Sao Mà Vẫn Không Hiểu! - Chương 7
Cập nhật lúc: 2026-01-31 14:55:17
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Cho nên hai người mà cậu gặp được vào lúc sáng chính là Tống Thụy Trì và bạn của hắn.
Quá trùng hợp rồi, thực sự quá trùng hợp rồi.
Vì thế trong quá trình ăn hết bát mì này, cậu đều đang nhớ lại từng chi tiết vào buổi sáng khi ngắm mặt trời mọc.
Là từ khi nào đã phát hiện có người chứ, cũng giống như là khi rời mới phát hiện, lúc này nghiêm túc nhớ lại, vào khoảnh khắc cậu ngắm mặt trời mọc, ̣i một phương hướng bị cậu xem nhẹ, dường như có một bóng hình màu đen mơ hồ lướt qua.
Hơn nữa, khi rời ̉nh núi, cậu lái xe khỏi bãi đỗ xe, cũng bừng tỉnh thấy được bóng hình đó ngồi trong một chiếc SUV màu đen.
Đều là Tống Thụy Trì.
Tiện đà, cậu nhớ lại câu “Không thể” ngắn gọn .
Vì thế cậu bắt đầu so sánh hai chữ này với âm sắc của “Làm vậy”, “Có việc ”, “Cậu muốn à”.
Có chút giống, cũng có chút giống.
Có lẽ là lúc sáng sớm có chút mệt, câu “Không thể” có chút nặng nề, cũng có chút khàn.
Đến buổi chiều thì giọng điệu giống nữa, rõ ̀ng là đã trong hơn rất nhiều, âm điệu cũng tăng lên, rất thiết.
Cho nên Từ Nhĩ đúng rồi, thanh âm dễ thực sự xứng với khuôn mặt đẹp trai.
Giống như trong lúc vô tình suy luận được đáp án chính xác của một đề khó, que diêm khô cứng trong lòng đột nhiên vụt cháy, lúc ẩn lúc hiện, Từ Nhĩ phân tích xong cái này, rất có tinh thần mà ăn nốt bát mì.
Đi đổ ́c xong rồi lại ngồi xuống, Từ Nhĩ vô thức xem điện thoại, lại bắt đầu ngây ngốc. Cậu liếc mắt nhìn ban công, mấy cái cây đã được tưới nước, cậu lại nhìn đồng hồ tường, 8 giờ rưỡi.
Màn hình điện thoại dừng giao diện vòng bạn bè, nếu đã như vậy, Từ Nhĩ lướt xuống dưới, tìm được bài đăng [Là cậu ?] vừa rồi của Tống Thụy Trì.
Nhìn thử một chút, Từ Nhĩ lại cười thể hiểu được
rất nhanh, cậu suy nghĩ, vì Tống Thụy Trì trả lời mình chứ.
Nụ cười của Từ Nhĩ đột nhiên khựng lại.
Chẳng lẽ phải hỏi cậu?
phải hỏi cậu thì là hỏi ai chứ, ảnh chụp này rõ ̀ng là cậu mà.
Chẳng lẽ là cậu quá nhẹ nhàng? Cậu thêm một dấu chấm than vào đó.
Hình như cũng có lý, vừa mới quen biết, cần thiết phải cảm thán như vậy ?
Đương nhiên, Từ Nhĩ cũng chỉ nghĩ như vậy thôi, cậu tiếp tục bối rối nữa, hơn nữa bởi vì có được đáp án mà trực tiếp lui ngoài.
cũng lui quá nhiều, cậu lại ấn vào vòng bạn bè của Tống Thụy Trì, lúc này mới chú ý tới ghi chú dưới avatar của Tống Thụy Trì.
[Chỉ thường thôi]
Không biết Từ Nhĩ đã bật cười lần thứ mấy trong buổi tối hôm nay rồi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sao-ma-van-khong-hieu/chuong-7.html.]
Hắn còn nói: [Cũng chỉ là ]
Tên gọi ở nhà của Từ Nhĩ là Tiểu Nhĩ, cũng có một số người gọi cậu là Từ Nhĩ Nhĩ.
Đương nhiên, Tống Thụy Trì sẽ biết điều này.
