Thần vừa hỏi như vậy, trong đầu Từ Nhĩ lập tức xuất hiện hình ảnh Tống Thụy Trì mặc áo sơmi màu tím đen hôm qua.

Từ Nhĩ: [Rất sảng khoái.]

Từ Nhĩ: [Haha, dáng người của Tống Thụy Trì rất tốt.]

Từ Thần: [!!! Dáng người?!]

Từ Thần: [Anh nhìn thấy hình của ấy rồi?]

Câu nói này của Từ Thần rất kỳ quái, nhưng lại giống như có vấn đề gì.

Vì thế Từ Nhĩ nói: [Anh ấy quần áo mà.]

Từ Thần: [Ôi! Hâm mộ muốn chết, hâm mộ muốn chết!]

Từ Nhĩ: [Lần thành phố A mà có kiểu thi đấu này, sẽ gọi em.]

Từ Thần: [Em nhất ̣nh sẽ !]

“Hello, Từ Nhĩ.”

Bên cạnh đột nhiên truyền đến một giọng nói.

Từ Nhĩ đầum thấy người bạn của Tống Thụy Trì tới.

Từ Nhĩ cất điện thoại , nói: “Hello.”

Buổi sáng Tống Thụy Trì đã nói, Trương Thành mời họ ăn trưa, khi ăn xong thì Trương Thành sẽ trực tiếp đưa họ đến ga ̀u.

“Tống Tống của chúng thực sự được hoan nghênh nhỉ.” Trương Thành đứng bên cạnh Từ Nhĩ.

Từ Nhĩ: “Cái này phải rất bình thường ?”

Trương Thành ̣n một chút, cười rộ lên: “Đúng là vậy.”

 

Loading...