Từ Nhĩ khiếp sợ: “Em .”
Tống Thụy Trì giống như hiểu lời Từ Nhĩ : “Em ?”
Từ Nhĩ: ...
Vậy thì .
Từ Nhĩ: “Anh .”
Tống Thụy Trì cho Trương Thành : “Mình thích.”
Trương Thành lập tức nở nụ : “Được, .”
Không cái gì buồn , Trương Thành ngừng: “Cậu vui vẻ là , Tống Thụy Trì.”
Từ Nhĩ ở bên trong với Tống Thụy Trì một lát, theo cậu quan sát, hình như Tống Thụy Trì tới để làm trọng tài.
Còn cụ thể là tới làm gì, Từ Nhĩ cũng hiểu lắm, dù thì cứ mặt là .
Buổi chiều, khi cuộc thi đấu kết thúc, bên bắt đầu náo nhiệt, trật tự như cũ nữa.
Tống Thụy Trì từ chối lời mời ăn cơm tối của vài , đó chụp ảnh chung với một ít ở đại sảnh.
Trong lúc chụp ảnh chung, vẫn luôn cầm tranh đường mà Từ Nhĩ mua cho .
Mơ hồ chút kỳ quái, nhưng bởi vì là Tống Thụy Trì nên cũng đến nỗi nào.
Còn may là trời lạnh nên đường dễ tan, cũng coi như là cung cấp cho Tống Thụy Trì một đạo cụ nho nhỏ.
Khi chờ đợi ở một bên, Từ Nhĩ gặp Trịnh Niệm Niệm, Trịnh Niêm Niệm cùng ý tưởng với Trương Thành mà đưa kiến nghị vài chỗ chơi buổi tối cho Từ Nhĩ, thêm vài câu như Tết năm nay rảnh thì tìm các bạn học tụ hội bận rộn rời .
Tống Thụy Trì chụp ảnh xong liền đưa Từ Nhĩ .
“Muốn đưa em ăn đồ ngon ?” Trên đường, Từ Nhĩ hỏi Tống Thụy Trì.
Tống Thụy Trì: “ đó, Từ .”
Từ Nhĩ đầu Tống Thụy Trì: “Anh nữa .”
Tống Thụy Trì: “Nói cái gì?”
Từ Nhĩ: “ đó, Từ .”
Dường như Tống Thụy Trì hiểu Từ Nhĩ làm gì, nghiêm mặt : “Thái độ ?”
Từ Nhĩ liền dính chặt.
“Tống lão sư, Tống .” Từ Nhĩ mềm giọng.
Tống Thụy Trì căn bản hài lòng.
Từ Nhĩ đột nhiên nghĩ tới.
“Ca ca.”
Tống Thụy Trì nở nụ , lúc mới lặp : “ đó, Từ .”
Từ Nhĩ: “Hehe.”
Tống Thụy Trì: “Thích giọng của ?”
Từ Nhĩ: “Thích.”
Tống Thụy Trì: “Sao sớm, bây giờ mới .”
Từ Nhĩ: “Hiện tại cũng quá muộn.”
Tống Thụy Trì: “Quá muộn, nên sớm hơn.”
Từ Nhĩ: “Biết sớm thì làm gì?”
Tống Thụy Trì : “Nếu sớm thì mỗi ngày đều đúng đó Từ , đúng đó Từ ở bên tai Từ .”
Từ Nhĩ đến mức đôi mắt cong cong.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sao-ma-van-khong-hieu/chuong-64.html.]
Cộng điểm cộng điểm.
Từ Nhĩ tò mò: “Có là nhiều giọng của dễ ?”
Tống Thụy Trì: “Có một ít.”
Từ Nhĩ “A” một tiếng: “Trách lập tức em làm gì.”
Tống Thụy Trì: “Có cộng điểm , Từ ?”
Từ Nhĩ : “Cộng cộng cộng.”
Tống Thụy Trì : “Anh cũng thích giọng của em.”
Lời khiến Từ Nhĩ ngượng ngùng.
Từ Nhĩ: “Giọng của em dễ .”
Tống Thụy Trì: “Dễ .”
Đương nhiên là Từ Nhĩ trở nên vui vẻ: “Chưa từng nào giọng của em dễ .”
Tống Thụy Trì: “Họ cái gì chứ.”
Từ Nhĩ nở nụ .
Tống Thụy Trì : “Trở về ghi âm chuông báo thức cho em.”
Từ Nhĩ nghi hoặc: “Cái gì cơ?”
Tống Thụy Trì hắng giọng, ôn tồn: “Từ Tiểu Nhĩ, nên rời giường .”
Từ Nhĩ hiểu : “À , cái ?” Cậu gật đầu: “Được , ghi âm dài một chút.”
Vì thế Tống Thụy Trì nâng cằm Từ Nhĩ lên: “Gọi là gì?”
Từ Nhĩ: “Cảm ơn ca ca, ca ca thật .”
Nói Từ Nhĩ rộ lên: “Anh phát hiện tự luyến ?”
Tống Thụy Trì: “Từ , chuyện đàng hoàng.”
Từ Nhĩ nở nụ , lập tức đổi cách : “Anh thực lực, khả năng của Tống lão sư nhà chúng như , thể hiện một chút thì làm nào?”
Tống Thụy Trì: “Tuy rằng cũng dễ như , nhưng bởi vì là do Từ Tiểu Nhĩ nên tha thứ cho em.”
Từ Nhĩ : “Em đang khen mà.”
Tống Thụy Trì: “Từ , buổi sáng lành, rời giường thôi.”
Từ Nhĩ: “Hahahahahaha.”
Thật vô lý, cái gì chứ, cứ Tống Thụy Trì chọc mãi thôi.
Thật , Từ Nhĩ thích bằng phẳng như Tống Thụy Trì.
Qua một lát, Tống Thụy Trì : “Em cũng ghi âm cho .”
Có qua , Từ Nhĩ cảm thấy đạo lý: “Có thể.”
Từ Nhĩ: “Tống Thụy Trì, thật .”
Tống Thụy Trì: “Có ý gì? Phát thẻ cho ?”
Từ Nhĩ : “Thẻ thì là em phát cho chứ…”
Nói đến đây, Từ Nhĩ dừng một chút.
“Tống lão sư.”
Cách đó xa, ngắt lời họ.
Âm thanh truyền từ xa tới, hai người đầu xem, thấy một thí sinh dáng vẻ học sinh chạy chậm tới đây.
“Quấy rầy rồi.” Nam sinh này cười với Từ Nhĩ, cũng cười với Tống Thụy Trì: “Tống lão sư, có thể cùng chụp một tấm ảnh ?”