Sao Mà Vẫn Không Hiểu! - Chương 71

Cập nhật lúc: 2026-02-18 15:28:21
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Lúc này ánh trăng tròn tròn, trong hoa viên có hồ cá, cây có ánh đèn, có phần lãng mạn.

Từ Nhĩ khỏi nghĩ đến người em trai cậu vừa khích lệ, người em trai lãng mạn của cậu.

Rồi đó biết như thế nào, nghĩ lại những lời Tống Thụy Trì nói với cậu ở ga ̀u vào hôm nay.

Là chuyện Tống Thụy Trì đang yêu thầm người .

Chỉ là lúc này kết cấu trong đầu Từ Nhĩ có chút đổi, cậu xóa hình ảnh ban đầu , lại lần nữa xây dựng cái mới.

bởi vì cậu thiếu kiến thức về việc này, cho nên hình ảnh vẫn có chút mơ hồ.

Từ Nhĩ cảm thấy, có lẽ cậu gặp người .

Tuy rằng cậu từng gặp rất nhiều bạn của Tống Thụy Trì, nhưng có lẽ phải bất cứ người nào trong số đó.

Người nhất ̣nh có chỗ đặc biệt, nhất ̣nh là làm cho người rất yêu thích.

Đến Tống Thụy Trì mà còn thích thì chẳng lẽ lại khiến người yêu thích ?

Không biết mấy người bạn của Tống Thụy Trì có biết chuyện này .

Lần này, Từ Nhĩ đột nhiên lóe lên ý nghĩ nào là “kim ốc ̀ng kiều”, “càng là bảo bối càng phải cất giấu” gì đó.

(Kim ốc tàng kiều: chỉ ngôi nhà , sang trọng bên trong cất giấu giai nhân hoặc tình)

Lung tung rối loạn, biết đều là những thứ gì.

Từ Nhĩ chậm ̃i hít sâu một , lại chậm ̃i thở .

Dường như ánh trăng phải rất tròn, Từ Nhĩ mở điện thoại, quả nhiên, hôm nay mới là 13 âm lịch.

Ánh trăng ngày 13 có thể tròn chứ.

Từ Nhĩ cất điện thoại vào trong túi, thuận tiện đút tay vào túi.

Có lẽ Tống Thụy Trì cũng là người lãng mạn.

Vừa nhìn hắn là biết lãng mạn rồi.

Như vậy, hắn cũng sẽ đốt pháo hoa cho người nhỉ.

Có lẽ là đã đốt rồi.

Từ Nhĩ lại nhìn vào ánh trăng quá tròn của lúc này, cậu cảm thấy Tống Thụy Trì nên yêu thầm, Tống Thụy Trì như vậy, hẳn là nên con đường quang minh chính đại.

Hắn là ai chứ, hắn là Tống Thụy Trì đó.

rất nhanh, Từ Nhĩ lại nghĩ tới thái độ của Tống Thụy Trì khi nhắc tới đối phương ở xe, ngữ khí vô cùng nhẹ nhàng, dáng vẻ cũng rất thành thạo.

Tống Thụy Trì nhất ̣nh có kế hoạch của riêng mình.

Cho nên là, Từ Nhĩ, hiện ̣i mày đang bận lòng cái gì?

Từ Nhĩ lại hít sâu một , lại chậm ̃i thở .

Cảm giác khi còn ở trong phòng lại xuất hiện, kỳ kỳ quái quái.

Từ Nhĩ trầm mặc lên tiếng, mở đồng hồ đo nhịp tim, nhìn thấy giá trị nhịp tim bình thường thì mới yên lòng.

“Sao lại trầm mặc như vậy?”

Khi sắp về đến khách sạn, Tóng Thụy Trì hỏi câu này.

Lúc này, Từ Nhĩ bình tĩnh lạ thường: “Anh cũng rất trầm mặc mà.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sao-ma-van-khong-hieu/chuong-71.html.]

Tống Thụy Trì: “Suy nghĩ cái gì vậy?”

Từ Nhĩ dừng một chút, tim đập cũng nhanh hơn một chút, biết là đang sợ hãi vì Tống Thụy Trì quá hiểu cậu, là sợ bị Tống Thụy Trì nhìn cái gì.

cậu vẫn nói như có việc gì: “Không nghĩ gì cả.”

Tống Thụy Trì hỏi tiếp.

Trước khi xuống tầng, họ đã đánh răng rồi, cho nên khi trở về thì đổi bộ quần áo rồi nằm lên giường luôn.

Từ Nhĩ tiếp tục phát huy sự trầm mặc này, cho đến khi Tống Thụy Trì tắt đèn nói ngủ ngon, Từ Nhĩ mới nói hai chữ “Ngủ ngon”.

Màn đêm tĩnh lặng, đồng tử dần dần thích ứng với bóng tối, dần dần có thể thấy ánh sáng quan trọng xuyên qua bức màn.

Có thể thấy được đèn bàn, có thể thấy được TV, có thể tháy được chuông báo cháy ở trần nhà.

Có chút mất ngủ.

Tim cũng đập rất nặng nề, thình thình thình từng tiếng.

Cậu thong thả trở mình, bởi vì cái giường hình tròn nên cậu khống chế được mà dịch lại gần Tống Thụy Trì.

Người này vẫn nhắm mắt, có lẽ là ngủ rồi...

“Không ngủ được ?”

Được rồi, vẫn ngủ.

“Hình như vậy.” Từ Nhĩ trả lời Tống Thụy Trì.

Tống Thụy Trì duỗi tay tới, sờ đầu Từ Nhĩ một chút: “Có buồn ngủ ?”

Từ Nhĩ: “Buồn ngủ, nhưng ngủ được.”

Tống Thụy Trì mở to mắt: “Cần kể chuyện trước khi ngủ ?”

Từ Nhĩ còn nói cần thì điện thoại của cậu đã sáng lên.

Dù cũng ngủ được, xem một chút .

Từ Nhĩ xoay người về phía đầu giường, lấy điện thoại tới.

“Muộn như vậy rồi.” Tống Thụy Trì hỏi Từ Nhĩ: “Ai nhắn tin vậy?”

Từ Nhĩ: “Tin nhắn trong nhóm.”

Chính là nhóm bốn người của họ.

Không phải chuyện gì lớn, Kha Lâm tag cậu, hỏi lego của cậu trông như thế nào, có bản hướng dẫn bao bì gì đó , nói là có một người bạn mua được một bản rất rẻ, hoài nghi là bản lậu nên muốn so sánh một chút.

Tất nhiên là lúc này Từ Nhĩ có ảnh chụp, cậu muốn nói là trở về rồi chụp, nhưng lại đột nhiên nhớ tới một chuyện.

“Tống Thụy Trì.” Từ Nhĩ xoay người qua: “Em có thể gửi video em chơi lego cho bạn của em ? Bên trong là phòng khách nhà .”

Từ Nhĩ bắt đầu tìm trong album: “Bạn của em muốn xem lego của em.”

Tống Thụy Trì chậm ̃i đầu nhìn Từ Nhĩ: “Gửi vào ?”

“Trong nhóm.” Từ Nhĩ nói: “Cũng có thể gửi riêng cho cậu ấy.”

Tống Thụy Trì hỏi: “Từ Thần có ở trong nhóm ?”

Từ Nhĩ: “Có, là nhóm của bốn người bọn em.”

Tống Thụy Trì: “Gửi trong nhóm !”

 

Loading...