Tập mãi thành quen, Từ Nhĩ trực tiếp chuẩn bị xong, tiếp nhận điện thoại của người này.
Sau khi hai người đứng vào vị trí, Từ Nhĩ chụp được một tấm, đang muốn đưa lại điện thoại thì lại thấy động ́c của người nọ đổi.
Nghĩ là vừa rồi chọn xong tư thế, Từ Nhĩ lại lần nữa cầm chắc điện thoại.
Lúc này, màn hình điện thoại, nam sinh này nhích lại gần Tống Thụy Trì một chút, duỗi tay giơ chữ V, nghiêng đầu.
Từ Nhĩ ấn chụp, đồng thời cũng ngẩng đầu nhìn họ.
Từ góc nhìn của cậu, nam sinh này giống như đang dựa vai Tống Thụy Trì.
Đương nhiên là bởi vì góc đứng, nhưng ảnh chụp lại thực sự giống như vậy.
“Cảm ơn.”
Có lẽ là thấy Từ Nhĩ buông điện thoại xuống, nam sinh chạy tới.
Từ Nhĩ: “Không cần khách sáo.”
Nam sinh ấn điện thoại vài cái, đầu hỏi Tống Thụy Trì: “Tống lão sư, em có thể thêm WeChat của ?”
Tống Thụy Trì còn nói gì, nam sinh này lại nói: “Không biết có nhớ em , em là học sinh của Diệp Hỉ Hỉ lão sư, Diệp Hỉ Hỉ của Học viện Mỹ Thuật, lúc trước chúng từng gặp mặt ở Học viện Mỹ Thuật, từng dạy chúng em một buổi.”
Tống Thụy Trì: “Tôi biết.”
Nam sinh rất kinh ngạc: “Anh nhớ em ?”
Tống Thụy Trì: “Tôi biết Diệp Hỉ Hỉ.”
Nụ cười của nam sinh nhạt một chút: “Diệp Hỉ Hỉ lão sư thường xuyên nhắc tới .”
Tống Thụy Trì cười khách sáo.
“Về WeChat…” Nam sinh đưa mã QR : “Tống lão sư có tiện ?”
Tống Thụy Trì căn bản có dáng vẻ muốn cầm điện thoại, Từ Nhĩ cho rằng hắn sẽ từ chối, ngờ rằng hắn lại đột nhiên nói: “Điện thoại của ở người cậu ấy.”
Từ Nhĩ sửng sốt một chút.
mà thật sự là...
Ở người Từ Nhĩ.
Từ Nhĩ nhớ lại, vừa rồi Tống Thụy Trì ký tên ở đại sảnh đã thuận tay đưa điện thoại cho cậu.
“Có tiện thêm ?” Tống Thụy Trì hỏi Từ Nhĩ.
Từ Nhĩ nở một nụ cười, lấy điện thoại đưa cho Tống Thụy Trì.
“Trợ lý nhỏ.” Tống Thụy Trì đột nhiên nói.
Từ Nhĩ phản ứng lại nửa giây mới hiểu được Tống Thụy Trì đang gọi mình: “Hả? Làm vậy?”
Tống Thụy Trì lắc đầu: “Không có việc gì.”
Vì thế rất nhanh, Tống Thụy Trì mở điện thoại quét mã rất nhanh ngay trước mắt Từ Nhĩ.
Trợ lý nhỏ.
Từ Nhĩ nhìn chằm chằm tay của Tống Thụy Trì, nghĩ rằng hiện ̣i với phận trợ lý của hắn thì có phải là có thể đè tay Tống Thụy Trì lại, cho hắn tiếp tục hành động .
WeChat của Tống lão sư muốn thêm là thêm được ?
mà lý do là gì?
Chỗ này thật là phiền muộn, mà ít người vẫn còn phiền muộn chứ.
“Tích” một tiếng, điện thoại của Tống Thụy Trì truyền đến âm thanh thêm bạn tốt.
