Bị Tống Thụy Trì hỏi như vậy, Từ Nhĩ cũng cảm thấy chính mình hình như khá tò mò.
cũng khoa trương đến mức “tò mò như vậy”.
“Chỉ hỏi chút thôi mà.” Từ Nhĩ nói: “Em cũng từng xin WeChat của .”
Tống Thụy Trì: “Cho nên là?”
Từ Nhĩ cũng biết chính mình đang nói cái gì.
Cậu chỉnh sửa lại nguyên nhân kết quả của mình, đó đưa một lời giải thích khá là có logic.
“Cho nên là…” Từ Nhĩ nói: “Em muốn biết đối xử với người xin WeChat của như thế nào.”
Tống Thụy Trì cười bất đắc dĩ, hắn nắm lấy khuôn mặt của Từ Nhĩ.
Từ Nhĩ: “Làm gì vậy?”
“Từ .” Tống Thụy Trì nói.
Từ Nhĩ nhỏ giọng: “Làm gì vậy?”
Tống Thụy Trì: “Anh cho em WeChat cá nhân của .”
Từ Nhĩ: “Em biết.”
Tống Thụy Trì buông tay : “Như vậy đã là khác biệt rồi.”
Từ Nhĩ gật đầu: “Cũng đúng.”
Tống Thụy Trì lại nói: “Em có cảm thấy em giống với người khác ?”
Từ Nhĩ suy nghĩ: “Xác thật là giống.”
Người đưa đề ̀i là Tống Thụy Trì, thế nhưng còn hỏi Từ Nhĩ: “Không giống chỗ nào?”
Từ Nhĩ: “Chính nói mà, đối xử đặc biệt với em.”
Tống Thụy Trì lại nắm chặt Từ Nhĩ.
Từ Nhĩ kéo tay hắn : “Làm gì vậy?”
Tống Thụy Trì: “Tiểu Nhĩ thối.”
Từ Nhĩ: “Sao lại mắng người chứ?”
Tống Thụy Trì: “Chỉ mắng em.”
Từ Nhĩ: “Tống Tống thối, Rich thối, Tống lão sư thối, Tống thối.”
Ai mà biết mắng người chứ.
Tống Thụy Trì bị Từ Nhĩ chọc cười.
Lúc này Từ Nhĩ lại trở nên vui vẻ, dùng mắt thường cũng có thể thấy tâm tình đã tốt hơn lúc vừa mới lên xe rất nhiều.
Mà cuối cùng Tống Thụy Trì cũng đã ăn hết tranh đường ở xe, chẳng qua là trước khi ăn, hắn để Từ Nhĩ chụp một bức ảnh với nó, đó gửi vào trong nhóm.
“Có phải là thường xuyên nói về em với bạn của ?”
Không biết Tống Thụy Trì nói những gì với bạn bè, Từ Nhĩ thật sự tò mò.
Tống Thụy Trì: “Là khen em.”
Từ Nhĩ để lộ ánh mắt tin: “Thật giả vậy?”
Tống Thụy Trì: “Hiếm khi quen được một bạn nhỏ đáng yêu như vậy, đương nhiên là phải nói vài câu rồi.”
Quá âm dương quái khí, Từ Nhĩ nhíu mắt lại: “Sao em lại cảm thấy đang mắng em nhỉ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sao-ma-van-khong-hieu/chuong-66.html.]
Tống Thụy Trì càng âm dương quái khí hơn: “Anh nào có như vậy.”
Từ Nhĩ càng hoài nghi hơn, nhưng cậu có chứng cứ.
Hơn nữa còn dùng thanh âm dễ như vậy để nói.
Thật sự là vừa thiếu đánh vừa nỡ.
Từ Nhĩ: “Còn gọi em là bạn nhỏ.”
Tống Thụy Trì: “Không thể gọi là bạn nhỏ ?”
Từ Nhĩ cười: “Em nào phải là bạn nhỏ gì, em là bạn lớn rồi.”
Tống Thụy Trì cũng rất ngoan cố, tuy rằng nói lời nào, nhưng hắn đã mở điện thoại , làm trò trước mặt Từ Nhĩ, ấn mở WeChat của cậu.
Đổi ghi chú từ “Từ Tiểu Nhĩ Nhĩ” thành “Bạn nhỏ Từ”.
“Anh thật ấu trĩ.” Từ Nhĩ cười nhạo người này.
Tống Thụy Trì vậy mà lại phản bác, thậm chí là khi cất điện thoại còn phụ họa một câu: “Anh cũng cảm thấy vậy.”
Rất nhanh, Tống Thụy Trì tự mình nói : “Xác thực là ngẫu nhiên sẽ nói về em, họ tò mò.”
Từ Nhĩ: “Tò mò về em?”
Tống Thụy Trì cười: “Tò mò về chúng .”
Từ Nhĩ hiểu: “Tò mò những cái gì về chúng ?”
“Không biết.” Tống Thụy Trì đưa điện thoại cho Từ Nhĩ: “Em hỏi họ một chút.”
Từ Nhĩ đột nhiên né tránh.
...
Phố ẩm thực đặc biệt náo nhiệt vào cuối tuần.
Kỳ thật ngay từ lúc Tống Thụy Trì nói sẽ dẫn mình đến phố ẩm thực, trong lòng Từ Nhĩ đã có chút mâu thuẫn nho nhỏ, bởi vì trong ấn tượng của cậu, ̣a phương có đồ ăn ngon nhất trong một thành phố chính là phố ẩm thực.
Sự chứng minh hoàn mỹ nhất cho ấn tượng này chính là thành phố A, mặt tiền của phố ẩm thực làm được rất tốt, nhưng bên trong đều là khách sạn và quán trọ, còn bán cả đồ dùng hàng ngày, quả thực là lừa dối.
nơi này lại giống, xuống xe cậu đã cảm giác được sự khác biệt, từng quán ăn vặt đơn sơ khiến cậu rất hài lòng.
“Bình thường ngoài với bạn bè, em luôn là người lên kế hoạch.” Vào phố ẩm thực, Từ Nhĩ nói như vậy với Tống Thụy Trì.
Tống Thụy Trì: “Thật trùng hợp.”
“Thật trùng hợp, cũng vậy.” Từ Nhĩ nối tiếp câu của Tống Thụy Trì.
Tống Thụy Trì: “Yên tâm giao cho ?”
“Vô cùng yên tâm, rất biết cách an bài.” Từ Nhĩ nói rồi lại bổ sung một câu: “Không có ca ca em biết sống thế nào đây.”
Tống Thụy Trì: “Tốt nhất là vậy.”
Kế tiếp chính là con đường thưởng thức đồ ăn của họ.
Cũng phải ở đây có bao nhiêu món ngon của thành phố C, chủ yếu là tìm kiếm sự mới lạ.
Đầu tiên, Từ Nhĩ trải nghiệm việc ăn côn trùng vào lần đầu tiên trong đời, rất nhiều loại côn trùng.
Rồi đó, cậu ăn hải sản ngâm tương.
Cuối cùng tổng kết: “Không ăn được côn trùng, hải sản ngâm tương rất ngon.”
mà...
“Tống Thụy Trì.” Từ Nhĩ ăn một con tôm ngâm tương: “Sao ăn cái gì?”