Từ Nhĩ cảm thấy, có lẽ là Tống Thụy Trì ngại cà vạt của hắn đủ chặt.
Tống Thụy Trì uống rượu.
Cậu ngửi được mùi rượu nhàn nhạt.
Còn rất thơm, khiến cậu cũng muốn uống một chút.
Đương nhiên thể, đương nhiên thể.
Hình như là mở cửa sổ, dù thì rèm cửa cũng đóng kín.
“Tích.”
Đồng hồ của Từ Nhĩ phát một âm thanh quen thuộc, trực tiếp kéo Từ Nhĩ đang suy nghĩ trở lại.
Cậu xem, nhanh chóng bấm đồng hồ để nó ngừng kêu.
Đương nhiên là Tống Thụy Trì cũng thấy, hắn hỏi Từ Nhĩ: “Âm thanh gì vậy?”
Từ Nhĩ nói: “Không có gì.”
Cái gì vậy chứ, nhịp tim lại nhanh như vậy.
Tống Thụy Trì đã đứng lên, bên trái là một cái gương toàn , hắn về phía đó.
Từ Nhĩ có chút chột dạ mà nhìn đồng hồ của mình, ấn tắt thông báo hiện màn hình.
Sau đó cậu sờ tóc, chỉnh sửa lại quần áo một chút, lại nhìn đồ ăn bàn, xoa cái mũi, nhéo cái cằm.
Một giây đến 800 dộng ́c nhỏ, cậu ho khan trong lòng, bình tĩnh trở lại.
Cậu tự hỏi một phen.
Thôi, tính là tự hỏi.
Có, có chút kỳ quái.
“Ngày mai mặc cái này ?” Từ Nhĩ hỏi người đang đứng trước gương.
ACậu mắt của hai người đối diện trong gương.
Tống Thụy Trì: “Làm vậy? Không được ?”
Từ Nhĩ suy nghĩ, vẫn nói: “Em cảm thấy được.”
Tống Thụy Trì: “Vì ?”
Từ Nhĩ lại suy nghĩ: “Có phải là quá mức…” Cậu tìm được một từ: “Gợi cảm rồi ?”
Tống Thụy Trì xoay người lại, đối diện với Từ Nhĩ ở trong gương: “Gợi cảm ?”
Dáng người đập thẳng vào mặt, Từ Nhĩ nghiêm túc trả lời một câu: “Ừm.”
Tống Thụy Trì như hỏi ý kiến lần cuối: “Còn có áo khoác.”
Từ Nhĩ kiên ̣nh phun hai chữ: “Không được.”
Tống Thụy Trì: “Được.”
Tống Thụy Trì lại xoay người soi gương.
Đương nhiên, phải hắn đang xem chính mình, mà là cúi đầu nhìn Từ Nhĩ tiếp tục ăn.
Sao hắn có thể mặc bộ quần áo này ngoài được chứ.
Chỉ là một lễ bế mạc quan trọng mà thôi.
Vừa rồi còn đóng gói một ít đồ ăn khác ở phố ẩm thực về.
Mấy thứ này chính là đồ Tống Thụy Trì có thể ăn, trong đó có vịt .
Tống Thụy Trì mở vịt , Từ Nhĩ nhìn hắn mở, Tống Thụy Trì rót rượu, Từ Nhĩ nhìn hắn rót.
Tống Thụy Trì cảm nhận được ánh mắt sáng quắc của Từ Nhĩ, đầu nhìn lại, Từ Nhĩ đang nhếch môi cười với hắn.
“Cười cái gì?” Tống Thụy Trì hỏi.
Từ Nhĩ: “Muốn cười thì cười, vui vẻ thì cười.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sao-ma-van-khong-hieu/chuong-69.html.]
Tống Thụy Trì: “Vì lại vui vẻ?”
Từ Nhĩ: “Tại lại vui chứ?”
Tống Thụy Trì: “Vì ?”
Nói xong, Tống Thụy Trì dùng chiếc đũa gắp một miếng đồ ăn, đưa miếng đầu tiên qua.
Từ Nhĩ đang muốn nói chuyện.
vẫn ăn đồ được đút trước.
“Bởi vì hôm nay tới thành phố C.” Từ Nhĩ nói: “Tới nơi từng tới, tâm tình sẽ rất tốt.”
Tống Thụy Trì “A” một tiếng thật dài: “Anh còn cho rằng là vì em ở bên cạnh .”
Từ Nhĩ: “Cũng đúng cũng đúng. Không phải người bạn nào cũng tên là Tống Thụy Trì.”
Tống Thụy Trì cười.
Từ Nhĩ: “Em hài hước ?”
Tống Thụy Trì gật đầu: “Đặc biệt hài hước.”
Từ Nhĩ: “Đương nhiên rồi.”
Tống Thụy Trì vừa nói vừa gói vịt .
Miếng đầu tiên này, hắn cũng đưa tới bên miệng Từ Nhĩ.
lần này Từ Nhĩ lui về phía một chút: “Anh ăn .”
Câu trả lời của Tống Thụy Trì là tiếp tục đưa tới bên miệng Từ Nhĩ.
Từ Nhĩ đành phải há miệng ăn miếng này.
“Hơn nữa.” Từ Nhĩ tiếp tục về đề ̀i vui vẻ vừa rồi, cậu còn nói xong: “Hôm nay gặp được Niệm Niệm.”
Tống Thụy Trì: “Gặp được Niệm Niệm cũng vui vẻ ?”
Từ Nhĩ: “Vui vẻ.”
Tống Thụy Trì: “Vì ?”
Từ Nhĩ: “Có thể là do cuộc sống quá cứng nhắc, vẫn luôn đổi, cho nên chỉ cần có việc ngờ tới xuất hiện, mà phải chuyện xấu thì em đều rất vui vẻ.”
Tống Thụy Trì gật đầu: “Cái này rất giống Từ Nhĩ.”
Từ Nhĩ: “Là em là em.”
Bản Tống Thụy Trì cũng ăn một miếng.
hiển nhiên, lúc này hắn có thể ngồi xuống mà ăn, hoàn toàn là vì muốn bầu bạn với Từ Nhĩ.
Sức ăn của Tống Thụy Trì lớn, cho dù ngoài ăn ở nhà, hắn đều ăn nhiều lắm, động ́c cũng chậm rì rì.
Ngược lại là Từ Nhĩ, lần nào cũng chỉ có một mình cậu nói, nào là cái này ăn ngon, cái cũng tốt.
Xem , Từ Nhĩ cũng rất hiểu Tống Thụy Trì.
Tống Thụy Trì ăn một miếng rồi cầm lấy ly rượu.
hắn lại đưa về phía Từ Nhĩ.
Từ Nhĩ vội vàng khoát tay: “Không được được được.”
Tống Thụy Trì miễn cưỡng, lại lấy trở về.
Từ Nhĩ suy nghĩ: “ em có thể nhấp một ngụm nhỏ, nếm thử hương vị.”
Vì thế Tống Thụy Trì dùng ngón út nhấp một chút.
Một ngụm nhỏ mà Từ Nhĩ nói tới đương nhiên phải là như vậy, nhưng bởi vì Tống Thụy Trì làm như vậy, cậu cũng cảm thấy có gì ổn.
Từ Nhĩ chép miệng: “Không nếm được cái gì.”
Tống Thụy Trì lại đưa cái ly qua: “Uống .”