Từ Nhĩ đặt ánh mắt người nam sinh này.
Rất đẹp trai, áo lông màu trắng và quần màu hồng nhạt, rất sạch sẽ.
Không cao bằng Từ Nhĩ, nhìn qua khoảng 1m75.
Rất trắng, nhưng trắng bằng cậu.
“Cảm ơn Tống lão sư.”
Nhận được lời mời kết bạn, nam sinh vui vẻ đến nỗi nhảy ̣i chỗ một chút.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sao-ma-van-khong-hieu/chuong-65.html.]
Từ Nhĩ cũng thu hồi tầm mắt.
Tống Thụy Trì nở nụ cười xa cách, nhàn nhạt nói: “Không có gì.”
Nói xong, hắn ôm vai Từ Nhĩ rời .
Năm phút , họ lên xe.
Tiếp theo là gì ấy nhỉ, à à đúng rồi, trước khi lên xe Tống Thụy Trì có nói là quảng trưởng ẩm thực.
“Phải ngồi xe bao lâu?” Từ Nhĩ hỏi.
Tống Thụy Trì: “20 phút.”
Từ Nhĩ: “À, rất nhanh.”
Tống Thụy Trì: “Em làm vậy?”
Từ Nhĩ nghi hoặc: “Hả? Em làm ?”
Tống Thụy Trì: “Thoạt nhìn em rất thất thần.”
Từ Nhĩ càng nghi hoặc hơn: “Có ? Không có .”
Đột nhiên, chuông điện thoại của Tống Thụy Trì vang lên.
Có thể là do trong xe quá an tĩnh, Từ Nhĩ bị dọa nhảy dựng, tim đập nhanh hơn.
Từ Nhĩ nhìn về phía trước, nhưng ánh mắt vẫn liếc Tống Thụy Trì lấy điện thoại rồi mở khóa.
Ấn mở tin nhắn.
Đánh chữ.
Gửi sticker.
Còn cười.
Từ Nhĩ kiềm chế được mà nuốt một ngụm nước miếng.
“Cậu bao nhiêu tuổi rồi?” Từ Nhĩ hỏi.
Tống Thụy Trì: “Ai?”
Từ Nhĩ: “Người nói chuyện phiếm với .”
Tống Thụy Trì vậy mà lại trực tiếp khóa điện thoại.
Từ Nhĩ kiềm chế được mà liếc mắt về phía điện thoại của Tống Thụy Trì.
Có ý gì vậy chứ.
“Anh đang nói chuyện phiếm trong nhóm.” Tống Thụy Trì nói: “Với mấy người Thạch Tử Diệc.”
Từ Nhĩ thả lỏng lại: “À, à.”
À, à, à, à.
Tống Thụy Trì: “Em hỏi ai bao nhiêu tuổi?”
Từ Nhĩ: “Nam sinh vừa rồi.”
Tống Thụy Trì: “Không biết.”
Từ Nhĩ: “Em còn cho rằng hai người đang nói chuyện phiếm.”
“Không có.” Tống Thụy Trì nói: “Anh dùng phòng làm việc để thêm cậu .”
“WeChat của phòng làm việc?” Từ Nhĩ phân tích một chút: “Anh có hai ̀i khoản à?”
Tống Thụy Trì “Ừm” một tiếng: “Trợ lý của cũng sẽ dùng ̀i khoản phòng làm việc.”
Từ Nhĩ “A” một tiếng, hiểu.
Từ Nhĩ lại hỏi: “Hiện ̣i dùng ̀i khoản ?”
Tống Thụy Trì: “Có trong máy, bình thường có việc gì thì sẽ vào.”
Từ Nhĩ: “Vậy cậu tìm nói chuyện phiếm thì ?”
Tống Thụy Trì ̣m dừng một chút, đầu lại nhìn Từ Nhĩ: “Em tò mò như vậy à?”