“Hình như nghiện thứ này rồi.” Từ Nhĩ thật sự nhịn được mà khen: “Thành phố A của chúng có ?”
Cậu nói xong thì đầu, lắm, Tống Thụy Trì chỉ bọc một cái khăn tắm đã ngoài.
Đèn khách sạn giống với đèn phòng ngủ của Tống Thụy Trì, đèn phòng ngủ rất bình thường, là dùng để chiếu sáng.
Đèn khách sạn này có màu vàng nhạt, ánh sáng nhu hòa, khoảng cách xa, nó nó nó...
Tống Thụy Trì vốn có dáng người rất đẹp, ánh đèn này chiếu lên, thực sự là đặc biệt bất ngờ.
Từ Nhĩ kiềm chế được mà nuốt nước miếng, đó mới di chuyển ánh mắt, tiếp tục ăn hải sản ngâm tương của mình.
“Để tìm xem.” Tống Thụy Trì nói.
Từ Nhĩ: “Tìm cái gì?”
Tống Thụy Trì: “Tìm xem thành phố A có cửa hàng bán hải sản ngâm tương .”
Từ Nhĩ: “À, à.”
Đúng rồi, là cậu hỏi.
“À đúng rồi.” Từ Nhĩ lại nhớ tới, cậu chỉ vào giường: “Vừa rồi có người tới đây đưa bộ quần áo.”
Hiển nhiên là Tống Thụy Trì biết việc này: “Được.”
Từ Nhĩ hỏi: “Quần áo gì vậy?”
Tống Thụy Trì: “Phải mặc vào nghi lễ bế mạc ngày mai.”
Từ Nhĩ: “Ban tổ chức chuẩn bị cho ?”
Tống Thụy Trì như dừng lại một giây rồi mới nói: “Ừm.”
Từ Nhĩ liếc thấy Tống Thụy Trì muốn thử bộ quần áo .
Động ́c của Từ Nhĩ cũng chậm lại.
Túi đầu tiên đựng áo sơmi, khi Tống Thụy Trì nói là nghi lễ bế mạc, Từ Nhĩ nghĩ rằng là sơmi trắng, kết quả lúc này Tống Thụy Trì lại lấy một cái áo có màu , Từ Nhĩ trực tiếp đầu qua nhìn.
“Đây là màu gì vậy?” Từ Nhĩ dò xét một chút: “Màu tím đen ?”
Tống Thụy Trì gỡ móc áo : “Ừm.”
Từ Nhĩ nghĩ nhiều, cứ như vậy nhìn Tống Thụy Trì mặc áo sơmi lên người.
Chỉ là hình như cái áo sơmi này có nhỏ.
Cái này...
Này này này.
Nửa người của Tống Thụy Trì vốn rất có cơ bắp, lúc này ở trong áo sơmi màu tím đen lại càng thêm quyến rũ.
Hơn nữa với ánh đèn này.
Có chút muốn cảm thán.
Cái túi tiếp theo là quần.
Mà lần này Tống Thụy Trì cởi khăn tắm , bên trong vẫn có quần lót.
Haha.
Bản Từ Nhĩ cũng biết một mình vừa thở là đang chờ mong cái gì, thất vọng cái gì.
Cậu tiếp tục ăn hải sản ngâm tương, Tống Thụy Trì tiếp tục mặc quần..
Chỉ là dường như hương vị trong miệng có tê dại.
Không bao lâu , bên truyền đến âm thanh cài dây thắt lưng.
Từ Nhĩ đầu, hắn đã mặc xong rồi.
“Đẹp trai!”
Từ Nhĩ buông đôi đũa xuống, giơ ngón tay cái với Tống Thụy Trì.
Tống Thụy Trì cúi đầu chỉnh tay áo sơmi, chỉ chừa một khuôn mặt tươi cười nhàn nhạt cho Từ Nhĩ.