Phía ghi chú là hình nền vòng bạn bè của Tống Thụy Trì, nhìn qua thì có vẻ là bầu trời từ ban công, cảnh sắc rất đẹp, góc trái phía có một chiếc cầu vồng nhạt màu, có thể thấy được một góc bàn rất rõ ̀ng cùng với một ly rượu ở góc phải bên dưới.
Trong khoảnh khắc này, những lời khen ngợi Từ Thần dành cho Tống Thụy Trì lập tức xông vào trong não Từ Nhĩ.
“Em thừa nhận ấy đẹp trai hơn em một chút, là một người khá có phong cách, vô cùng cao, có lẽ là được 1m9, dáng người cũng rất tốt, phẩm vị của em thật cao.”
Mà cái cầu vồng này cũng vô cùng trùng hợp.
Hình nền vòng bạn bè của Từ Nhĩ cũng là cầu vồng, là chính cậu tự chụp vào kỳ nghỉ mồng 1 tháng 5 năm nay.
Ngày đó, bao lâu khi nhìn thấy cầu vồng, cậu đã cướp được một tấm vé mà mình luôn muốn, cho nên mới trở nên tâm linh một phen, coi nó như vận may của chính mình, để lên vòng bạn bè.
Nếu như vậy thì Từ Nhĩ cũng thuận tiện ấn like cho hình nền vòng bạn bè của nghệ thuật gia đầy điệu nghệ này .
Mưa bên ngoài cuối cùng cũng dừng, trời đã mưa liên tục gần như cả ngày, lúc này mở cửa sổ , lập tức ngửi được mùi thuộc về khí cơn mưa.
Chỗ Từ Nhĩ ở cách công ty khá gần, nhưng quá sát nội thành, trung tâm thành phố A vô cùng náo nhiệt, cậu ở bên này vừa vặn là ngoại thành, trông về phía xa có thể thấy được sự xa hoa trụy lạc, đó lập tức thu hồi tầm mắt lạnh lẽo.
Nếu đã nhàm chán như vậy, .
Vì thế nửa giờ , Từ Nhĩ đã nện bước vào khu phố đối diện tiểu khu.
Đi vào trung tâm.
Vị trí nối tiếp với sự náo nhiệt chính là một con sông, đúng lúc thời tiết đẹp, lại vừa vặn là cuối tuần, bờ sông có rất nhiều người ̉n bộ, cũng có rất nhiều quán ăn vặt bày bán.
Bởi vì vừa mới cơm nước xong, Từ Nhĩ chỉ ngang qua, cái gì cũng mua, nhưng đã đánh dấu một quầy hàng bán kẹo hồ lô rồi, cũng quyết ̣nh lát nữa đường trở về sẽ mua kẹo hồ lô sơn tra gạo nếp.
Lại thêm vài phút, cậu tới ngã ba, phía trước là bờ sông, bên trái là cầu, bên phải là đường phố bình thường.
Từ Nhĩ để đèn giao thông đưa lựa chọn, ngay khi đến nơi thì phía đối diện cũng chuyển đèn xanh, vì thế cậu bước lên vạch kẻ đường, tiếp tục dọc theo bờ sông.
Cứ như vậy, Từ Nhĩ tùy tiện tiến vào con phố tiếp theo.
Đoạn đường dọc bờ sông này cũng còn náo nhiệt, các quán bày bán xung quanh đều mất tăm, sự phân bố người có biến hóa rõ ̀ng, từ có đủ loại tuổi thành gần như toàn là người trẻ.
Lý do rất rõ ̀ng, nơi này là một con phố tràn ngập quán bar.
Từ Nhĩ rất ít khi tới con phố này, cậu cũng uống rượu trong sinh hoạt giải trí, xã giao công ty thì cần tới cậu.
Cậu vốn chỉ muốn ngang qua, nhưng rất nhanh, cậu bị một bảng hiệu màu sắc rực rỡ hấp dẫn.
Là một quán mới khai trương, đang đại hạ giá, mà cùng bảng hiệu là năm chữ to “Có gan thì tới đây”.
Ai nhìn thấy mấy chứ này mà dừng lại xem thêm chứ, Từ Nhĩ trực tiếp cắn câu.