Từ Nhĩ giơ tay dấu X.
“Anh thật sự sợ em lại hôn à?” Từ Nhĩ buông tay, nói.
Tống Thụy Trì: “Cứ hôn .”
Vì thế Từ Nhĩ làm một động ́c giả, di chuyển tới gần khuôn mặt của Tống Thụy Trì.
Người này vậy mà lại có ý ̣nh trốn.
Từ Nhĩ nửa đường đã trở lại.
“...”
Đối với màn biểu diễn vào này, hai người đều rất trầm mặc.
Tống Thụy Trì mở TV, một ít thanh âm từ chương trình ̣p kỹ truyền tới.
“Vậy ngày mai mặc cái gì?” Một lát , Từ Nhĩ đột nhiên nhớ tới chuyện này.
Tống Thụy Trì: “Anh mang theo sơmi trắng.”
Từ Nhĩ gật đầu đồng ý: “Có thể, rất thích hợp.”
Từ Nhĩ lại hỏi: “Vậy bộ quần áo phải làm ? Trả cho người ?”
Tống Thụy Trì: “Người là ai?”
Từ Nhĩ: “Người đưa quần áo cho .”
Tống Thụy Trì lắc đầu: “Không cần, Từ nói rất gợi cảm, để lại.”
Mỗi lần ở bên cạnh , Tống Thụy Trì nhất ̣nh sẽ dùng xưng hô “Từ ” này, mà Từ Nhĩ sẽ có cảm giác rất đặc biệt.
Có đôi khi Tống Thụy Trì có ý tốt, có đôi khi là trêu cọc, cũng có đôi khi là bao hàm rất nhiều thứ khác.
Điều đáng giận là, Từ Nhĩ rất thích.
Để hắn gọi Từ thật là đúng đắn.
Ăn thêm một chút, chương trình ̣p kỹ cũng trở nên đẹp mắt.
Thưởng thức một hồi, có lẽ là bởi vì một ít hình ảnh xào CP trong chương trình, Từ Nhĩ nghĩ tới một số việc.
“Từ Thần cũng xác nhận quan hệ với bạn gái thời cao trung khi ăn BBQ.”
Trên TV vào lúc này, mấy minh tinh đang nướng BBQ, một nam minh tinh vô cùng quan tâm nữ minh tinh, hậu kỳ cũng chút e dè mà ̣o hiệu ứng tình yêu.
Từ Nhĩ tiếp tục nói: “Lần đó thằng bé trở về vui vẻ muốn chết, dám đắc ý vênh váo trong nhà của mình, chạy tới nhà em nổi điên, cả người hưng phấn, còn mời em ăn rất nhiều thứ.”
Tống Thụy Trì hỏi: “Hiện ̣i họ còn ở bên ?”
Từ Nhĩ lắc đầu: “Chia tay lúc Từ Thần học đại học năm hai.” Cậu ngẩng đầu: “Vì cái gì ấy nhỉ?” Lại cúi xuống: “Quên rồi.”
Nói tóm lại thì cũng đã ở bên nhiều năm.
Từ Nhĩ: “Từ Thần từng rất nhiều lần nói muốn đưa cô ấy tới gặp em, nhưng vẫn luôn gặp được, đến mức em còn cho rằng…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sao-ma-van-khong-hieu/chuong-70.html.]
Từ Nhĩ nói đến đây thì cười một chút.
Tống Thụy Trì: “Làm vậy?”
Từ Nhĩ dần dần nhớ lại: “Mỗi lần thằng bé nói về bạn gái cũ, em đều cảm thấy thằng bé có chút khó mở miệng, nói một nửa giấu một nửa, còn luôn ngây người. Em liền suy nghĩ…” Thanh âm của Từ Nhĩ nhỏ hơn một chút: “Có phải là bạn gái cũ của thằng bé cảm thấy bản quá dễ nhìn, là có lý do gì khác.”
Tống Thụy Trì như suy tư điều gì.
“Em còn nhớ rõ Từ Thần từng nói họ đặc biệt hợp .” Từ Nhĩ tiếp tục hồi tưởng: “Bạn gái cũ của Từ Thần từng chơi bóng với thằng bé, hơn nữa chơi game cũng rất lợi hại, thao ́c vô cùng mượt.”
Tống Thụy Trì: “Em từng chơi với người nọ ?”
Từ Nhĩ gật đầu: “Có chơi vài lần.”
Tống Thụy Trì: “Có được giọng nói của người ?”
Từ Nhĩ lắc đầu: “Không, mở mic.” Cậu nói rồi “A” một tiếng: “Liệu có phải là thanh âm dễ lắm ?”
Tống Thụy Trì cười: “Anh nghĩ phải.”
Từ Nhĩ: “Vậy thì là gì?”
Tống Thụy Trì uống rượu: “Anh biết.”
Cũng đúng, Tống Thụy Trì có thể biết được.
“Em nhớ khi Từ Thần theo đuổi nữ sinh .” Từ Nhĩ nghĩ một chút: “Hơn nửa đêm, thằng bé đến dưới tầng nhà người đốt pháo hoa.”
Từ Nhĩ lại nói: “Kỳ thật Từ Thần rất lãng mạn, khi yêu đương vẫn luôn suy nghĩ cho đối phương.”
Tống Thụy Trì xong thì hỏi: “Em thích pháo hoa ?”
Từ Nhĩ: “Bình thường, thể nói là thích thích, nếu người khác đốt thì sẽ xem.”
Nói tới tình yếu của Từ Thần, Từ Nhĩ khỏi nhớ lại trạng thái vòng bạn bè của Từ Thần khi vừa mới thích bạn gái cũ.
Toàn là những cảm xúc vui buồn, còn viết cả thơ.
Sau khi chia tay thì cũng văn thơ đầy trời, nhưng bây giờ chỉ cài đặt được xem trong ba ngày, biết bản Từ Thần có nhớ tới , có xấu hổ .
Lúc này Từ Nhĩ suy nghĩ một chút, xác thật là có rất nhiều lần đều sắp gặp được bạn gái cũ của Từ Thần, nhưng cuối cùng là bởi vì cái gì mà gặp nhỉ?
Thôi, có gì để nghĩ, đều đã qua rồi.
Chương trình ̣p kỹ đã đổi một cảnh khác.
Tống Thụy Trì ăn vịt , mà Từ Nhĩ lại giống như có rất nhiều dạ dày, vẫn luôn ăn.
Ăn như có như , đến khi cuối cùng cũng đóng gói lại để giải quyết thì cũng đã là hơn 12 giờ đêm.
Tống Thụy Trì nhất quyết lôi kéo Từ Nhĩ xuống tầng ̉n bộ, nói là để tiêu cơm.
Vì vậy, họ quanh vườn hoa nhỏ phía dưới khách sạn.
Đều nói là trong hoàn cảnh nào sẽ nảy sinh đề ̀i của hoàn cảnh đó, Từ Nhĩ nhớ rõ lần trước cùng Trần Nam tới một nơi đặc biệt quỷ dị, họ cứ thế bất tri bất giác trò chuyện về mấy câu chuyện ma quái ở quê.