Người này cũng bị Từ Nhĩ khen đến tê dại rồi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sao-ma-van-khong-hieu/chuong-68.html.]
Từ Nhĩ hỏi: “Quần có chật ?”
Tống Thụy Trì nói: “Khôn chật.”
Từ Nhĩ: “Nhìn có vẻ chật.”
Tống Thụy Trì chỉnh tay áo xong, lại lấy một cái cà vạt từ trong túi .
hắn đeo lên, mà treo lòng bàn tay, hỏi Từ Nhĩ: “Biết ?”
“Có lẽ?” Cậu nói: “Em từng đeo cho người khác.”
Tống Thụy Trì lập tức đến trước mặt Từ Nhĩ.
Ý tứ rất rõ ̀ng, vì thế Từ Nhĩ đứng lên.
mới đứng được một nửa đã bị Tống Thụy Trì đè lại bả vai, ấn trở về sô pha.
Tống Thụy Trì đưa cà vạt cho Từ Nhĩ, đồng thời cúi người xuống, quỳ chân , chống tay vào mép sô pha bên cạnh chân Từ Nhĩ.
Mùi sữa tắm lập tức xông tới, tóc của Tống Thụy Trì còn ướt, vào khoảnh khắc cúi đầu, một ít bọt nước văng lên cánh tay của Từ Nhĩ.
Hơi lạnh.
Từ Nhĩ dựng cổ áo của Tống Thụy Trì lên, vòng cà vạt màu đen qua.
“Ôi.” Trong đầu Từ Nhĩ bắt đầu xây dựng một hình ảnh cuồng về Tống Thụy Trì: “Em nghĩ lại đã.”
Tống Thụy Trì nói lời nào, cứ như vậy cúi đầu chờ Từ Nhĩ nghĩ.
Để Từ Nhĩ vòng qua cổ.
Để Từ Nhĩ làm sai.
Lại để Từ Nhĩ làm đúng.
“Có lẽ là như vậy.”
Rốt cuộc Từ Nhĩ cũng tìm được phương hướng, khi vòng một vòng thì vắt hai đầu với .
Đúng rồi đúng rồi, chính là như vậy, rất giống.
Sau khi thắt xong, Từ Nhĩ gấp cổ áo của Tống Thụy Trì lại, vuốt chỉnh tề.
“Được rồi.” Từ Nhĩ búng tay một cái.
Tống Thụy Trì lại nói: “Không được.”
Từ Nhĩ: “Không được chỗ nào?”
Từ Nhĩ ngẩng đầu nghi hoặc nhìn Tống Thụy Trì, lúc này mới phát hiện, Tống Thụy Trì vì giúp cậu thuận tiện hơn nên đã dựa lại gần hơn một chút, lúc này tay hắn vỗn còn chống ở lưng cậu.
“Nắm lấy dây.” Tống Thụy Trì nói.
Từ Nhĩ quá hiểu, nhưng vẫn làm theo.
Cậu bắt được cái dây cà vạt đang nhẹ nhàng đong đưa.
Tống Thụy Trì: “Túm lên một chút.”
Từ Nhĩ túm lên một chút.
Tống Thụy Trì: “Lên nữa.”
Từ Nhĩ lại kéo lên, lần này cơ hồ là chạm vào nút thắt cà vạt.
Sau đó cậu ngẩng đầu, dùng biểu tình hỏi Tống Thụy Trì, là như thế này ?
Tống Thụy Trì rũ mắt nhìn tay Từ Nhĩ.
Lại giương mắt, đối diện với Từ Nhĩ: “Kéo.”
Từ Nhĩ vô cùng lời, kéo một chút.
Tay kéo cà vạt, cà vạt kéo cổ Tống Thụy Trì.
Tống Thụy Trì nghiêng người, trực tiếp đề về phía Từ Nhĩ.
Lần này, Từ Nhĩ chỉ ngửi được mùi sữa tắm.
Còn có hô hấp của Tống Thụy Trì!